Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 365: Chương 365: Giống như ôm một khúc gỗ cứng ngắc.




Dù gì cũng chỉ là vết thương ngoài da, sau năm ngày vết thương đã bắt đầu kết vảy, nàng cũng có thể xuống giường đi lại.

Trong năm ngày này, mỗi đêm Phượng Thiên Vũ đều tới, mỗi lần đều ngồi thật lâu mới rời đi. Mà Long Phù Nguyệt lại giống như câm điếc, đều không nói một câu, ánh mắt lạnh lùng gần như có thể đem hắn đông cứng.

Phượng Thiên Vũ mỗi lần tới đều cẩn thận xem xét vết thương của nàng, thấy vết thương hồi phục cực kỳ chậm, thập phần buồn bực, lại thấy hai giường chăn mền kia đều mất tích không thấy bóng dáng, tự nhiên trong lòng nổi lên nghi ngờ. Hắn biết, cho dù có hỏi Long Phù Nguyệt cũng không được gì.

Cho nên một ngày kia, hắn gọi Điềm nhi vào thư phòng tra hỏi nguyên do.

Điềm nhi đương nhiên sợ hắn, chỉ hỏi vài câu liền đem sự thật nói ra.

Phượng Thiên Vũ nghe xong sắc mặt so với tờ giấy còn trắng hơn. Nhắm mắt lại.

Điềm nhi sợ tới mức thở cũng không dám, Phượng Thiên Vũ phất phất tay, nàng liền giống như con thỏ nhỏ bị chấn động chạy đi.

Phượng Thiên Vũ suy sụp ngã ngồi, chỉ cảm thấy trong lòng còn khó chịu hơn khi bị kim đâm.

Hắn rốt cuộc đã làm cái gi? Lại có thể làm tổn thương nàng sâu sắc như thế? Ngay cả mình giúp nàng bôi thuốc mỡ nàng cũng khinh thường để tự hắn vẽ loạn, là muốn nhanh chóng cùng mình phân rõ giới hạn sao? Trong lòng bỗng có một loại cảm giác khủng hoảng cực độ, hắn sắp mất nàng!

Loại khủng hoảng này gần như làm hắn hỏng mất, vì thế, hắn bất chấp tất cả, buổi tối mỗi ngày sau khi bôi thuốc mỡ cho nàng xong, đề phòng nàng lại đem tẩy đi, hắn liền ôm nàng đi vào giấc ngủ, thẳng đến sáng hôm sau mới rời đi.

Mà Long Phù Nguyệt căn bản ngay cả giãy dụa cũng không có, lại luôn phân rõ giới hạn với hắn, hắn ôm nàng, giống như ôm một khúc gỗ cứng ngắc.

Nhưng cũng may, vết thương trên lưng nàng tốt lên rất nhiều. Hắn rốt cuộc có thể thả lỏng lo lắng xuống một chút.

Sau khi thương thế Long Phù Nguyệt tốt lên, nàng liền khôi phục luyện công, cũng may đây là lãnh cung ít có người lui tới, nàng cũng có thể tiêu diêu tự tại (thong thả, ung dung) mà luyện.

Công phu của nàng cũng không phải vô dụng, mới luyện mấy ngày, thân thể đã khôi phục đến tám chín phần.

Một ngày nọ, nàng đang tập quyền, chợt nghe bên ngoài có người vỗ tay: “Phù Nguyệt, công phu của ngươi lại tốt hơn rồi.”

Long Phù Nguyệt nhìn lại, liền thấy lục vương gia Phượng Thiên Diệp tiêu dao đi tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.