Nghiêm! Bên Trái, Quay!

Chương 38: Chương 38




Tin tức thời tiết nói trời có mưa. Rốt cuộc cầm cự tới gần trưa, Tống Mộ Thanh nhìn bầu tời âm u ở ngoài cửa sổ, lấy cây dù lúc sáng ra cửa bị mẹ cô mạnh mẽ nhét vào trong túi xách, đưa cho một đồng nghiệp đang muốn đi ra ngoài ăn cơm mà không mang dù.

“Cho chúng ta mượn vậy em làm sao?” Chị Lý lớn tuổi một chút áy náy nói.

“Em mang hơn một cái.” Tống Mộ Thanh vừa nói vừa thu dọn đồ đạc: “Đúng rồi chị Lý, làm phiền chị nói với lão Tiền một tiếng, em đi có chuyện.”

Lão tiền là lão đại của bộ tài vụ, vốn không phải là họ Tiền, bởi vì hắn cả ngày tính toán tiền dư như thế nào, tiết kiệm tiền như thế nào, kiếm tiền như thế nào, cho nên mọi người mới gọi hắn như vậy.

Chị Lý liếc mắt nhìn hộp giữ nhiệt trên tay cô. Mặc dù trong lòng kín đáo phê bình cô không coi trọng công việc này nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ râ. Huống chi, lấy thân phận của cô, dù ngày ngày ngồi ở đây nấu cháo điện thoại, tự động biến mất mười ngày nửa tháng, ai dám nói thẳng mặt? Ngay cả những người dựa vào quan hệ bám váy đàn bà tiến vào, cũng coi cô như một nửa lãnh đạo, con gái lão bản vênh một chút đâu phải chuyện hiếm có?

“Em yên tâm, nhất định chị sẽ nói với hắn.” Chị Lý đáp.

Tống Mộ Thanh cũng mặc kệ trong lòng cô ta nghĩ như thế nào, lấy đủ đồ rồi như cơn gió đẩy cửa ra ngoài. Cô đi tới bách hóa gần công ty, mua hai cái áo sơ mi, rồi đi đến siêu thị dưới lầu, lấy hóa đơn buổi sáng, nhìn lại những thứ được viết trên đó, gồm một chút đồ ăn, dao cạo râu, nước cạo râu, khăn lông, một bình hoa lớn, một cái kéo và một hộp quần lót đàn ông. Có chút không ngờ, nhưng tạm thời cảm thấy có lẽ cần dùng, hoặc là nhìn đồ tốt vô cùng. Giống như lò vi ba đang giảm giá, hay là gối đầu được giới thiệu khiến người ta rất nhanh vào giấc ngủ.

Lận Khiêm cho là Tống Mộ Thanh hiểu “nhìn mà làm” của anh biểu đạt tùy tiện, nhưng khi anh nhìn thấy cô bao lớn bao nhỏ đứng trước cửa phòng liền phát hiện ra hiển nhiên giữa bọn họ còn thiếu ăn ý và ánh mắt khai thông.

“Chị dâu nhỏ, nhiều đồ như vậy, chị dọn nhà ạ?” Đỗ Tử Đằng từ dưới lầu giúp cô mang đồ lên vuốt đầu dưa hỏi.

“Cậu có gặp qua người nào chuyển nhà đến bệnh viện không?” Đầu cùng không ngẩng nói. Vừa lấy đồ từ trong túi ra, vừa nói nó dùng để làm gì, nhân tiện trả lời câu hỏi của Lận Khiêm hoặc Đỗ Tử Đằng.

“Dao cạo râu! Nhìn xem râu ria trên cằm anh kìa, chưa tới hai ngày cũng có thể dài hơn tóc anh rồi.”

“Khăn lông, khăn lông bệnh viện phát không tốt.” Sau đó cô đem khăn lông vung: “Đỗ Tử Đằng, cậu mang cái này giặt đi, mới mua mà dùng ngay không tốt cho da.”

“Còn có quần áo, anh một thân quần áo diễn tập vẫn chưa thay. Em không biết anh mặc cỡ bao nhiêu, anh thử xem có thích hợp hay không.”

Khi định mua quần áo cho anh cô liền nghĩ tới áo sơ mi. Thứ nhất, bình thường cô thấy anh hay mặc thẳng quân trang, không biết kiểu quần áo khác anh có thích hay không. Thứ hai, cô lén lút cho rằng sơ mi vừa đơn giản vừa có khí chất rất hợp với anh. Cô cầm quần áo so sánh trên người Lận Khiêm, vui mừng kéo kéo vạt áo, giật nhẹ cổ áo.

Lận Khiêm bắt được đôi tay không ngừng của cô, kể cả áo cũng đẩy ra, sau đó chống người ngồi dậy.

Lúc này Tống Mộ Thanh mới phát hiện ra, từ bấy đến giờ, chỉ là tự cô say mê cuồng nhiệt lầm bầm lầu bầu, anh thậm chí một vẻ mặt kinh ngạc cũng không có. Cô cầm quần áo thu lại, đưa lưng về phía anh ngồi ở trên mép giường.

“Em không có ý gì khác. Nếu anh cảm thấy tiền của em làm tổn thương lòng tự ái của đại nam nhân như anh vậy thì sau này trả lại cho em, 50% lợi tức!” Cô tức giận vò quần áo thành một cục.

Thấy cô khẽ quệt mồm, khóe mắt nghiêng nghiêng không thèm liếc anh một cái, Lận Khiêm biết động tác của mình đã đả thương người rồi.

Trừ mẹ ruột đa mất và mẹ hiện tại, cho tới bây giờ không có người phụ nữ nào quan tâm ăn, mặc, ở, đi của anh. Mặc dù không thể phủ nhận cái đẩy tay vừa rồi của anh có liên quan đến tự ái đàn ồng, nhưng còn có chút khác biệt.

“Anh cũng không có ý tứ gì khác, chỉ là không quen.” Anh đem áo sơ mi cứu ra từ trong tay cô: “Hiện tại anh đồng ý nên nói cám ơn, còn cái gì không nói đương nhiên tiếp nhận?”

Tống Mộ Thanh lập tức đoạt lấy quần áo, lấy ra một món khác khoa chân múa tay với anh, cố ý nghiêm mặt, đem gối đầu hướng sau lưng che tầm mắt của anh lại: “Anh chính là cái gì cũng không nói, em giờ phải thu tiền! Nhớ là 50% lợi tức!”

“Lãi suất cao cũng không bằng lợi tức này.” Lận Khiêm cười nói. Tựa vào trên gối đầu, mặc cho cô giày vò. Khóe mắt nhìn thấy gối hoa, rõ ràng là để cho nữ hài tử gối đầu, không khỏi sững sờ một chút, khóe miệng giật giật.

Tống Mộ Thanh thời thời khắc khắc chú ý cử động của anh, vẻ mặt không tự nhiên của anh cũng không thoát được mắt cô. Khóe miệng cô giương lên, không nhịn được cười: “Anh đừng ghét bỏ nó, nó có tác dụng lớn đấy.”

Vừa vặn tiệm bán hoa tặng, Đỗ Tử Đằng giặt khăn lông xong, thấy một người ôm bó hoa lớn lén lút, đang muốn đuổi người liền bị Tống Mộ Thanh ngăn lại. Cô đem cắm hoa vào bình hoa đặt ở tủ đầu giường, tâm tình rất tốt loay hoay một hồi sau đó chỉ huy Đỗ Tử Đằng nấu chút nước nóng.

“Nấu nước nóng làm gì?” Đỗ Tử Đằng hỏi

Tống Mộ Thanh liếc mắt nhìn cậu ta một cái. Mặc dù bình thường cô cảm thấy tiểu tử này không có tâm nhãn thật đáng yêu, nhưng lần này chăm sóc người cậu ta làm cũng không được, thiện cảm của Tống Mộ Thanh thẳng tắp giảm xuống.

“Có thể làm gì? Cho đoàn trưởng các người tổng vệ sinh!”

Đỗ Tử Đằng bị nhìn chột dạ, như một làn khói chạy ra ngoài.

Tống Mộ Thanh tính toán rất tốt, nhưng gần đến giờ phải làm chuyện này liền rụt về phía sau. Nhìn chậu nước đặt ở trước mặt, lại nhìn Lận Khiêm nửa nằm, cô cầm khăn lông do dự nửa ngày, ấp úng không thể dồn khí xuống đan điền thẳng thừng nói với Lận Khiêm: “Cởi quần áo.” Ngược lại bị ánh mắt không minh không thẳng của anh làm cho chột dạ, giống như cô thật sự có ý đồ dính sát lên người chấm mút vậy. Mà Lận Khiêm cứ như vậy nhìn cô, cười như không cười, giống như so tài, một câu không nói.

Đỗ Tử Đằng cảm giác mình còn ở đây chính là không thức thời, đang muốn đi ra ngoài liền bị Tống Mộ Thanh gọi lại.

“Cậu tới!”

“À?” Đỗ Tử Đằng sững sờ, theo bản năng nhìn Lận Khiêm. Bị ah nhàn nhạt đảo qua, còn chưa hiểu gì trong tay liền thấy khăn lông. Nhìn chị dâu nhỏ vụng vè bắt đầu thu dọn những đồ khác, gương mặt cậu ta nhíu lại như khổ qua: “Đoàn trưởng……Này?”

“Cho tôi.” Lận Khiêm lấy khăn lông, cằm hất hướng cửa, ý bảo Đỗ Tử Đằng đi ra ngoài.

Một hồi huyên náo, Tống Mộ Thanh nghe được bất tri bất giác lỗ tai đều đỏ. Lại qua một hồi lâu không nghe thấy tiếng động nữa, cô mới thử dò xét tính nghiêng nghiêng đầu nhìn. Thấy Lận Khiêm đã thay áo sơ mi mình mua, cài cúc áo cuối cùng, lúc này cô mới quay lại.

“Em giúp anh cạo râu.” Cô tằng hắng một cái, nhỏ giọng nói.

Lận Khiêm chuyển người ngồi xuống sô pha cạnh cửa sổ, mặc cho Tống Mộ Thanh bôi cả mặt bọt trắng. Cô khom người thận trọng cầm mặt của anh, vẻ mặt hết sức nghiêm túc, lông mi thật dài chớp chớp, khiến trong lòng anh gợn lên một trận gió nhỏ, ngưa ngứa. Cô mặc áo màu trắng cổ tròn, cô áo có một vòng Lace nhỏ. Anh chuyển dịch mắt, không ngờ nhìn thấy một mảng bên trong trắng non mềm cùng với áo lót màu đen, lập tức không được tự nhiên mở to mắt.

“Thủ pháp rất quen luyện.” Anh che giấu nói.

Tống Mộ Thanh nhing thẳng anh một cái, động tác trên tay cũng dừng lại: “Tối hôm qua bắt con chó nhả em luyện tay.”

Cô là người có thù tất trả… Vừa mới lúng túng chuyện kia, giờ chiếm chút tiện nghi trong miệng coi như hòa.

“Chó của nhà em thật khó thực hiện.” Lận Khiêm dở khóc dở cười.

“Ai bảo nó vận khí không tốt. Lận đoàn trưởng bị thương thật đúng lúc, như vậy mới cho em_bạn gái mới nhậm chức cơ hội biểu hiện hiền thê lương mẫu, tại sao em lại không thể nắm lấy thời cơ biểu hiện tốt một chút? Như vậy cũng đỡ uất ức nó.” Vừa nhắc đến Lận Khiêm bị thương, giọng nói của Tống Mộ Thanh liền thay đổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.