Nghiêm! Bên Trái, Quay!

Chương 39: Chương 39




Vừa mới bắt đầu Tống Mộ Thanh vội vàng chú ý thương thế của anh, còn có tò mò làm sao đột nhiên đồng ý cô, còn chưa kịp ngẫm nghĩ thế nào anh lại bị thương.

Tuy nói diễn tập không phải đánh giặc thật, thế nhưng là đánh thật đấm thật, nhìn thấy kẻ địch ai cũng sẽ không xuống tay lưu tình. Chân ướt chân ráo có chút vết thương lớn nhỏ là bình thường. Không bình thường chính là không biết tại sao anh lại bị thương thế này. Lận Khiêm hình như cũng không muốn nói, khi nhắc tới mắt của anh liền trực tiếp nhắm lại, nhắm mắt làm ngơ.

Anh càng không muốn nói, Tống Mộ Thanh càng tò mò. Chẳng lẽ lại mất mặt như vậy? Có thể Lận Khiêm cảm thấy chuyện này không mất mặt lắm,sau đó cô lại càng muốn biết, lại sợ quan hệ hai người bọn họ chưa tới mức kia, hỏi nhiều anh cảm thấy phiền, cái cô có được không bù cái mất mất.

Cô vừa chuyển chủ ý trong đầu, vừa giúp anh lau khô mặt. Anh không muốn nói thì tự cô đi hỏi thăm. Khi diễn tập nhiều người như vậy, cô cũng không tin anh có thể lừa gạt được! Lại không chú ý, không cẩn thận tay đỡ trên ghế sô pha bị trượt, theo bản năng bắt được cái gì đó, nhìn xuống là cánh tay bị thương của Lận Khiêm.

“Ưm……” Lận Khiêm hít một hơi, nhíu chặt mày lại.

“Thật xin lỗi, có đau không? Em không cố ý, có muốn hay không gọi bác sĩ tới xem một chút?” Cô vội vàng bỏ khăn lông xống, hai tay luống cuống giơ, muốn cầm tay anh xem một chút, lại không thể cử động. Chỉ sợ bời vì cử động thiếu thận trọng vừa rồi của mình khiến cho anh bị thương nặng hơn.

:Không có việc gì, không cần gọi bác sĩ.” Lận Khiêm khoát khoát tay, ngăn cô, sau đó thuận miệng hỏi: “Em nghĩ đi đâu vậy, nghĩ đến nhập thần thế?”

Tống Mộ Thanh tỉnh táo lại, ngồi xổm trước mặt anh,cẩn thận nâng tay của anh. Cũng không biết y tá băng bó cho anh vừa mới tốt nghiệp, phương pháp băng bó là tự sáng tạo, cánh tay của Lận Khiêm bị ba tầng băng bó bao bọc cực kỳ chặt chẽ, như những chiến sĩ đánh giáp lá cà trước kia. Tống Mộ Thanh quan sát nửa ngày, chỉ có thể trách mắt mình không thể nhìn thấu, chỉ nhìn thấy bên trong tầng tầng băng gạc kia là thịt và xương.

Nghe anh hỏi như vậy, ngẩng đầu lên liếc anh một cái.

“Không có cái gì. Em chỉ nghĩ anh không phải đi diễn tập không phải sao, như vậy nên đứng làm chỉ huy chứ, làm sao lại giống như cùng người ta cạn chiến, lại còn bị đánh tơi bời một trận như thế này. Có thể người kia bản lĩnh, rất không có khả năng nha. Cs thể đánh anh thành như vậy thì phải là cao thủ như thế nào? Lận đoàn trưởng, anh có thể cho bạn gái mới nhậm chức của anh một lời giải thích cụ thể không?” Cô ngồi xổm trước mặt anh, chỉ cao bằng ngực Lận Khiêm, vẻ mặt sáng rỡ, nháy mắt, dáng vẻ rất tò mò.

Lận Khiêm tháy bộ dáng này của cô thế nhưng lại cảm thấy hết sức đáng yêu, giống như đôi mắt quân khuyển trong quân doanh bọn họ, thiếu chút nữa đưa tay sờ sờ đầu của cô, thật may kịp thời thu tay lại. (Thật không thể tưởng tượng được anh Khiêm lại coi chị Thanh giống quân khuyển. So sánh đúng chất quân nhân :D)

Nhớ tới chuyện vừa tức người vừa mất thể diện kia, Lận Khiêm không tự nhiên hạ mí mắt, tránh đí ánh mắt của cô. Tống Mộ Thanh hiểu, mím chặt môi, không hỏi tới nữa. Lời nói của cô là tỏ rõ lập trường của mình, cô là quan tâm anh.

”Em buổi chiều không phải đi làm?” Anh cầm điện thoại lên liếc nhìn: “Lúc này cũng sắp hết giờ nghỉ.”

“Em chính là bình hoa, đi làm rồi tan việc đối cới em như nhau cả. Ngồi trong phòng làm việc rất nhàm chán.” Còn không bằng ở chỗ này với anh, hai ta bồi dưỡng tình cảm một chút. Những lời này cô không dám nói ra. Lận Khiêm cũng không phải là người có thể phóng khoáng về mặt tình cảm, ai biết nếu cô to gan bộc bạch như vậy khiến anh không tiếp thụ nổi.

Lận Khiêm không biết cha Tống Mộ Thanh là lão bản, đối với việc cô trắng trợn cầm tiền lương mà không làm việc thì có chút không hiểu.

“Em làm ở cô ty của cha em.” Nói đến Tống Bình, Tống Mộ Thanh không khỏi nhớ tới những chuyện sột ruột kia, biểu lộ có chút ghét bỏ.

“Có phải em không vui? Không vui thì đừng đi.” Lận Khiêm nói

Nghe lời nói này, nhiều mập mờ nha! Tống Mộ Thanh thiếu chút nữa cho rằng anh sẽ nói tiếp “Anh còn không nuôi nổi em sao”, trái tim đập thình thịch, nhảy lên như cắn thuốc lắc. Nhớ tới ngày đó, những lời này là kịch bản được bao nhiêu nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình chuẩn bị, nhưng Lận Khiêm cứ như vậy ngừng lại. Mặc dù có chút cảm giác mất mát, nhưng Tống Mộ Thanh còn được nhận lại một câu ấm áp.

“Em không vui vì nhiều chuyện. Cả đời người còn rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, còn nhiều băn khoăn, sao có thể tùy sở thích của mình.” Âm thanh của cô hạ thấp xuống. Lúc nói chuyện lồng mi rù xuống, tầm mắt rơi vào cánh tay đặt trên đầu gối của anh. Giống như đang nhìn khớp xương lộ rõ trên tay anh, nhưng trong mắt lại hội tụ một tầng sương mù.

Cô chống tay vịn muốn đứng lên, ngồi chổm hổm lâu lên chân có chút tê, bắp chân run lên người cô nghiêng một cái, hoàn hảo là Lận Khiêm đỡ được.

Tống Mộ Thanh đi tới một bên, mang tới túi đồ chọn chọn lựa lựa bên trong, lấy ra rồi lại trả về.

“Tống Mộ Thanh.” Lận Khiêm dựa trên ghế sô pha, nhìn bóng lưng cô đột nhiên lên tiếng.

“Làm gì.” Cô đưa lưng về phía anh trả lời.

“Em không phải là mua kéo sao? Đưa cho anh để cắt tóc.” Một bên anh vừa nói vừa hết sức khổ não nắm tóc ngắn của mình. Dáng vẻ có chút tức cười.

Tống Mộ Thanh bật cười thành tiếng. Cô sớm đã nhìn tóc kia không vừa mắt, chờ tới khi anh xuất viện có thể mang anh ra hiệu cắt tóc, để cho người ta dùng một xén xén gọn đi rồi. Anh để đầu cua thế nào cũng rất hợp, càng nhìn càng có mùi vị nam nhân.

“Em cũng không bắt con chó nhà em luyện qua cắt tóc, nếu như cắt hỏng thì làm như thế nào?” Cô lấy kéo ra, mặc dù hỏi như vậy nhưng thái độ nhao nhao hưng phấn. Mặc kệ là cắt tóc hay cạo râu, mặt của anh đầu của anh đều phải dưới bàn tay cô rồi, cô muốn anh như thế nào thì phải như thế.

“Anh cũng không phải là phụ nữ, cắt hư sửa lại là được!” Lận Khiêm vung tay lên, động tác hơi lớn lớn động phải vét thương ngang hông khiến anh nhe răng há miệng.

“Đau chứ? Đáng đời! Để cho anh lộn xộn!” Cô giận giữ nói xong, cầm hai gối đầu nhét vào sau lưng anh để cho anh dựa vào.

Trong lòng Tống Mộ Thanh quay một vòng, cũng không tìm được thứ gì đó để tránh cho tóc rơi vào người anh. Đang muốn gọi Đỗ Tử Đằng đi tìm, Lận Khiêm chỉ vào một cái giường khác trong phòng, rất có khí thế lãnh đạo lên tiếng.

“Dùng ga giường này.”

“Đây chính là anh nói đó nha, nếu có người tới hỏi em sẽ nói chủ ý là của anh.” Tống Mộ Thanh dò xét anh một cái, nói xong cũng đem ga giường xốc lên, vây quanh người anh: “Lận lão gia, ngài ngồi yên để cho tỳ nữ cắt tóc cho ngài.”

Lận Khiêm bị cô chọc vui, toét miệng nở nụ cười. Hàm răng trắng thiếu chút nữa làm chói mù mắt Tống Mộ Thanh rồi.

“Anh lớn như vậy cho tới bây giờ chưa từng để tóc dài như thế này.” Anh nói

Tống Mộ Thanh cầm kéo, tay đặt trên đỉnh đầu anh, không biết bắt đầu từ đâu.

“Lúc nhỏ thì sao, không phải trước kai lưu anh cho bé trai để đầu dưa hấu, còn có ghim bím tóc nhỏ hay sao?”

“Khi đó cha anh bận, không có thời gian quan tâm anh, nhét vào tay thợ cắt tóc thì nói cạo đầu anh thành đầu trọc.” Anh hình như nhớ tới cái gì đó, cười khẽ một tiếng.

Nghe anh nói như vậy, Tống Mộ Thanh an tâm, lập tức nắm một nắm tóc trên đỉnh đầu anh, một đường kéo đi xuống.

Theo tiếng ‘xoẹt xoẹt xoẹt’ của kéo, cùng với tóc vụn rơi xuống, bọn họ câu được câu không trò chuyện, nói chuyện càng ngày càng xa. Cuối cùng đề tài chuyển từ bác sĩ ngạo mạn ngày hôm qua biến thành quân sự Tống Mộ Thanh một chữ cũng không biết, trong lúc cô vắt hết óc cũng không thể tiếp lời, nhìn thất tóc cũng không thể ngắn hơn, rốt cuộc nửa may mắn nửa hài lòng dừng lại động tác cắt tóc máy móc.

Coo cầm đầu của anh, tự mình thưởng thức một phen, cảm thấy mặc dù không đạt được như thợ cắt tóc, nhưng cũng không tệ lắm. Dù sao cô thấy cảm thấy thuận mắt hơn vừa rồi nhiều.

“Tốt lắm.” Cô đón lấy ga giường trên cổ Lận Khiêm, đi tới bên cạnh anh, rất là hả hê quan sát anh một phen. Ừm, nhìn như vậy có tinh thần hơn nhiều.

“Em cho anh biến thành hình dáng gì?” Mặc dù Lận Khiêm không quan tâm đầu trọc hay đầu bình, nhưng thấy bộ dạng hả hê của cô không khỏi có chút tò mò.

“Anh chờ một chút, đợi lát nữa nha.” Tống Mộ Thanh lau tóc trên mặt anh, cầm điện thoại di động hướng về phía Lận Khiêm.

“Tống Mộ Thanh, em cầm điện thoại hướng về anh rồi sao?” Lận Khiêm vừa nhìn camera lóe lên một cái liền đưa tay chắn trước mặt mình.

Lận Khiêm uốn éo trước ống kính, cảm thấy thế nào cũng không thích hợp, toàn thân đều không thoải mái. Cuộc đời hơn hai mươi năm của anh trừ lúc chưa rành đời cùng với việc bất đắc dĩ ra, anh chưa từng chụp hình.

“Lần đầu em cắt tóc cho người ta, anh cũng để cho em chụp một hình để làm kỷ niệm chứ?” Vừa nói cô còn không bình tĩnh lấy tay Lận Khiêm xuống: “Ai, đừng dùng tay cản trở,đẹp trai hơn mà!”

Cô vừa lui về Lận Khiêm lại lấy tay che ở trên mặt. Cô đè tay của anh trên đùi, lui về, Lận Khiêm lấy tay khác che kín mặt. Hai người cò kè như vậy, Đỗ Tử Đằng hé cửa nhìn che miệng cười trộm, nghĩ thầm hai người này ngây thơ thật?

Lận Khiêm cảm thấy anh chưa bao giờ trải qua chuyện này, ngay cả lúc anh chưa hề có cấp bậc gì hay cấp bậc thấp nhất cũng đều khi dễ người khác đến mức ói không ra, khi nào đến phiến người khác cưỡi trên đầu mình? Có thể nhìn nét mặt Tống Mộ Thanh “anh làm khó dễ được em”, cảm giác vô lực xông tới, có loại cảm giác bị khuyển khi dễ. Nếu đổi thành người khác, anh chẳng cần động thủ, ngay cả Trương Thiến Thiến da mặt dày kia anh cũng chỉ cần lạnh lùng liếc nhìn một cái, cô bé liền tự giác thối lui. Nhưng Tống Mộ Thanh không giống, đừng nói lạnh lùng liếc cô, coi như anh trừng con ngươi cũng rớt ra, một đường quét cô nhảy dựng lên như chân biểu diễn ngoài đường phố, cô cũng có thể lập tức bò dậy bắt lấy tay áo anh.

Hiện tại coi như anh hiểu rõ một chút tính cách của cô rồi. Cô chính là loại người gặp mạnh đối mạnh, cái gì cũng thông suốt, trong đầu lại có chút ít mưu kế. Đối với cô không thể mạnh bạo, nếu không cô có thể liều chết mà đánh, cuối cùng cho dù cô có thua cũng tuyệt đối làm cho người ta không chiếm được chỗ tốt.

Lận Khiêm làm sao mà có thể không hiểu đạo lý địch tiến ta lùi, bất đắc dĩ thutay, nói với cô: “Liền. Nhanh lên một chút.”

Tống Mộ Thanh ngẩn người, cô cho rằng còn phải cùng anh “chiến’ một lát nữa, không ngờ lại dễ dàng thỏa hiệp như vậy. Trong lòng oán hận, anh phải sớm có giác ngộ, sớm đi theo em, em đâu phải tốn nhiều suy nghĩ như vậy. Thấy Lận Khiêm ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế sa lông, bộ dáng nghiêm chỉnh, cô lại muốn cười phá lên.

“Anh đừng nghiêm túc như vậy nha, Lận đoàn trưởng, cười một cái…..” Nói xong liền nắm thịt trên mặt Lận Khiêm, giống như cố gắng kéo ra một nụ cười.

“Em đừng hếch mũi lên mặt!” Trong âm thanh của Lận Khiêm xen lẫn một tia đè nén tức giận.

Tống Mộ Thanh không chút nào cho là sợ, cợt nhã. Cô cũng biết anh không thể nào bắt cô.

“Không còn sớm, trở về đi thôi.” Lận Khiêm hoà hoãn giọng nói. Nói xong cảm thấy lời này như hạ lệnh trục khác, nói tiếp: “Ngày mai tới nữa.”

Tống Mộ Thanh vừa nghe câu trước mặt liền trầm xuống, nhưng nghe câu sau lập tức chuyển đổi. Đột nhiên truyền đến âm thanh lộp độp lộp độp, cô ghé đầu nhìn cửa sổ bên ngoài, sau đó lộ ra nụ cười.

“Trời mưa, em không mang ô. Xem đi, ông trời cũng muốn em ở lại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.