Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 104: Chương 104




“Ăn sáng đi. Ăn xong thì chúng ta đi

siêu thị mua chút đồ dùng sinh

hoạt.”

“Dạ.” Bạch Nhược Hy vội vàng nhét

mấy tấm thẻ vào trong túi rồi câm

muỗng lên cẩn thận húp cháo.

Cháo trắng mềm mềm quả thật rất

ngon miệng, hương vị ngòn ngọt,

mỗi lần húp một ngụm đều khiến

Bạch Nhược Hy ngọt tận đáy lòng.

Cô nhìn người đàn ông lạnh lùng

trước mặt, cảm thấy cho dù mỗi

ngày đều húp cháo trắng cũng có

thể ngọt như đường.

Ăn được một nửa, giọng điệu Kiều

Huyền Thạc nghiêm túc hơn vài

phần, từ từ mở miệng: “Nhược Hy.”

“Dạ?” Bạch Nhược Hy ngẩng đầu,

vội vàng buông muỗng trong tay

xuống rồi nhìn anh.

Kiêu Huyền Thạc câm một cái bánh

bao nhỏ đưa cho cô: “Ăn bánh bao

đi.”

“Dạ” Bạch Nhược Hy còn tưởng có

chuyện gì nên mới đột nhiên trở nên

nghiêm túc như thế, vội vàng nhận

lấy bánh bao trong tay anh.

“Thân phận tôi có chút đặc biệt nên

có một số chuyện tôi muốn nói

trước với em một chút.

“Chuyện gì vậy?” Bạch Nhược Hy bẻ

bánh bao ra làm đôi, nhìn nhân thịt

bên trong sau đó cắn một miếng ở

giữa.

Kiều Huyền Thạc nhìn bộ dạng ăn

bánh của cô, nhịn không được mỉm

cười nhưng biểu cảm có chút thận

trọng: “Cho dù có người nào dùng

biện pháp gì tặng quà cho em đều

phải từ chối hết”

Bạch Nhược Hy cả kinh, cảm thấy

đây là một vấn đề rất nghiêm trọng

nên vội vàng buông cái bánh bao

trong tay xuống rồi mau chóng nuốt

đồ ăn trong miệng, biểu cảm

nghiêm túc hẳn lên: “Anh Ba, anh

yên tâm đi. Sau này trừ đồ anh tặng,

đồ của người khác em đều không

nhận. Một viên kẹo cũng không.”

“Muốn cái gì thì cứ nói với tôi.” Kiều

Huyền Thạc dựa lên ghế. Ánh mắt

nghiêm túc nhìn chằm chằm vào

hai mắt của cô.

Bạch Nhược Hy nhướn mày, híp mắt

lại chăm chú nhìn anh một cách ý

vị: “Anh Ba, không phải vừa rồi đã

đưa hết thẻ lương cho em rồi sao?

Anh còn quỹ đen sao?”

Kiều Huyên Thạc không nhịn được

cúi đầu, cười bất lực. Sau đó anh từ

từ ngẩng đầu lên muốn nói chuyện

với cô nhưng đối diện với ánh mắt

như thẩm phán đang xét xử của cô,

anh lại nhịn không nổi muốn cười,

cảm thấy có chút cảm khái.

Thẻ lương mới giao cho cô mà

nhanh như vậy đã sợ anh giấu quỹ

đen rồi sao?

Nhìn bộ dạng nhịn cười của Kiều

Huyền Thạc, Bạch Nhược Hy cũng

nhịn không nổi nữa. Mặc dù không

biết tại sao anh lại vui vẻ như vậy

nhưng nụ cười đó cũng lan sang

Bạch Nhược Hy nên cô cũng không

tiếp tục hỏi đến chuyện quỹ đen

nữa. Cô mỉm cười rồi lại từ từ cúi

đầu ăn tiếp cái bánh trong tay.

Buổi trưa, Tinh Thần mang tất cả

quần áo trong quân khu của Kiều

Huyền Thạc tới nhà của anh. Hành

lý của Bạch Nhược Hy ở trường

cũng được mang tới.

Buổi chiều, hai người đi mua sắm ở

siêu thị lớn gân đó. Kiều Huyền

Thạc đưa cho cô một bản danh

sách. Trên đó là những sản phẩm

đặc quyên mà nhà nước cấp cho

người trong quân đội. Không cân

thiết phải mua nữa.

Bạch Nhược Hy nhìn nhìn danh

sách, cảm thấy trừ quần áo của

mình và rau củ thịt thà cần phải

mua ra, những thứ khác đều có hết.

Hai người đẩy xe mua hàng đi khắp

một vòng. Cảm thấy không có gì

cần phải mua nữa.

Trong phút chốc Bạch Nhược Hy

mất đi hứng thú mua sắm, không

nhịn được lẩm bẩm: “Anh Ba, vật tư

miễn phí nhận được trong tháng

đều khiến em mất hết hứng thú

mua đồ rồi.”

Kiêu Huyền Thạc tiện tay câm một

chai sữa bỏ vào giỏ: “Em cũng có

thể tự mình đi mua, tiết kiệm chút

tiền cho ngân sách nhà nước.”

“Ai mà cần.” Bạch Nhược Hy câm

chai sữa bỏ lên kệ.

Đi đến khu vực bán băng, cuối cùng

Bạch Nhược Hy cũng nhìn thấy thứ

có thể mua nên vội vàng chạy qua,

đi tới đi lui kiểm tra ở chỗ băng vệ

sinh.

Kiều Huyền Thạc đứng cách chỗ đó

không xa, thoáng có chút ngại

ngùng.

Bạch Nhược Hy tìm thấy nhãn hiệu

mình hay dùng. Sau khi cầm lấy hai

bịch, xoay người liền nhìn thấy Kiều

Huyền Thạc đang đứng trước mặt.

Ánh mắt lộ ra chút thẹn thùng

không dễ phát giác.

Trong phút chốc, cô cũng có chút

xấu hổ nên vội vàng lấy băng vệ

sinh bỏ lên kệ, sau đó tay không mà

đi tới trước mặt Kiều Huyền Thạc.

“Sao không lấy?” Kiều Huyền Thạc

nhìn hai tay trống rỗng của cô, rất

nghi ngờ hỏi.

Bạch Nhược Hy cúi đầu, ngại ngùng

lẩm bẩm: “Lần sau đi. Dù sao cũng

không cần gấp.”

“Đã tới rồi thì mua đi.” Kiều Huyền

Thạc dắt tay cô kéo về chỗ mới

đứng ban nấy, sau đó rất nghiêm

túc quan sát mấy thứ mà đó giờ anh

chưa từng dính líu tới: “Là hiệu

nào?”

“Không cần đâu. Lần sau đi. Anh

không tiện mà.’ Bạch Nhược Hy sợ

anh xấu hổ, đương nhiên bản thân

cô cũng cảm thấy ngại ngùng.

Kiêu Huyền Thạc giơ tay ra lấy một

bịch: “Để ngăn chặn triệt để chuyện

ngoài ý muốn có thể xảy ra sau này,

bây giờ em phải nói cho tôi biết em

dùng loại nào.”

Bạch Nhược Hy khẽ cúi đầu, nhẹ

giọng nói: “Còn có gì ngoài ý muốn

chứ?”

Kiều Huyền Thạc từ từ lại gần tai cô,

giọng nói trâm thấp vang lên: “Đồ

mà mỗi tháng em đều cần. Một đời

rất dài, khó tránh khỏi có lúc phải

cần tôi đưa tới.”

Giọng nói anh như dòng điện tiến

vào tai cô, truyền khắp tay chân

khiến gương mặt cô trong phút

chốc nóng rực cả lên. Tim cũng đập

thình thịch nhanh vô cùng.

Một đời rất dài.

Mặc dù không phải là lời mật ngọt

gì nhưng câu này lại khiến cả trái

tim cô mềm nhữn, chẳng mấy chốc

đã lấp đầy khoảng trống trong lòng

cô.

Cô ngại ngùng chỉ bịch băng vệ sinh

trong tay anh: “Chính là loại này.”

“Ừ.” Khóe miệng Kiều Huyền Thạc lộ

ra nụ cười như có như không rồi bỏ

bịch băng vào trong giỏ hàng, sau

đó nắm chặt lấy tay cô không có ý

định buông tay.

Một tay Kiều Huyền Thạc đẩy xe,

một tay dắt Bạch Nhược Hy. Hai

người đi về phía quầy thực phẩm.

Lúc ở bên cạnh Kiều Huyền Thạc, cô

giống như con chim nhỏ nép vào

lòng mẹ.

Tới quây thực phẩm, Bạch Nhược

Hy liên hưng phấn cực kì, liều mạng

chất đây đồ vào xe, tính bỏ đầy tủ

lạnh trong nhà.

Lúc Bạch Nhược Hy đang chọn đồ,

Kiêu Huyền Thạc đã tới bên cạnh

quầy trái cây sau đó chọn mấy loại

trái cây mà cô thích.

Nhìn giỏ hàng từ từ được chất đầy,

Bạch Nhược Hy mỉm cười thỏa

mãn. Tâm tình cũng vui vẻ.

“Ôi chao, tôi nói hôm nay ra cửa

không thắp nhang sẽ gặp xui xẻo

mà. Giờ không phải gặp được loại

vong ơn này rôi sao?”

Một giọng đàn bà chanh chua đầy

châm chọc vang lên. Cảm giác

quen thuộc khiến cả người Bạch

Nhược Hy cứng đờ, lập tức xoay

đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Mà người đàn bà đang đẩy giỏ hàng

đứng bên trái cô chính là mẹ kế Lưu

Nguyệt và cha ruột cô Bạch Liễu

Hoa.

Gương mặt dữ tợn của Lưu Nguyệt

méo mó, trợn mắt, bĩu môi, hận

không thể biểu hiện hết sự chán

ghét lên mặt.

Còn mặt mày Bạch Liễu Hoa đầy

lạnh nhạt, giống như không nhìn

thấy cô mà xem như là không khí.

Bạch Nhược Hy từ từ buông bó cải

xanh trong tay xuống rồi xoay người

đối diện với hai người. Cô liếc nhìn

Lưu Nguyệt một cái, sắc mặt cũng

không tốt chút nào nhưng đối với

cha ruột của mình, cô vẫn rất lễ

phép mở miệng: “Chào cha, lâu rồi

không gặp.

Một tiếng cha này, sao mà lại chua

sót đến vậy.

Bạch Liễu Hoa nhìn mà không thấy,

nghe rôi cũng không đáp mà tức

giận nói với Lưu Nguyệt: “Bà còn lựa

bao lâu nữa? Mua cho nhanh rồi về.”

“Con gái ngoan của ông đang gọi

ông kìa.” Lưu Nguyệt cố ý khiêu

khích.

Bạch Liễu Hoa tức giận hét lên: “Tôi

chỉ có một đứa con gái còn chưa

được thả ra ngoài. Đừng có nhận

thân bừa bãi.”

Bạch Nhược Hy cười khổ, châm

chậm cúi đầu. Hai tay nắm chặt tay

nắm xe đẩy, trong lòng chua xót tới

cực điểm.

Mặc dù nói bản thân không thể để ý,

không so đo tính toán làm gì nhưng

vẫn cảm thấy đau đớn, chua xót.

Lưu Nguyệt bỏ ngoài tai mà tiếp tục

gây chuyện, cười nói: “Lần trước tao

có đọc bài báo nói mày giật chồng

bạn thân bị đánh. Mặc dù bài đó

hôm sau đột nhiên bị gỡ hết nhưng

tao có chụp màn hình lại rồi. Tao

thật muốn biết là đứa bạn xui xẻo

nào của mày bị hại vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.