Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 105: Chương 105




Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Cô

căng thẳng nắm chặt tay cầm, nén

giận lùi về sau.

Lưu Nguyệt càng được nước làm

tới. Bà ta đẩy giỏ hàng từng bước

từng bước ép sát lại, nghiến răng

nghiến lợi nói: “Cái loại con gái độc

địa như mày sao không bị đánh

chết vậy?”

“Hết hại em gái mình tới hại bạn

thân. Ai đụng phải mày đều xui hết

tám đời.

Bạch Nhược Hy cắn môi, bỗng đứng

lại không lùi nữa, tức giận trừng mắt

nhìn Lưu Nguyệt.

Mà Lưu Nguyệt chưa kịp dừng lại.

Hai xe đụng vào nhau khiến tay câm

đụng mạnh vào bụng bà ta.

“A.” Lưu Nguyệt bị dọa một trận rồi

xoa xoa bụng.

Bạch Nhược Hy tức giận: “Bà nói đủ

chưa?”

Trên mặt bà lướt qua tia xảo quyệt

rồi lập tức ôm chặt bụng kêu lên:

“Trời ơi, bụng của tôi.”

Bạch Liễu Hoa bị dọa tới nỗi gương

mặt thoáng chốc trắng bệch. Ông ta

vội vàng chạy qua dìu Lưu Nguyệt,

hoảng sợ hỏi: “Vợ à, bà sao rôi?”

“Nó, nó dùng xe đẩy đâm trúng

bụng tôi rồi.” Lưu Nguyệt vô cùng

đau đớn chỉ tay về phía Bạch Nhược

Hy.

“Con của chúng ta không sao chứ?”

Bạch Liễu Hoa sốt ruột đỡ bà ta.

Sắc mặt càng lúc càng trắng.

Con? Bạch Nhược Hy sững sờ.

Tiếng động thu hút không ít người

xung quanh. Đúng lúc Kiều Huyền

Thạc vừa cân xong ít trái cây, anh

liếc nhìn một màn trước mắt, sau

đó sải bước đi lại.

Bạch Liễu Hoa tức giận phừng

phừng, chỉ tay vào mặt Bạch Nhược

Hy hung hăng mắng: “Cái đồ súc

sinh trời đánh này, hại con tao rồi,

giờ còn muốn giết con chưa sinh

của tao. Mày… mày…”

Bạch Liễu Hoa tức giận tới nỗi giơ

tay lên muốn đánh.

Khoảnh khắc ông ta tới gần Bạch

Nhược Hy, Kiều Huyền Thạc đã nắm

chặt lấy cánh tay ông ta. Anh chỉ hơi

dùng sức mà Bạch Liễu Hoa đã đau

đớn gào lên: “Đau đau đau… Mau

buông tay.

Kiều Huyền Thạc liếc nhìn Lưu

Nguyệt đang giả vờ giả vịt đằng sau

một cái. Đã sắp năm mươi tuổi đầu

rồi mà còn mạo hiểm mang thai,

xem ra cũng rất liều mạng.

“Em không có đụng bà ta.”

Bạch Nhược Hy căng thẳng đi tới

bên cạnh Kiều Huyền Thạc. Hai tay

nắm chặt cánh tay anh. Cô rất sợ lời

mình nói không ai tin vì đã chịu đủ

mọi oan ức hiểu lầm từ người khác

rồi.

Giọng nói cô đều đang run rẩy. Cô

nhìn gương mặt lạnh lùng của Kiều

Huyền Thạc rồi giải thích: “Là do bà

ta cứ ép em lùi vê sau. Em vừa

ngừng lại bà ta liền bị đụng phải.

Hơn nữa cũng không có gì nghiêm

trọng. Bà ta…

Đột nhiên Lưu Nguyệt đau đớn kêu

to, ôm lấy bụng quỳ xuống: “Đau

quá, cứu con tôi với. Mau gọi xe cấp

cứu. Giúp tôi với…

Người bu lại xem càng lúc càng

đồng.

Kiều Huyền Thạc đẩy tay Bạch Liễu

Hoa ra.

Bạch Liễu Hoa sợ hãi, vội vàng chạy

tới bên cạnh Lưu Nguyệt rồi dìu bà

ta dậy. Nước mắt rơi từng giọt.

Tất cả mọi người đều thương cho

đôi vợ chồng già đang mang thai

này cho nên cứ chỉ chỉ trỏ trỏ Bạch

Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy vội buông tay rồi lùi

về phía sau hai bước, rời xa Kiều

Huyền Thạc một chút. Cô sợ làn

sóng dư luận ồn ào này lan tới anh,

cũng sợ hình tượng không tốt đẹp

gì của bản thân làm ảnh hưởng tới

người đàn ông này.

Không cần biết thật hay giả, lúc này

phụ nữ đang mang thai là quan

trọng nhất.

Kiều Huyền Thạc phát hiện Bạch

Nhược Hy lùi về phía sau vài bước

nên vội vàng đi qua nắm lấy tay cô.

Bạch Nhược Hy cả kinh, lòng bàn

tay đây mồ hôi nhưng khi được đôi

bàn tay to lớn kia nắm chặt, hơi ấm

len lỏi vào trong lòng. Ngay cả cảm

giác an toàn cũng lan khắp cả tim

cô.

Cô căng thẳng nhìn Kiều Huyền

Thạc. Anh móc điện thoại trong túi

ra, nhấn số của Tinh Thần rồi nhỏ

giọng phân phó: “Tinh Thần, tới siêu

thị mang đồ của tôi về.”

Nói xong, anh liên ngắt máy rồi nhìn

về phía Bạch Liễu Hoa, nghiêm túc

nói: “Tôi chở mấy người đi bệnh

viện.”

Bạch Liễu Hoa vội vàng gật đầu.

Ngược lại Lưu Nguyệt đột nhiên

chột dạ lúng túng.

Kiêu Huyền Thạc giao giỏ hàng

trong tay Bạch Nhược Hy cho nhân

viên phục vụ rồi bình tĩnh dặn dò:

“Đợi chút nữa nếu có một người đàn

ông mặc đồ quân đội tới tính tiền

thì giao xe đồ này cho anh ta.”

Nhân viên phục vụ vội vàng gật đầu,

vừa căng thẳng vừa si mê nhìn Kiều

Huyền Thạc. Mặc dù anh chỉ mặc

đồ bình thường nhưng khí chất uy

nghiêm trên người vẫn khiến người

khác khiếp hãi.

Kiều Huyên Thạc dắt Bạch Nhược

Hy đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua

Lưu Nguyệt và Bạch Liễu Hoa mới

lạnh lùng phun ra một câu: “Đi, đi tới

bệnh viện.”

Bạch Liễu Hoa căng thẳng hết sức

nên lập tức đỡ Lưu Nguyệt theo

sau.

Bạch Nhược Hy vừa đi vừa quay

đầu lại nhìn đôi vợ chồng phía sau,

trong lòng rất lo lắng. Cô sợ chỉ vì

một giây dừng chân của mình mà

hại chết đứa con trong bụng của

Lưu Nguyệt.

Đúng lúc này, Lưu Nguyệt nháy mắt

với Bạch Liễu Hoa, nhấp nháy môi:

“Em bé không sao.”

Bởi vì quá lo lắng nên Bạch Liễu

Hoa không để ý tới lời của Lưu

Nguyệt mà vẫn chăm chăm đỡ bà

ta đi theo sau Kiều Huyền Thạc.

Bệnh viện quân khu.

Bên ngoài phòng cấp cứu.

Bạch Nhược Hy căng thẳng nắm

chặt tay, cắn môi nhẫn nhịn.

Tiếng la hét thái quá của người đàn

bà trong phòng bệnh khiến cả tòa

nhà đều có thể nghe thấy.

“Trời đất ơi, ui da, đau chết mất.

Đau quá đau quá…

“Cái đồ vong ơn phụ nghĩa trời đánh

kia, mày hại con gái tao, giờ lại

muốn hại đứa con mới ba tháng của

tao…

“Tao nhất định không tha cho nó…

Cái con trời đánh này…

Bạch Liễu Hoa đau khổ ngồi xổm

trong góc. Hai tay vò tóc. Già rồi

mới có con nên ông ta đặt hết hy

vọng lên cái thai trong bụng Lưu

Nguyệt. Lúc nghe thấy tiếng kêu

đau đớn của Lưu Nguyệt, ông ta liên

hận không thể đánh cho Bạch

Nhược Hy một trận.

Nhưng nhìn thấy Kiều Huyền Thạc

đang đứng bên cạnh Bạch Nhược

Hy, ông ta lại yếu ớt lùi xuống, dựa

lên tường.

Bạch Nhược Hy cắn cắn môi rồi từ

từ đi tới trước mặt Bạch Liễu Hoa:

Vợ cha, bụng bà ta không sao đâu.”

“Mày cút xa chút cho tao. Bạch

Liễu Hoa tức giận hét một câu, nắm

tay run rẩy, hận không thể xông qua

đánh Bạch Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy cắn môi, nắm chặt

tay, tức đến nỗi ngay cả một từ

cũng nói không thành lời.

Kiều Huyên Thạc châm chậm đi lên

trước nắm lấy tay cô. Cô hơi ngây

ra, quay đầu lại nhìn người đàn ông

đang đứng bên cạnh mình.

Bàn tay anh rất ấm, xoa xoa lòng

bàn tay cô rôi dịu dàng nắm lấy.

Gương mặt tuy nghiêm khắc nhưng

giọng điệu lại vô cùng dịu dàng:

“Bác sĩ sẽ giải thích cho ông ta.

Không cần lo.”

Lúc này, bác sĩ cũng đi ra. Bạch Liễu

Hoa lòng nóng như lửa đốt xông tới:

“Vợ con tôi thế nào rồi? Có làm sao

không?”

Kiều Huyên Thạc dắt tay Bạch

Nhược Hy cùng tiến lên phía trước.

Bác sĩ cấp cứu tháo khẩu trang

xuống, hừ lạnh một tiếng rồi lạnh

nhạt mở miệng: “Là bệnh viện nào

xác định tin mang thai vậy?”

Câu này khiến Bạch Liễu Hoa bàng

hoàng trợn mắt líu lưỡi.

Bác sĩ đút hai tay vào túi, bình tính

tiếp tục nói: “Vợ ông không có thai.

Còn chuyện tại sao bụng bà ta lại

đau như vậy, bây giờ chúng tôi còn

chưa tìm thấy dấu hiệu bất thường



naø.

“Không thể nào.” Bạch Liễu Hoa tức

giận hét lên, không dám tin mà lắc

đầu: “Không thể nào. Bác sĩ, ông

nghiêm túc kiểm tra cho rõ ràng. Vợ

tôi đã mang thai ba tháng rồi, đã hai

tháng mấy không có kinh nguyệt.

Hơn nữa còn nôn ọe.”

“Mới bốn mươi tám tuổi đã mãn

kinh, mau đi kiểm tra phụ khoa một

chút đi.” Bác sĩ lạnh nhạt vứt lại một

câu rồi lướt qua Bạch Liễu Hoa,

chuẩn bị rời đi.

Bạch Liễu Hoa vội vàng nắm lấy

cánh tay bác sĩ: “Bác sĩ à ông không

thể đi được. Có phải đứa bé bị đụng

trúng, sảy thai rồi, ông cố ý bao che

mới nói năng lung tung phải không?

Trước kia vợ tôi dùng que thử thai

thử mấy lần rồi. Rõ ràng đã có thai

rồi. Tháng này chúng tôi còn chuẩn

bị đi siêu âm nữa. Chỉ là…”

Ánh mắt bác sĩ lạnh đi vài phần,

giọng nói cũng nghiêm khắc hẳn

lên: “Vợ ông bị bệnh tiểu đường.

Que thử thai cho kết quả dương tính

là chuyện bình thường. Nếu ông

nghi ngờ lời tôi nói thì mời đi tới

bệnh viện khác mà kiểm tra.”

Nói xong, bác sĩ gạt tay Bạch Liễu

Hoa ra, đi ngang qua người ông ta

rồi rời khỏi.

Bạch Liễu Hoa nghệch mặt sững

sờ. Hai dòng nước mắt lăn dài trên

gò má.

Bạch Nhược Hy như trút bỏ được

gánh nặng, thở dài một hơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.