Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 118: Chương 118




Sáng sớm, ánh sáng mặt trời vẫn rải

xuống ban công như xưa giờ.

Làn gió nhẹ thật sảng khoái và dễ

chịu, từ từ thổi lay tấm rèm màu be.

Bạch Nhược Hy vẫn nằm ngủ ngon

lành trên giường. Đột nhiên.

Cô mở mắt ra, đột nhiên tỉnh dậy từ

trong mơ. Cô lật đật ngôi dậy, nhìn

ra ánh mặt trời ngoài ban công rồi

vơ lấy điện thoại trên đầu giường.

Màn hình hiển thị thời gian là chín

giờ ba mươi phút.

Trời ạ

Cô sững sờ cả người, vội vã ra khỏi

giường, ngay cả dép cũng không xỏ

đi thẳng ra ngoài cửa.

Rõ ràng đã hẹn chuồng báo thức lúc

bảy giờ, tại sao lại không kêu chứ?

Tại sao?

Cô xông qua phòng bên cạnh, đẩy

cửa ra. Lúc nhìn cả căn phòng trống

không, tim cô như rơi vào đáy vực.

Nước mắt bỗng dưng trào ra.

Anh ấy đi rồi.

Lặng lẽ đi rồi.

Trước khi đi có phải đã đi qua và tắt

đồng hồ báo thức của cô không?

Đứng trong phòng, Bạch Nhược Hy

bất động. Nước mắt tuôn như mưa,

rơi lã chã xuống hai bên gò má.

Anh mới vừa đi mà cô đã bắt đầu

thấy nhớ nhung.

Từ lúc trở vê từ bệnh viện mới qua

được mấy ngày, cô còn chưa kịp tận

hưởng giây phút ở bên anh thì đã

phải đối mặt với việc chia ly.

Bàn tay cô run rẩy nắm chặt lấy

điện thoại. Sự lạnh lẽo của sàn nhà

thấm qua chân khiến tim cô đau

đớn, khó chịu như vỡ ra từng mảnh.

Rất nhớ nhưng lại không đủ dũng

khí để gọi cho anh ấy.

Nếu như anh ấy từ bỏ công việc để

trở về bên cô thì cô sẽ trở thành tội

nhân.

Bạch Nhược Hy chậm rãi đi qua rồi

nằm lên chiếc giường của người đó.

Cô co hai chân lại, nhắm mắt ngửi

mùi hương trên chiếc ga giường và

gối mà anh đã ngủ.

Trên bề mặt vẫn còn lưu lại mùi

hương nhè nhẹ dễ chịu của anh.

Cảm nhận được hơi thở của anh

nhưng đã không còn cảm nhận

được nhiệt độ cơ thể người. Nước

mắt cô cứ thế lại rơi từng giọt từng

giọt xuống gối.

Sau khi anh đi rồi, cô rất hối hận tối

qua đã để anh ra ngoài hóng gió.

Tại sao không thử ôm lấy anh ấy.

Như vậy ít nhất có thể ở bên anh ấy

một buổi tối, chí ít cũng không đến

nỗi trái tim cảm thấy lạc lõng trống

rỗng như bây giờ.

Điện thoại rơi trên giường. Tay cô

chậm rãi vuốt ve chiếc giường mà

anh đã ngủ rồi tưởng tượng cảm

giác bản thân đang nằm trong vòng

tay của anh.

Cô tự nói với bản thân, anh ấy có lẽ

đi một tháng rồi quay lại thôi hoặc

là một tuần, ba ngày, cũng có thể…

trong lòng từ từ cảm nhận từng

chút.

Mất một buổi sáng giải tỏa tâm

tình, tới buổi trưa người giúp việc

đến nhận việc.

Bạch Nhược Hy mới biết Kiều

Huyên Thạc đã thuê một người giúp

việc đến chăm sóc cô.

Không muốn giữa mình và Kiều

Huyền Thạc có thêm một người

ngoài, cũng không cảm thấy bản

thân chưa cao quý đến mức cần

một người giúp việc chăm sóc nên

ngay lúc đó, cô đã tự ý sa thải người

giúp việc.

Cô thà một mình cô đơn cũng

không muốn để người khác làm

phiền sự an tĩnh của mình.

Không có anh, thời gian trôi qua vô

cùng chậm.

Bạch Nhược Hy bắt đầu đến trường

quân đội tiếp tục việc học.

Đi sớm về sớm. Ngày ngày buổi

chiều đều trở về làm cơm, mong

chờ Kiều Huyền Thạc sẽ sớm trở về

thăm cô.

Thời gian trôi đi.

Thoát cái đã một tuần trôi qua.

Thời gian này, hai người không có

một cuộc điện thoại nào, cũng

không có một tin nhắn.

Cô không dám gọi cho anh. Cô sợ

mình quá nhớ anh, nghe thấy giọng

nói của anh sẽ không chịu được mà

chạy đến.

Nhưng người đàn ông này tại sao lại

không liên lạc với cô?

Trời tháng Tư giống như một cô

nương có tính cách nóng nảy.

Thường nắng mưa thất thường, còn

thích mưa, ngay cả không khí cũng

ẩm ướt.

Cuối tuần, mặt trời không dễ gì mới

ló dạng nhưng vừa chớp mắt nói đổ

mưa liền đổ mưa.

Bạch Nhược Hy ra ngoài thư giãn và

dạo phố.

Nhưng cô lại không đem theo ô nên

đành phải thu mình trong quán cà

phê, nhìn ra ngoài trời ngắm mưa

rơi tí tách nhưng lại không có cách

nào đi được. Do đó, cô chỉ đành

ngồi một chỗ mất nửa ngày.

Điện thoại cũng bị cô dùng đến hết

pin. Vì không muốn làm phiền người

khác để mượn nhờ đồ sạc điện

thoại nên cô chỉ ngơ ngẩn nhìn con

đường ướt đẫm vì mưa.

Đột nhiên, một giọng nói quen

thuộc truyền vào tai Bạch Nhược

Hy.

“Anh là Giám đốc của Tập đoàn

điện ảnh Kiều, đây là danh thiếp của

anh. Anh đã chú ý đến em rất lâu

rồi. Em có hứng thú tìm hiểu một

chút về công ty điện ảnh của anh

không?”

“Anh chú ý đến tôi làm gì?” Giọng

con gái đáp lại.

“Bởi vì hình tượng của em rất phù

hợp với vai nữ chính trong phim mới

của tụi anh, trong sáng, ngọt ngào

lại là gương mặt mới. Nụ cười lại

cực kỳ thân thiện, khiến người khác

có cảm giác tràn đầy sức sống. Đây

chính là vai diễn mà anh đã tìm

kiếm từ lâu.”

“Xin lỗi anh, tôi không có hứng thú

với đóng phim.”

Bạch Nhược Hy nhận ra giọng nói

buồn nôn này là của Đường Lập

Đức. Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Cô nghiêng đầu về hướng phát ra

âm thanh, vừa hay nhìn thấy Đường

Lập Đức quay lưng về phía cô đang

mồi chài một người con gái trẻ.

Tâm tính không thay đổi, vẫn ghê

tởm như vậy.

Bạch Nhược Hy lại nghĩ đến chuyện

trước kia, cơn tức giận ngập tràn

trong lồng ngực, bất giác nắm chặt

nắm đấm.

Trước đây, Kiều Huyền Thạc cấm cô

đến gần người đàn ông này, cũng

không cho phép cô điều tra hay báo

thù.

Cô gái câm ba lô đứng dậy, Đường

Lập Đức vội vàng mở miệng: “Em

không có hứng thú với diễn viên,

không biết có hứng thú với tiền

không? Một bộ phim, ít nhất hơn ba

triệu thù lao.”

Lời của anh ta khiến cô gái dừng

bước sững sờ.

Đường Lập Đức đứng dậy, tiến đến

bên cạnh cô gái, thái độ cực kỳ kiêu

ngạo hống hách: “Xe của anh ở bên

ngoài, muốn kiếm tiền thì đi theo

anh.”

Lừa đảo bây giờ ở khắp mọi nơi,

Bạch Nhược Hy đoán cô gái này

không ngốc đến nỗi dễ tin người

chứ.

Nhưng cô đoán sai rồi.

Cô gái đi theo sau Đường Lập Đức

ra ngoài cửa.

Bạch Nhược Hy vội vàng lấy tiền từ

trong túi ra đặt lên bàn rồi lập tức

xách túi của mình đuổi theo.

Đợi cô ra khỏi cửa, cô gái kia đã lên

xe của Đường Lập Đức rồi.

Cô đứng dưới mưa nhìn theo chiếc

xe chạy phía xa, im lặng mất vài

giây rồi lập tức gọi taxi, lên xe đuổi

theo.

Sau khi Bạch Nhược Hy ngồi trên

taxi suy nghĩ một hồi liền cảm thấy

mình phải lo chuyện này, không vì

chính nghĩa, cũng là vì tự đòi công

đạo cho mình.

Đúng như cô nghĩ.

Đường Lập Đức không hề đưa cô

gái đến Công ty điện ảnh Kiêu, mà

đi đến khách sạn.

Cô theo sát cả đoạn đường. Khi

Đường Lập Đức đi vào quầy lễ tân

của khách sạn, cô liên cúi đầu, dùng

tóc che đi nửa mặt rồi lén lút nấp

sau lưng anh, nhìn trộm số phòng

của bọn họ.

Cô nghe nhân viên lễ tân nói khẽ:

“Ông Đường, phòng của ông đã

chuẩn bị xong. Số phòng là 1090, về

phía Nam.”

Cô gái tỏ rõ sự kinh ngạc, hỏi lại:

“Không phải anh nói dẫn tôi đi thử

máy sao?”

Đường Lập Đức nhướn mày cười:

“Đương nhiên rồi, anh dẫn em đi thử

máy. Em còn không tin anh sao?

Lên mạng tìm kiếm một chút,

Đường Lập Đức anh cũng coi như là

người của công chúng. Vài bộ phim

gần đây đang hot, giám đốc đều là

cái tên Đường Lập Đức anh. Anh

cũng từng tiếp nhận phỏng vấn.

Vừa rồi ở trên xe em cũng đã xem

nhiều tư liệu vê anh rồi phải không?”

Cô gái không hỏi nữa, ngoan ngoãn

đi theo Đường Lập Đức về phía

thang máy.

Bạch Nhược Hy trốn trong góc, nắm

chặt nắm đấm, cắn môi nhẫn nhịn.

Tên khốn chất tiệt này, lại muốn làm

hại con gái nhà lành nữa rồi?

Cái mánh khóe biến thái này cô

từng thấy nhiều rồi. Tuy cô không

Thời gian trôi qua

chịu nhiều tổn hại nhưng cũng có

thể tưởng tượng được đau khổ biết

bao nhiêu.

Bạch Nhược Hy suy xét một lúc rồi

mở túi, lật tìm đồ dùng phòng thân

của mình… dùi cui điện.

Cơ hội báo thù đến rồi.

Cô cắn môi, âm thâm nén giận rồi

cầm dùi cui điện đi vào thang máy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.