Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 119: Chương 119




Phòng 1090.

Bạch Nhược Hy đi đến cửa phòng,

không dám do dự một phút nào vì

cô sợ chậm một bước, người con

gái kia sẽ gặp nguy hiểm.

Cô trực tiếp gõ cửa.

Ngay cả khi Đường Lập Đức nhìn

qua camera trước cửa thấy mình

cũng không sao cả, vì cô có phòng

bị mà đến.

Cửa mở ra, Đường Lập Đức kinh

ngạc nhìn Bạch Nhược Hy, cười nói:

“Không ngờ lại là em Nhược Hy…

Không đợi anh nói hết câu, cô đã

cầm dùi cui điện trong tay phang

thẳng vào phần bụng của anh ta.

Tiếng xì xì vang lên.

Đường Lập Đức bị giật một phát,

ngay lập tức trợn trắng mắt rồi ngã

bịch xuống sàn.

Bạch Nhược Hy vội vàng ởi vào, kéo

vai Đường Lập Đức vào trong. Mà

cô gái trong phòng bị kinh hãi, hai

tay để sau lưng, đứng giữa phòng

choáng váng.

Bạch Nhược Hy kéo Đường Lập Đức

vào trong rồi đóng cửa lại, thở hổn

hển xoay người đối mặt với cô gái

trong phòng rồi hỏi: “Cô không sao

chứ?”

Cô gái kinh ngạc: “Cô là ai?”

Bạch Nhược Hy chỉ tay về phía

người đàn ông bị điện giật, bình tính

nói: “Trước đây tôi thiếu chút nữa

đã bị hại trong tay anh ta. Cô gặp

trúng tôi coi như là may mắn. Nếu

không sẽ rất thảm.”

Cô gái từ từ giơ tay ra từ phía sau.

Trong tay nắm chặt một cây dùi cui

điện, lộ ra nụ cười gian không giống

với vẻ ngoài: “Cảm ơn sự giúp đỡ

của cô, nhưng cô không ra tay, tôi

cũng định ra tay rồi.”

Bạch Nhược Hy sững sờ, kinh ngạc

không thôi.

Cô gái buông dùi cui điện xuống, lấy

dây thừng từ trong túi rồi đi đến bên

cạnh Đường Lập Đức, bắt đầu trói

tay chân anh ta, vừa trói vừa nói:

“Tôi là Lam Tuyết, còn cô?”

“Bạch Nhược Hy.”

“Nhược Hy, cảm ơn sự ra tay giúp

đỡ của cô, nhưng đây là mục tiêu

của tôi. Bất kể cô và anh ta có thù

oán gì, hãy để tôi xử lý chuyện chính

trước rồi cô hãy ra tay.”

“Cô… Bạch Nhược Hy coi như lo

lắng thừa rồi, hóa ra đây là nhân vật

phản diện.

Lam Tuyết trói xong Đường Lập

Đức, liên lật tìm tất cả tài sản trên

người anh ta. Ví tiền, điện thoại, dây

chuyền, đồng hồ, ngay cả chiếc thắt

lưng hàng hiệu sang trọng cũng

không bỏ qua.

Tra soát một hồi, cuối cùng cô ta đá

một phát vào bụng Đường Lập Đức,

tức giận nói một câu: “Đưa tôi đến

khách sạn thử máy, anh coi tôi là

con nít ba tuổi sao?”

Nói xong, Lam Tuyết nhìn Bạch

Nhược Hy, cười ôn hòa: “Nhược Hy,

đến lượt cô rồi, muốn làm thế nào?

Cần tôi giúp không?”

Bạch Nhược Hy bất giác mỉm cười.

Tuy chồng cô là Đại tướng, bạn

chồng cô là Thẩm phán và Tổng

thống, nhưng đối với loại người

cướp tiền bạc này, cô coi như không

thấy.

Dù sao thì cô cũng chuẩn bị phạm

tội, còn nói chính nghĩa cái gì?

Bạch Nhược Hy: “Gíup tôi khiêng

anh ta lên giường trói lại nhé. Tôi

muốn giày vò cái tên chết tiệt này.”

“Tôi có thể ở lại xem không?”

“Đương nhiên rồi.” Bạch Nhược Hy

để dùi cui điện vào túi xách.

Hai người phụ nữ mảnh khảnh vật

lộn đưa Đường Lập Đức lên giường

rồi dùng dây trói tay chân anh ta lại.

Sau đó Bạch Nhược Hy nhét khăn

vào miệng anh ta.

Sau khi mọi thứ xong xuôi.

Bạch Nhược Hy múc một chén

nước từ trong nhà vệ sinh, dội lên

người Đường Lập Đức.

Đường Lập Đức bị dội gáo nước

lạnh liền tỉnh dậy.

Anh ta sợ tới mức hai mắt mở to,

nhìn Lam Tuyết và Bạch Nhã Hy,

hoảng sợ giấy giụa: “Ưm ưm ưm…”

Lam Tuyết ngồi trên ghế sô pha,

câm một lon nước Coca lên uống.

Bạch Nhược Hy cười vô hại, châm

chậm dựa vào cạnh giường rồi dịu

dàng nói với Đường Lập Đức: “Anh

Đường, đã lâu không gặp. Hôm nay

tình cảnh gặp mặt thế này, có phải

thấy quen lắm không?”

“Ưm ưm…” Đường Lập Đức lắc đầu

giãy giụa. Hai tay cố kéo mạnh,

gắng thoát ra.

Thái độ Bạch Nhược Hy ôn hòa,

giọng điệu bình tĩnh: “Đừng lo lắng,

tôi không có mấy dụng cụ khiến anh

“sướng tận trời” nên anh không cân

phải lo lắng tôi sẽ làm tổn thương

anh đâu. Tôi chỉ muốn hỏi anh

Đường một câu thôi. Chỉ cần anh

thành thật trả lời, tôi sẽ không đụng

đến một cọng tóc của anh.”

Đường Lập Đức bình tính lại, vội

vàng gật đầu.

Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,

chầm chậm hỏi: “Rốt cuộc là ai sai

anh đưa tôi lên thuyền, thậm chí

còn muốn làm nhục tôi?”

Đường Lập Đức vẫn gật đầu, tỏ ý

anh nói.

Bạch Nhược Hy cầm dùi cui điện,

cảnh cáo từng câu từng chữ: “Anh

đừng có làm loạn. Nếu không tôi sẽ

giật điện anh, sau đó trực tiếp

thiến.”

Tuyết Lam bị dọa sặc một cái. Cô ta

ho sặc sụa rồi sửng sốt nhìn Bạch

Nhược Hy.

“Ưm ưm.” Đường Lập Đức đồng ý.

Bạch Nhã Hy bỏ chiếc khăn nhét

trong miệng anh ta. Đường Lập Đức

lập tức thở ra, cầu xin: “Bà cô của

tôi ơi, cô rút cục muốn thế nào mới

bỏ qua cho tôi đây. Tôi cũng chưa

gây hại gì cho cô. Hơn nữa, chuyện

đã qua rất lâu rồi. Cái ngày mà tôi

muốn hại cô đó, tôi đã bị mấy thằng

đàn ông chơi đến thân tàn ma dại

rồi. Trước đây không lâu lại bị Đại

tướng Kiều cắt đứt xương cổ tay.

Tôi xin cô bỏ qua cho tôi đi. Tôi đã

chịu đủ báo ứng rồi.”

“Đừng nói xàm nữa. Nói. Bạch

Nhược Hy nheo mắt, lạnh lùng nhìn

Đường Lập Đức.

Đường Lập Đức hoảng sợ nhìn dùi

cui điện trong tay cô. Sau khi bị điện

giật, cảm giác đó thấm tận ruột

gan nên anh ta gấp rút giải thích:

“Là chồng của cô Kiều Huyền Thạc.

Là anh ta sai tôi làm.”

Bạch Nhược Hy biến sắc. Trái tim

trong phút chốc đau đớn vô cùng.

Cô cắn chặt răng, dùng dùi cui điện

dí thẳng vào mặt Đường Lập Đức,

tức giận nói: “Đến lúc này rồi mà

anh còn dám nói dối hả? Anh nghĩ

tôi không dám làm gì anh sao?”

Đường Lập Đức lo lắng đến nỗi mặt

mày trắng bệch, run giọng nói:

“Không… không có. Tôi không có

gạt cô, là… là sự thật, là Kiều Huyền

Thạc sai tôi làm vậy. Nhưng tôi

không ngờ rằng anh ấy không phải

hại cô, mà là muốn anh hùng cứu

mỹ nhân, khiến cô cảm kích anh ta.

Cô không thấy sau đó tôi cũng

không có ngôi tù sao? Bởi vốn dĩ tôi

làm việc cho anh ta.”

Ngón tay Bạch Nhược Hy run rẩy.

Tay cầm dùi cui điện cũng run lẩy

bẩy, mắt đỏ lên. Đánh chết cô cũng

không tin lời của Đường Lập Đức.

Nhưng càng nghĩ đến lời Kiều

Huyền Thạc từng nói, đối với cô,

anh không từ bất cứ thủ đoạn nào.

Việc Đường Lập Đức không ngồi tù

cũng khiến cô không thể tin nổi.

Nhìn lại mọi dấu vết cũng có vài

phần ăn khớp với lời của anh ta.

Đường Lập Đức quan sát biểu cảm

đau khổ của Bạch Nhược Hy, dè

chừng mở miệng: “Tôi và Đại tướng

Kiều đều đang diễn kịch cho cô xem

thôi.”

Mắt Bạch Nhược Hy ướt đẫm. Tay

mềm nhũn. Dùi cui điện rơi cộp

xuống sàn.

Trái tim cô đau đớn từng cơn.

Chẳng trách Kiều Huyền Thạc

không để cho cô điều tra Đường

Lập Đức, cũng không phải sợ cô

gặp nguy hiểm, mà là sợ cô biết

được chân tướng.

Là như vậy sao?

Có phải là như vậy không?

Trái tim Bạch Nhược Hy rỉ máu. Cô

không ngừng tự hỏi bản thân,

nhưng đều không có câu trả lời.

Giờ phút này cô không tự chủ được,

vội vàng mở túi, lấy ra một con dao

nhỏ sắc bén.

Lúc Đường Lập Đức nhìn thấy con

dao từ trong tay cô liền sợ hãi run

rẩy, trừng to mắt: “ Nhược… Nhược

Hy, cô muốn làm gì?”

Bạch Nhược Hy cắn chặt răng, nắm

chắc con dao nhằm về phía đùi của

Đường Lập Đức.

“A..” Tiếng kêu đau đớn trong phút

chốc vang khắp gian phòng.

Lam Tuyết cũng bị dọa đến mức

đứng bật dậy. Lon Coca trong tay

rơi xuống đất, nước trong lon trào ra

ngoài. Cô ta ngây ngốc nhìn cảnh

tượng trước mắt.

Bạch Nhược Hy nắm con dao, đánh

liêu, cắn răng nhìn chằm chằm vào

Đường Lập Đức, châm chậm hướng

lên đùi anh ta nghiến răng cảnh cáo:

“Tôi cho anh một cơ hội nữa. Nếu

như dám nói dối, nhát dao tiếp theo

sẽ trực tiếp xuyên vào tim anh.”

“Cứu mạng, a a… Đường Lập Đức

đau đớn hét lớn, mặt mày méo mó,

kêu rú lên như heo bị chọc tiết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.