Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 150: Chương 150




Bầu không khí trong phòng nghỉ

bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

Bạch Nhược Hy cảm giác mình như

bóng đèn, không được tự nhiên lắm.

Điều khiến cô khó tin là Hách

Nguyệt và Lam Tuyết từng có quan

hệ yêu đương?

Từng ngủ ba năm là khái niệm gì,

đây không phải quan hệ yêu đương

bình thường.

Cô chậm rãi lui lại, rời khỏi phòng,

đóng cửa lại.

Để lại không gian cho hai người lâu

rồi mới gặp này.

Trong phòng.

Khóe mắt Lam Tuyết liếc thấy Bạch

Nhược Hy đã rời đi, tâm tình trở nên

căng thẳng, ra vẻ bình tĩnh ngẩng

đầu nhìn về phía Hách Nguyệt, cười

khẽ: “Không ngờ lại gặp anh ở đây,

đã lâu không gặp thiếu gia Nguyệt

rồi.

Hách Nguyệt khẽ nhíu mày, nhìn cô

từ trên xuống dưới, lạnh lùng cười

châm chọc: “Đúng vậy, đã lâu rồi,

năm tháng không tha cho ai cả nhỉ,

cô càng lớn càng tàn, nếu như

không nhìn kĩ, tôi thực sự không

nhận ra hoa khôi của chúng ta năm

đó đâu.”

Lam Tuyết cắn chặt môi dưới, tức

giận đến nỗi trái tim phập phồng,

khó chịu đến nỗi sắp hộc máu.

Cô nắm chặt tay, bật từng chữ khỏi

kế răng: “Bao năm như vậy, miệng

anh càng ngày càng độc, là chuyện

rất bất đắc dĩ, xin lỗi tôi còn bận

việc khác, lân sau hãng ôn chuyện

đi.”

Nói rồi, Lam Tuyết lập tức vượt qua

người anh ta, đi về phía cửa.

Hách Nguyệt sầm mặt lại, quay

người kéo cánh tay cô, Lam Tuyết bị

†úm không nhúc nhích được.

“Lần sau là lúc nào?” Giọng Hách

Nguyệt vô cùng lạnh lẽo nghiêm

túc.

Lam Tuyết không thể nhịn được

cười, bó tay hỏi lại: “Xem ra sau khi

thiếu gia Nguyệt làm Thẩm phán, trí

thông minh trở nên thấp hơn rồi,

anh không nghe ra đây là câu khách

sáo sao?”

“Tôi không thích khách sáo với

người không quen.”

Lam Tuyết nhẫn nhịn, nói từng chữ:

“Tôi cũng không thích ôn chuyện với

người cũ, tôi sợ đàn ông trong nhà

sẽ ghen.”

Đàn ông trong nhà?

Hách Nguyệt buông cánh tay Lam

Tuyết ra, khóe môi cười nhạt, gian tà

âm u, khiến người ta rùng mình, ánh

mắt lại vô cùng lạnh lẽo ảm đạm.

Anh đứng sóng vai với Lam Tuyết,

hai người không ai nhìn ai, bầu

không khí lạnh lẽo đè nén, như rơi

vào tầng khí quyển, không có chút

không khí nào.

Lam Tuyết chỉ muốn nhanh chóng

bỏ trốn.

Hách Nguyệt châm chọc nói: “Vừa

rồi trợ lý nói với tôi có một người

phụ nữ hùng hổ điêu ngoa làm ầm ĩ

ở đây, bởi vì không phục bản án vừa

phán, chắc là nói cô đúng không.”

Nói đến nhà cửa, Lam Tuyết vốn

định rời đi lại không bình tĩnh nổi. ngôn tình ngược

“Wì sao lại phán nhà của tôi cho nhà

đầu tư?”

“Thì ra tình huống nhà chồng cô bết

bát như vậy, nhà bốn mươi mét

vuông cao hai tầng nguy hiểm mà

cũng dám ở à?”

“Nhà của tôi không mượn anh xen

vào, tôi chỉ muốn biết tại sao anh lại

phán nhà của tôi cho nhà đầu tư.”

Lam Tuyết gắn từng chữ: “Hoặc là

bắt nạt kẻ yếu chính là truyền thống

tốt đẹp của nhà họ Hách anh.”

Sắc mặt Hách Nguyệt thay đổi, im

lặng đi đến ghế sô pha ngồi xuống,

thản nhiên nói một câu: “Miệng của

phụ nữ quá độc sẽ khiến người ta

phản cảm đấy.”

“Quan thương cấu kết là tham

nhũng, bây giờ thiếu gia Nguyệt

cũng khiến người ta rất phản cảm

đấy.” Lam Tuyết đốp lại Hách

Nguyệt, không hề chịu thua.

Hách Nguyệt chẳng những không

tức giận, ngược lại còn cười châm

chọc: “Ký hợp đồng, nhận tiền, còn

không biết xấu hổ muốn tố cáo nhà

đầu tư phá nhà cô à? Nhà đó là của

nhà đầu tư, muốn tố cáo cũng phải

nhìn cho rõ xem người nhà cô đã

làm gì trước đi.”

Lam Tuyết bỗng nhiên ngẩn người,

cơ thể cứng ngắc lại, sắc mặt trở

nên âm u.

Cô nắm chặt tay, móng tay bấm sâu

vào lòng bàn tay, cố nén lửa giận

cuồn cuộn.

Người đàn ông đẳng sau vẫn nói

móc không tha: “Có điều cô cũng

đã quen với thủ đoạn đe doạ này

rồi, lòng tham vô bờ còn dám chạy

đến nơi này giương oai, không ngờ

qua nhiều năm như vậy, tác phong

xấu vẫn không thay đổi.”

“Điều thay đổi duy nhất là già đến

nỗi không nhận ra.”

“ „

Lam Tuyết nhắm mắt lại, hít sâu

một hơi, móng tay đã gân như đâm

thủng lòng bàn tay, trái tim như bị

bóp nghẹt, khó chịu không sao thở

nổi.

Cô mới hai mươi lăm tuổi, mà liên

tục nói cô già, nói cô xấu sao?

Người đàn ông nông cạn.

Sắp không chịu được nữa, Lam

Tuyết hít sâu một hơi, lạnh lùng bật

ra một câu: “Xin lỗi, làm phiên anh

rồi.”

Nói xong, cô lập tức sải bước về

phía cửa, tức giận kéo cửa đi ra

ngoài.

Nhìn bóng lưng Lam Tuyết rời đi,

ánh mắt lạnh lùng của Hách Nguyệt

dần lắng lại, trở nên ưu thương.

Ngoài cửa.

Bạch Nhược Hy nhìn thấy vẻ mặt

Lam Tuyết đây phẫn nộ, mắt đỏ

hoe, vội đi lên: “Lam Tuyết, cô sao

vậy?”

Lam Tuyết nở nụ cười miễn cưỡng,

chậm rãi nói: “Không sao, tôi đi

trước đây, rảnh thì liên lạc nhé.”

“Được.” Bạch Nhược Hy không hỏi

chuyện của cô ấy, dù sao tất cả mọi

người đều là phụ nữ, chuyện tình

cảm, tốt nhất người ngoài không

nên nhúng tay.

Bạch Nhược Hy đưa mắt nhìn Lam

Tuyết rời đi, quay người gõ cửa.

Bên trong không có âm thanh, cô

bèn đẩy cửa đi vào.

Sau khi đi vào, Hách Nguyệt ngồi

trên ghế sô pha, ngả đầu vào lưng

ghế, một tay khoác lên trán, nhìn vô

cùng mỏi mệt, quanh người là bóng

tối bao phủ.

“Anh Nguyệt.”

Cơ thể Hách Nguyệt thẳng lại, ngồi

ngay ngắn, sắc mặt lập tức trở nên

ôn hòa, như biến thành người khác,

lấy lại tinh thần.

“Nhược Hy, mời ngôi.”

Bạch Nhược Hy đi qua, ánh mắt

dừng trên khuôn mặt hiền hòa của

anh ta, ngồi xuống đối diện anh ta.

“Anh xem qua thư giới thiệu của em

rồi, kết hợp ưu thế của em, bên anh

có mấy vị trí phù hợp với em, có

điều những vị trí mà Huyền Thạc nói

cần phải qua thi cử, nếu như em

không muốn thi cũng được, ý em

thế nào?”

Bạch Nhược Hy võ cùng kiên định:

“Đừng mở cửa sau cho em, làm gì

cũng không sao, em có thể vừa học

tập vừa tiến bộ, duy chỉ không chấp

nhận đi cửa sau.”

Hách Nguyệt mỉm cười: “Em được

đó, vậy bắt đầu từ ngày mai em đến

làm đi, bắt đầu làm từ thư ký phiên

tòa.”

Bạch Nhược Hy mím môi cười, vui

vẻ nói cảm ơn: “Cám ơn anh

Nguyệt.”

“Anh đầu giúp em được gì, không

cân cám ơn.”

“Ừm”

“Buổi trưa cùng ăn cơm đi.

“Được.’

“Nói cho anh nghe xem sao em lại

quen biết Lam Tuyết.”

“Em và Lam Tuyết không thân lắm,

chỉ gặp nhau hai lần thôi.”

Hách Nguyệt sững sờ, dừng lại rồi

nói: “Vậy kể cho anh nghe câu

chuyện tình yêu lãng mạn của em

và Huyền Thạc đi, anh thích nghe

câu chuyện hạnh phúc của người

khác.”

Bạch Nhược Hy cảm giác trên mặt

phủ đầy vạch đen, gáy bỗng đổ mồ

hôi.

Cô lúng túng bẻ tay, cười bất đắc dĩ,

chậm rãi nói: “Em và anh Ba không

có câu chuyện tình yêu lãng mạn,

bọn em cưới trước yêu sau, hôm

qua mới bắt đầu hẹn hò.”

Hách Nguyệt cũng bó tay rồi, nhíu

mày nhìn Bạch Nhược Hy, ngạc

nhiên như thấy kỳ quan thế giới.

Anh ta nhìn tới nỗi Bạch Nhược Hy

ngại ngùng, cúi đầu mỉm cười khô

khốc.

Hách Nguyệt phá vỡ cục diện bế

tắc, nói: “Không sao, vậy chúng ta

bàn công việc, nói chuyện thời tiết.

Đi thôi.”

Bạch Nhược Hy bất đắc dĩ, đứng lên

đi theo anh ta sóng vai rời khỏi

phòng nghỉ.

Lần đầu ăn cơm với bạn của chồng,

cô rất xấu hổ, nhưng vì hòa nhập

vào cuộc sống của Kiều Huyền

Thạc, cô nhất định phải biến bạn tốt

của Kiều Huyền Thạc thành người

phe mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.