Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 151: Chương 151: Mặt dày vô sỉ




Sau bữa cơm trưa, Hách Nguyệt về

tòa án làm việc, mà Bạch Nhược Hy

cũng muốn nhanh chóng thích ứng

với công việc của mình, trở về cùng

Hách Nguyệt, để người ta thu xếp

việc cho.

Chính thức trở thành nhân viên làm

việc ở tòa án, Bạch Nhược Hy phụ

trách ghi chép và chỉnh sửa tài liệu,

bắt đầu làm từ tâng dưới chót.

Thời gian làm việc ổn định, tiền

lương thì tương đối thấp, nhưng cô

không thèm để ý điều này chút nào.

Sau khi hiểu rõ công việc cần làm ở

vị trí này, Bạch Nhược Hy bèn rời

khỏi tòa án trước giờ, đi xe về nhà.

Trên tàu điện ngầm biển người

đông đúc, cô nhận cuộc gọi của

Doãn Nhụy.

Cô đứng ngoài cửa tàu điện ngâm

người đến người đi, nghe Doãn

Nhụy tiếp tục giả tạo bên kia điện

thoại, nói những câu khiến cô buồn

nôn.

“Xin lỗi, Nhược Hy. Tôi thật sự biết

sai rồi, tôi đã làm rất nhiều chuyện

sai lầm và đã bị phát hiện rồi, tôi

cũng vì quá yêu Huyền Thạc nên

mới phạm lỗi như vậy, tôi thật sự chỉ

quá yêu anh ấy thôi. Huyền Thạc

không dễ chọc, nhưng anh tôi lại là

kiểu đàn ông manh động không sợ

chết, tôi thật sự rất sợ Huyền Thạc

sẽ không bỏ qua cho anh ấy, Nhược

Hy… Bây giờ tôi chỉ có thể van xin

cô, xin cô hãy khuyên nhủ Huyền

Thạc, đừng trách anh tôi nữa, tha

cho anh tôi đi.”

Bạch Nhược Hy im lặng không lên

tiếng.

Đã không đánh chết Doãn Đạo tại

chỗ cho thấy Kiều Huyền Thạc đã

tha cho anh ta một mạng, Doãn

Nhụy chỉ đang lo lắng suông thôi.

Có lẽ là lòng tiểu nhân đo bụng

quân tử, mới cảm thấy Huyền Thạc

sẽ còn trả thù.

Những lời xin lỗi thành khẩn này của

Doãn Nhụy vào tai Bạch Nhược Hy

nghe vô cùng dối trá.

Bây giờ lại muốn lôi kéo làm quen,

chắp vá quan hệ rồi à?

Cô đã nhìn thấu những chuyện lá

mặt lá trái này rồi, chiêu này vô

dụng với cô.

“Không cần xin lỗi tôi, Bạch Nhược

Hy tôi không chịu nổi, cũng không

dám nhận.”

“Nhược Hy, cô hận tôi sao?”

Không ngờ cô ta cũng dám hỏi câu

này, Bạch Nhược Hy rất phục độ

mặt dày của người phụ nữ này.

Hít sâu một hơi, trong đầu Bạch

Nhược Hy hiện lên đôi mắt lạnh lẽo

của Doãn Đạo, trong lòng không

khỏi rùng mình một cái.

Đúng là anh nào em nấy.

Cô không thể dây vào những người

này.

“Xin lỗi, tôi không có cảm xúc gì với

cô nữa.” Bạch Nhược Hy bỏ lại một

câu, rồi lập tức cúp điện thoại.

Lên tàu điện ngầm.

Khoang tàu chen chúc.

Cô đứng trong góc, cúi đầu nhìn

điện thoại, lướt xem tin tức chơi.

Tút tút, điện thoại vang lên.

Trên màn hình điện thoại hiện lên

một tin nhắn.

“Thẻ ngân hàng của bạn chi mười

chín nghìn…’

Đáy lòng Bạch Nhược Hy run lên,

căng thẳng ấn mở tin nhắn của

ngân hàng.

Tin nhắn này khiến trái tim cô lập

tức luống cuống.

Ngoại trừ tiền Kiêu Huyền Thạc cho

cô ra, cả người cô chỉ có chưa đến

hai mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm, tự

dưng bay sạch khiến cô vô cùng hốt

hoảng.

Cô lập tức lấy điện thoại gọi cho

bên chăm sóc khách hàng của ngân

hàng.

Nhưng ý của đối phương là tiền

trong thẻ ngân hàng bị người rút

tiền không cần thẻ ở ATM.

Là cách rút tiên chính quy.

Ở nước Tịch, chỉ cần số thẻ và mật

khẩu chính xác, còn cần nhập mã

số chứng minh thư chính xác là có

thể lấy tiền.

Nhân viên chăm sóc khách hàng

hết cách, bảo cô báo cảnh.

Bạch Nhược Hy vội cúp máy, chuẩn

bị báo cảnh sát, một số lạ đột nhiên

gọi tới.

Cô im lặng một thoáng, lập tức

nghe điện thoại.

Bên kia điện thoại là giọng phụ nữ

quen thuộc: “Bạch Nhược Hy, chúng

ta lâu rồi không gặp nhỉ, tao mới ra

tù không có tiền tiêu đây. Tao dùng

tạm chút tiền trong thẻ của mày

vậy.

Giọng trong điện thoại không phải

ai khác, mà chính là cô em gái cùng

cha khác mẹ của cô – Bạch San

San.

Trước kia cô coi Bạch San San như

chị em tốt, cho nên nói cho cô ta cả

mật khẩu thẻ ngân hàng, trước kia

không quan trọng vấn đề này, bây

giờ lại bị cô ta cầm đi tất cả tiền tiết

kiệm của mình.

“Cô ra lúc nào?” Bạch Nhược Hy

thản nhiên hỏi.

Bạch San San châm chọc nói: “Nhờ

hồng phúc của mày, thời hạn thi

hành án của tao từ một tháng thành

sáu tháng, nhưng quan hệ của Bạch

San San tao nhiều, bạn bè nhiều,

biểu hiện lại tốt, tao vẫn được ra

trước hai tháng.”

Bạch Nhược Hy nắm chặt điện

thoại, gần từng chữ: “Trả lại tiền vào

thẻ đi, đây không phải thứ cô câm

bừa được đâu.’

“Bạch Nhược Hy, mấy tháng nay tao

ngồi tù không vô ích đâu, chút tiền

ấy còn chưa đủ để tao mua một bộ

quần áo, tháng sau để nhiều một

chút, chút tiền ấy quá keo kiệt rồi.”

Bạch Nhược Hy cầm di động, chậm. Đam Mỹ H Văn

rãi nhắm mắt lại hít sâu, trái tim

phập phồng dữ dội, tức giận đến nỗi

đầu bốc khói.

Rốt cuộc kiếp trước cô đã tạo

nghiệt gì mà kiếp này lại có đứa em

gái như này?

Cô nói hê nương tình: “Mặc dù tiền

không nhiều, nhưng hành vi này của

cô cấu thành phạm tội đấy.”

Bạch San San cười nhạt: “Vậy phải

làm sao đây, chúng ta vẫn chung

một hộ khẩu, về mặt pháp luật tao

vẫn là em gái mày, tao làm vậy

không cấu thành tội, Thẩm phán

không có nhiều thời gian xử lý việc

nhà của người khác như vậy đâu.”

Việc nhà?

Tốt lắm, vậy Bạch Nhược Hy cô sẽ

cho người phụ nữ này biết thế nào

gọi là việc nhà, thế nào gọi là chị.

Bạch Nhược Hy nắm tay, nhẫn nhịn

cúp máy.

Xuống khỏi tàu điện ngầm.

Bạch Nhược Hy lập tức mở ví tiền,

rút một tấm thẻ ngân hàng ra, dùng

sức bẻ gãy thẻ ném vào thùng rác.

Cô đổi tàu điện ngầm, đi thẳng đến

nhà họ Bạch.

Không phải cô tiếc hai mươi nghìn

tệ này, mà là vấn đề nguyên tắc.

Những người này luôn cho rằng

Bạch Nhược Hy cô dễ bắt nạt, cho

nên bắt nạt cô hết lần này đến lần

khác, thoải mái xoa nắn méo tròn.

Sắc trời đã tối, trời chiêu ngả về tây.

Trở lại khu nhà từng ở trước kia,

Bạch Nhược Hy đi thẳng đến căn

nhà.

Khóa cửa vẫn chưa thay, cô trực

tiếp mở khóa đẩy cửa đi vào.

Tiếng mở cửa khiến người trong

phòng khách giật mình.

Bạch Nhược Hy bước nhanh vào

phòng khách, mà đúng lúc cả nhà

này đang ăn cơm.

Bà nội tuổi cao của cô, cha và mẹ

kế, còn có Bạch San San.

Gia đình bốn người, vui vẻ hòa

thuận.

Trên bàn bày gà vịt ngan cá, còn có

đủ loại hải sản phong phú và rượu

ngon, xem ra là tiệc mừng Bạch San

San về nhà, nấu một bàn thức ăn

ngon.

Trông thấy Bạch Nhược Hy đột

nhiên xộc vào, tất cả ngẩn người.

Bạch San San để đũa xuống, huênh

hoang khoanh hai tay trước ngực

tựa lưng vào ghế, môi cười khẩy,

dáng vẻ rất đắc ý.

“Sao mày lại tới đây?” Bà cụ Bạch

mở miệng trước, bỏ đũa xuống lạnh

lùng nhìn cô: “Nơi này không chào

đón mày.

Lưu Nguyệt sực tỉnh rất nhanh, tiếp

tục chậm rãi ăn cơm, gắp đồ ăn

châm chọc: “Trên đời này có loại

người da mặt dày vậy đó ạ.’

Bạch Nhược Hy nheo mắt nhìn qua

mọi người, bước chậm rãi đến trước

bàn ăn, không muốn chào hỏi

những người này, nói với Bạch San

San: “Tôi tới lấy lại tiền thuộc về tôi,

cô chuyển khoản hay đưa tiền

mặt?”

“Mày nằm mơ giữa ban ngày đi.”

Bạch San San lạnh lùng cắn răng

bật ra.

Những người khác ngạc nhiên nhìn

về phía Bạch San San, hiếu kì hỏi:

“San San, sao nó lại đòi tiên con

vậy?”

Bạch San San hừ lạnh một tiếng, bĩu

mỗi cười nhạt: “Ha ha, loại phụ nữ

mặt dày vô sỉ chuyện gì chẳng làm

được, kệ cô ta đi.”

Mặt dày vô sỉ?

Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi, nén

cơn giận, xem ra không lấy lại được

mười chín nghìn tệ này rồi, nhưng

làm sao cô có thể dung túng cho cô

ta được chứ?

Không cho những người này biết sự

lợi hại của Bạch Nhược Hy cô, bọn

họ sẽ không thấy sợ.

Bạch Nhược Hy khẽ nhếch môi mỉm

cười, nụ cười ôn hòa này khiến

người ta không rét mà run: “Người

nhà yêu dấu của tôi ơi, xin lỗi nhé.”

Tất cả mọi người ngây ra vì câu xin

lỗi đột ngột này của cô.

Nói xong, Bạch Nhược Hy lập tức

quay người, đi tới trước tủ TV giữa

phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.