Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 152: Chương 152: La lối và làm nũng




Bạch Nhược Hy cầm lấy tượng phật

nhỏ bằng sứ bên cạnh tủ TV, chậm

rãi mở miệng: “Nếu như tôi nhớ

không nhầm, thứ này khoảng hơn

hai nghìn.”

Nói xong, Bạch Nhược Hy ném

mạnh tượng phật sứ xuống sàn.

“Choang”, mảnh sứ văng ra khắp

nơi.

Tất cả mọi người giật mình hết hồn,

đứng hết dậy, sắc mặt biến đổi, trợn

mắt há miệng nhìn Bạch Nhược Hy.

Bạch Liễu Hoa gầm thét: “Rốt cuộc

mày đang làm gì hả?”

Bạch Nhược Hy cười khẽ, đi đến kệ

trang trí bên cạnh, câm lấy một bình

hoa.

Bà lão giật mình tay run nhẹ: “Để

xuống, mau để xuống cho tao.”

Bạch Nhược Hy mỉm cười, ngẫm

nghĩ rồi nói: “Cháu nhớ hình như bà

nội từng khoe với mọi người bình

hoa này trị giá mười hai nghìn.”

“Biết thì tốt, mau để xuống cho tao.”

Tay bà lão run bần bật, sắc mặt tái

xanh.

Những người khác nắm chặt tay

hung hãng trừng Bạch Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy ra vẻ vô tội buông

tay.

Tiếng “choang” inh tai vang lên, trái

tim tất cả mọi người vỡ nát cùng

bình hoa này.

Bạch Liễu Hoa nắm tay xông lên,

giận dữ mắng: “Đồ phá của này,

mày điên rồi đúng không? Lập tức

dừng tay cho tao.”

Bạch Nhược Hy thấy ông ta hùng hổ

xông lên, lập tức lấy dùi cui điện ra

khỏi túi xách chĩa vào ông ta: “Ông

đừng có đến đây, điện giật trúng

ông thì không hay đâu.’

Bạch Liễu Hoa cứng người dừng

chân.

Bạch Nhược Hy chậm rãi nhìn về

phía Bạch San San, gắn từng chữ:

“San San, chị phá tài sản trong nhà,

cũng coi như việc nhà đúng không,

chị nghĩ cảnh sát cũng không quản

được đâu.”

Bạch San San cắn răng, tức giận

đến nỗi hai mắt đỏ bừng.

“Chắc nơi này trị giá khoảng mười

lãm nghìn đúng không?” Bạch

Nhược Hy cười hỏi Bạch San San.

Bạch San San không dám nói một

chữ nào.

Bạch Nhược Hy vòng qua Bạch Liễu

Hoa, đi đến trước bàn ăn, hất bàn

lên.

Loảng xoảng, phòng khách trở nên

bừa bộn.

Bạch Nhược Hy như biến thành

người khác, dọa tất cả mọi người

trăng bệch mặt, vô cùng giận dữ,

nhưng không ai dám làm gì cô.

Thứ nhất là ngại thân phận của cô

đến nỗi hai mắt đỏ bừng.

“Chắc nơi này trị giá khoảng mười

lãm nghìn đúng không?” Bạch

Nhược Hy cười hỏi Bạch San San.

Bạch San San không dám nói một

chữ nào.

Bạch Nhược Hy vòng qua Bạch Liễu

Hoa, đi đến trước bàn ăn, hất bàn

lên.

Loảng xoảng, phòng khách trở nên

bừa bộn.

Bạch Nhược Hy như biến thành

người khác, dọa tất cả mọi người

trắng bệch mặt, vô cùng giận dữ,

nhưng không ai dám làm gì cô.

Thứ nhất là ngại thân phận của cô

Bạch Liễu Hoa lạnh lùng nhìn về

phía Bạch San San.

Bà lão cũng nghi hoặc hỏi: “San

San, rốt cuộc là sao đây.”

Bạch San San tức giận đến nỗi lồng

ngực phập phồng, nắm chặt tay,

nghiến răng nghiến lợi trừng Bạch

Nhược Hy, khuôn mặt vặn vẹo đến

nỗi sắp biến dạng.

“Xin lỗi nhé, người nhà của tôi.”

Bạch Nhược Hy cười chân thành, lại

lộ vẻ lạnh lùng, cô bỏ dùi cui điện

vào túi xách, đi đến cửa.

Còn chưa đi tới cửa, cô đột nhiên

dừng lại, không đi nữa, trầm tư mấy

giây, giọng trở nên nghiêm túc, nhấn

mạnh từng chữ với người sau lưng:

“Mấy người hãy nhớ kỹ cho tôi, kính

tôi một thước, tôi kính lại một

trượng, nếu dám xâm phạm tôi một

chút nào, tôi sẽ trả lại gấp mười.”

Nói xong, cô đi ra khỏi cửa, đóng

sâm cửa lại.

Tiếng rầm vang lên đinh tai nhức Óc.

Người trong phòng rung cả vai, nhìn

nhau, cuối cùng đưa mắt nhìn về

phía Bạch San San.

Bà lão tức giận đến nỗi bắt đầu khó

thở, hai tay run rẩy.

Bạch Liễu Hoa vội dìu bà ta: “Mẹ…

Mẹ đừng nổi giận.”

Lưu Nguyệt trừng Bạch San San,

giận dữ hỏi: “San San, rốt cuộc là

thể nào?

Bạch San San bu môi lạnh lùng nói:

“Con điếm Bạch Nhược Hy đó,

chẳng phải chỉ là lấy tiền trong thẻ

ngân hàng của nó thôi sao? Có cần

ác vậy không?”

Bạch Liễu Hoa buông bà cụ ra, giận

dữ xông lên, dồn hết tất cả phẫn nộ

vào người Bạch San San, vung tay

đánh mạnh.

“Chát!”

Tiếng bạt tai vang dội, Lưu Nguyệt

giận điên lên, Bạch San San vô cùng

kinh ngạc, ôm bên mặt bị đau khóc

lóc.

Lưu Nguyệt đánh mắng Bạch Liễu

Hoa như phát điên: “Ông điên rồi

sao? Tại sao lại đánh con gái tôi?

Tôi liều mạng với ông, đồ khốn này,

ông dám đánh con gái tôi, tôi phải ly

hôn với ông.”

Bạch Liễu Hoa thở hổn hển đẩy Lưu

Nguyệt ra, gâm thét: “Cô đánh con

gái tôi còn ít sao?”

Vừa thốt ra câu này, tất cả mọi

người ngây ra.

Lưu Nguyệt cũng ngỡ ngàng nhìn

ông ta.

Khóe mắt Bạch Liễu Hoa rưng rưng,

gắn từng chữ: “Nhược Hy rất không

nghe lời, luôn chọc chúng ta tức

giận, nhưng sau khi con bé về cái

nhà này, bị cô đánh còn ít sao? Sau

khi nó đi ra ngoài làm việc, tiền

lương mỗi tháng cũng phải nộp cho

cô, bản thân không giữ lại đồng nào,

mấy năm nay cũng chẳng có tiền

tiết kiệm.”

Vừa rồi Bạch Liễu Hoa nhìn thấy

đứa con gái không thân thiết kia,

mới biết cô đè nén đau khổ cỡ nào,

mặc dù rất tức giận, nhưng cũng rất

đau lòng, nhất là khi biết toàn bộ

tiền trong thẻ ngân hàng của cô

chưa đến hai mươi nghìn tệ, thì áy

náy hơn.

Còn bị Bạch San San cầm đi.

Nhìn lại khắp người Bạch San San,

có thứ nào không tiền nghìn tiền

vạn?

“Cha… Bạch San San bụm mặt,

giận dữ gào lên: “Con là con gái của

cha đấy, sao cha có thể vì nó…”

“Nó cũng là con gái tao.” Bạch Liễu

Hoa cũng không nhịn được nữa

quát lên, mắt đỏ au, nước mắt áy

náy càng ngày càng nhiều, tràn đầy

mắt ông ta.

Bạch San San tức giận quay người,

khóc chạy vào phòng.

Bà cụ cũng nửa nằm trên ghế sô

pha, đấm ngực, lẩm bẩm gì đó.

Một bữa cơm yên lành bị Bạch

Nhược Hy phá hỏng.

Đi ra khỏi khu nhà, trái tim Bạch

Nhược Hy nhẹ đi, trước kia khi đi ra

khỏi cửa nhà đó vô cùng đè nén, thì

ra làm người xấu thật sự rất thoải

mái.

Trời chiều chưa lặn hẳn, đèn hoa

mới lên, đường đi bắt đầu sáng ánh

đèn neon.

Cô đi đến bên đường, bắt xe taxi.

Chiếc xe lăn bánh trên con đường

phồn hoa.

Bạch Nhược Hy nhìn con đường

huyên náo ngoài cửa sổ, trái tim vô

cùng bình lặng.

Nửa tiếng sau.

Bạch Nhược Hy lê tấm thân mỏi

mệt về đến nhà.

Đẩy cửa ra, thay giày ngay bậc cửa.

Cô đi vào phòng khách, lúc này Kiều

Huyền Thạc đã chờ cô về trong

phòng khách, nghe thấy tiếng Bạch

Nhược Hy về nhà mở cửa, anh

buông tài liệu trong tay xuống, đứng

lên đi về phía cửa.

“Nhược Hy…”

Bạch Nhược Hy cất bước chân uể

oải đi vê phía Kiều Huyền Thạc, vừa

tới gân liên lập tức nhào vào vòng

ôm của anh, nhón chân lên, hai tay

ôm chặt cổ anh, dựa đầu vào vai

anh.

- Anh Ba… Em mệt quá.”

Kiều Huyền Thạc hơi ngẩn ra, Bạch

Nhược Hy đột nhiên chủ động khiến

anh ngỡ ngàng, anh mỉm cười ôm

eo cô, nhẹ giọng nói: “Là công việc

mệt quá à?”

“Không phải, ngày mai mới bắt đầu

chính thức đi làm.”

Kiều Huyền Thạc đẩy nhẹ vai cô:

“Nhược Hy, ăn cơm trước đi, cơm

nước xong xuôi đi tắm rồi nghỉ ngơi

thật tốt”

Bạch Nhược Hy làm nững ôm chặt

hơn, dán vào người anh, hận không

thể dùng nhựa cây vạn năng để dính

chặt: “Không muốn ăn cơm, em

muốn ôm.”

Kiều Huyền Thạc buồn cười, hai tay

lập tức ôm lấy mông cô, quay người

đi đến ghế sô pha.

Anh ngồi vào trên ghế.

Bạch Nhược Hy dang hai chân ngôi

trên đùi Kiều Huyền Thạc, hai tay

ôm cổ anh vẫn không buông tay, vùi

Chương 152 La lối và làm nũng

đầu vào bờ vai dày rộng của anh.

Kiều Huyền Thạc dịu dàng vuốt ve

lưng cô, hôn nhẹ sợi tóc thơm ngát

của cô, say đám mặt làm nững này

của cô.

Ôm vợ yêu ngọc ngà, tim anh cũng

mềm nhũn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.