Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 168: Chương 168




Doãn Nhụy cầm lấy ống tiêm, đi tới

mép giường, cúi người, lấy cánh tay

cô ra, cẩn thận tìm động mạch, cẩn

thận tiêm thuốc vào máu của cô.

Sau khi tiêm xong, ý cười của cô ta

càng đậm hơn, thì thâm nói nhỏ:

“Nghe bác sĩ nói, dược tính của loại

thuốc này ngay cả con bò vàng lớn

cũng không khống chế được, tôi

đoán nhỏ con như cô cũng không

kìm được đâu, có lẽ đêm nay cô sẽ

khiến anh tôi bùng cháy mất.”

Nói xong, Doãn Nhụy đặt ống tiêm

lên tủ đầu giường, lập tức cởi quần

áo trên người Bạch Nhược Hy ra và

mặc vào bộ đồ ngủ ren màu đen

của cô ta vào.

Vật lộn một hồi, Doãn Nhụy thở hổn

hển, nhìn Bạch Nhược Hy đang ăn

mặc vô cùng quyến rũ.

Mái tóc đen lòa xòa, gương mặt ửng

hồng, vầng trán lấm tấm mồ hôi vì

dược tính bắt đầu phát tán.

Cơ thể quyến rũ lấp ló, cũng là phụ

nữ, Doãn Nhụy nhìn đến mức bị mê

hoặc, không thể phủ nhận, lúc này

trong lòng cô ta ngập tràn sự ghen

ghét và thù hận.

Ngay cả khi là phụ nữ, cô ta cũng

hận không thể chiếm ngay báu vật

trên giường, sau khi thuốc trên

người Bạch Nhược Hy phát huy tác

dụng, cô ta không tin anh trai mình

có thể kìm chế được.

Lúc này, tiếng người giúp việc

truyên đến: “Cậu cả, cậu về rồi.”

“Ừm”

“Cân dùng cơm không ạ?”

“Không cần, tôi đã ăn tối rồi.”

“Vâng.”

Doãn Nhụy chắc chắn rằng anh trai

mình đã về, nhưng không ngờ lại vê

sớm thế, Bạch Nhược Hy vẫn chưa

tỉnh lại.

Trong lúc hoảng loạn, Doãn Nhụy

không kịp thu dọn, nhanh chóng lấy

máy quay ra, đặt vào chiếc tủ trong

góc dùng đồ che lại, chỉ để lộ ra

camera. Cô ta quay người đi ra khỏi

phòng, đóng cửa lại, lén lút quay về

phòng mình.

Mọi thứ đều quá hoàn hảo, chỉ còn

đợi Bạch Nhược Hy tỉnh lại.

Doãn Đạo lên lầu, mở cửa phòng.

Căn phòng vừa được mở ra, anh ta

sửng sốt, khẽ nhíu mày nhìn vào

trong phòng, cảnh giác vài phần.

Bình thường rất ít người dám vào

phòng anh ta.

Anh ta từ từ bước vào phòng, đóng

cửa lại, ném vest lên chiếc sô pha

bên cạnh, từng bước từng bước đi

vào.

Đập vào mắt là chiếc giường lớn.

Trên giường đang có một báu vật

khiến đàn ông chảy máu cam.

Một bộ váy ngủ ren đen như ẩn như

hiện, trong suốt như không mặc gì

vậy, anh ta chắc rằng khuôn mặt

xinh đẹp kia chính là Bạch Nhược

Hy.

Da trắng nõn nà, mềm mại đàn hồi.

Bầu ngực tròn trịa trắng trẻo, eo

thon, chân nuột.

Nhìn thấy thế máu trong người

Doãn Đạo sôi sục, người đột nhiên

nóng bừng, anh ta kéo bung cúc áo

Sơ mi trắng ra, miệng khô khốc nuốt

nước bọt xuống.

Đột nhiên, đầu anh ta trống rỗng.

Chết tiệt, đây là lần đầu tiên cơ thể

có phản ứng xa lạ này khiến anh

không khỏi sửng sốt.

Một bộ váy ngủ ren đen như ẩn như

hiện, trong suốt như không mặc gì

vậy, anh ta chắc rằng khuôn mặt

xinh đẹp kia chính là Bạch Nhược

Hy.

Da trắng nõn nà, mềm mại đàn hồi.

Bầu ngực tròn trịa trắng trẻo, eo

thon, chân nuột.

Nhìn thấy thế máu trong người

Doãn Đạo sôi sục, người đột nhiên

nóng bừng, anh ta kéo bung cúc áo

Sơ mi trắng ra, miệng khô khốc nuốt

nước bọt xuống.

Đột nhiên, đầu anh ta trống rỗng.

Chết tiệt, đây là lân đầu tiên cơ thể

có phản ứng xa lạ này khiến anh

không khỏi sửng sốt.

Đó chỉ là một người phụ nữ mà thôi,

thế mà lại chi phối cảm xúc tâm

tình của anh ta, điều này khiến anh

ta rất khó chịu, anh ta cởi vài cúc áo

đầu tiên ra, hít một hơi thật sâu rôi

bước tới.

“Dậy đi.” Doãn Đạo gọi một tiếng.

Bạch Nhược Hy không động đậy gì

cả, trán lấm tấm mồ hôi, trông càng

gợi cảm quyến rũ.

Doãn Đạo căng thẳng đến mức

ngón tay run lên.

Anh ta đột nhiên nắm chặt tay, lưng

đổ mồ hôi, lần đầu tiên tim đập

nhanh như vậy, hơi thở nặng đi, và

một sự thay đổi rất lớn đang diễn ra

ở đâu đó.

Dục vọng trỗi dậy, chi phối suy nghĩ

của anh ta.

Anh ta dùng hết lý trí để kìm nén

bản thân, chậm rãi liếc nhìn xung

quanh, ống tiêm trên bàn đập vào

mắt.

Sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi,

lập tức cầm ống tiêm lên, cau mày

nhìn chằm chằm, nhất thời, không

khỏi lộ ra một tia khinh thường bất

lực.

Anh ta từ từ nắm chặt tay, nhắm

mắt hít thở sâu, hạ giọng rủa một

câu: “Chết tiệt.”

Anh ta ném ống tiêm vào thùng rác,

lập tức xoay người tìm kiếm xung

quanh, anh ta tức giận lật tung mọi

ngóc ngách có thể cất giấu, cuối

cùng tìm thấy chiếc máy quay ở

phần khuất trên kệ.

Nhìn chiếc máy quay, anh ta bật

Cười.

Cười đến thật bất lực, thật đáng

thương.

Trước đây vẫn luôn cho rằng người

con gái trên giường luôn hãm hại

em gái anh ta, cướp mất người đàn

ông của em gái anh ta, là một ả độc

ác tàn nhẫn.

Bây giờ có vẻ, không như những gì

anh ta nhìn thấy bên ngoài.

Em gái luôn đơn thuần lương thiện

của anh ta, tối nay mang đến cho

anh ta một bất ngờ lớn như vậy, gần

như phá hỏng hình tượng xinh đẹp

của em gái mà anh ta từng biết

trước đó.

Doãn Đạo tháo thẻ nhớ của máy

quay, máy quay đã tắt để trên kệ.

“Huyền Thạc…”

Giọng nói nũng nịu nhưng khàn

khàn của Bạch Nhược Hy truyền

đến.

Giọng nói đầy khêu gợi vô cùng hấp

dẫn, chỉ một câu nói, cũng đủ khiến

Doãn Đạo sôi máu.

Anh ta hít một hơi thật sâu, lại hít

một hơi thật sâu nữa, từ từ quay

người.

Bạch Nhược Hy đã đứng dậy khỏi

giường, nheo đôi mắt đã mơ màng,

khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi khẽ hé

mở, bàn tay mềm mại không xương

chạm vào vầng trán đầy mồ hôi,

chậm rãi lần xuống cổ, động tác đầy

mê hoặc, khơi dậy nhục cảm.

“Nóng, nóng quá… chông ơi…”

“Ưm…Bạch Nhược Hy đầu óc trống

rỗng, cô đau đớn ngã xuống giường,

lẩm bẩm nói: “Chồng ơi, anh ở đâu?”

Doãn Đạo giống như một con quỷ,

chậm rãi đi tới, đi đến mép giường,

nhìn bộ dạng đau đớn của Bạch

Nhược Hy khi bị thuốc khống chế,

thân hình gợi cảm như rắn, đẹp đến

mức khiến người ta nghẹt thở.

Anh ta lần lượt cởi từng cúc áo, lẩm

bẩm: “Không phải sức kiềm chế của

tôi không đủ, mà là sức hấp dẫn

của em quá lớn, nếu đã như này rồi,

vậy thì tôi thỏa mãn em.”

Người đàn ông cởi áo ngoài ra.

Chống tay xuống giường, Bạch

Nhược Hy nheo lại đôi mắt mơ

màng, thở hổn hển, tỉ tê với Doãn

Đạo: “Anh Ba, em nóng quá, cảm

thấy trong người rất lạ.”

Vừa nói, Bạch Nhược Hy vừa vòng

tay qua cổ Doãn Đạo, kéo đầu anh

ta rồi từ từ đè xuống, ngượng ngùng

lẩm bẩm: “Chồng à”

Trong lòng Doãn Đạo chua xót,

giọng điệu thêm phần cứng rắn:

“Tôi không phải chồng em, tôi là

Doãn Đạo.”

Bạch Nhược Hy mơ mơ màng màng

mỉm cười, bị khống chế bởi ham

muốn thể xác nên không thể suy

nghĩ, kéo môi người đàn ông xuống,

nhẹ nhàng hôn lên.

Khoảng khắc chạm vào đôi môi

ngọt ngào của người con gái, Doãn

Đạo nhắm chặt mắt lại.

Bạch Nhược Hy vòng tay qua cổ

anh ta, chậm rãi xoay người đè lên

ngực anh ta, đôi mắt mơ màng từ từ

nhắm lại, ôm lấy người đàn ông

mình yêu nhất mà hôn lên.

Cô lẩm bẩm: “Anh Ba…”

Đúng lúc này, điện thoại trong túi

xách trên ghế bên cạnh reo lên.

Chuông réo liên hồi, Doãn Đạo vùng

mở mắt khi đang tận hưởng cái thú

bị đè ép dưới tấm thân ngọc ngà

ngát hương, không chỉ nghe thấy

tiếng chuông, mà còn nghe thấy cả

tiếng thắt lưng, Bạch Nhược Hy

đang cởi thắt lưng cho anh ta.

Toàn thân anh ta từ trên xuống

dưới, không có chỗ nào là không

khó chịu.

Ngay cả lông tơ cũng dựng thẳng,

đau khổ nhẫn nhịn, anh ta đang

giằng co suy nghĩ, đột nhiên đẩy

Bạch Nhược Hy ra.

Bạch Nhược Hy bị sức mạnh của

người đàn ông đẩy ra khỏi giường,

ngã xuống sàn, phát ra tiếng động

cực lớn.

Doãn Đạo vội vàng ngôi dậy, đi tới

bên cạnh nhặt túi của Bạch Nhược

Hy, sau đó lấy điện thoại ra, là cuộc

gọi của Kiều Huyền Thạc, màn hình

hiển thị: Anh Ba.

Doãn Đạo cau mày nhìn màn hình,

tâm tình dân trở nên bình tĩnh.

Chuông đã dừng lại.

Anh ta nghiêng đầu nhìn Bạch

Nhược Hy, phát hiện lúc này cô

đang nằm bất động trên sàn.

Anh ta nhanh chóng đặt điện thoại

xuống, chạy tới, ngôi xuống bên

cạnh cô vỗ nhẹ lên má cô: “Nhược

Hy, Nhược Hy…

Nhẹ nhàng vỗ lên má hai cái, nhưng

cô không có phản ứng.

Anh ta giờ mới hối hận, anh ta chưa

từng dịu dàng với phụ nữ nên đẩy

một phát đã làm cô ngã xuống đất

ngất đi.

Lúc này, điện thoại tiếp tục đổ

chuông.

Doãn Đạo ôm Bạch Nhược Hy rồi

ném lên giường, chút thương hoa

tiếc ngọc cũng không có.

Bạch Nhược Hy đã hôn mê, cô lăn

hai vòng, bàn chân nhỏ lại đập vào

kệ bàn cạnh giường.

“Binh.”

Lại là một tiếng động lớn.

Doãn Đạo sửng sốt, cau mày nhìn

Bạch Nhược Hy, trong lòng đột

nhiên có chút thương xót.

Thân thể nhỏ bé như thế, mà lại bị

anh ta đối xử thô lỗ như vậy, có chút

bạo lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.