Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 135: Chương 135: Doãn Đạo




Kiêu Huyền Thạc rời khỏi bệnh viện,

lên xe quân đội.

Anh lấy điện thoại ra ấn số, sắc mặt

âm trâm u ám, nghiêm giọng ra lệnh

với người đầu kia điện thoại: “Âm

thâm điều tra tài chính và các cuộc

làm ăn trong ba mươi năm qua của

Tập đoàn Kiều Thị, nộp báo cáo chỉ

tiết trong vòng hai ngày.”

Đưa ra mệnh lệnh xong, Kiều Huyền

Thạc ném di động qua một bên.

Mỏi mệt tựa lưng vào ghế, hai tay

câm tay lái, đôi mắt sâu không

lường được lẳng lặng nhìn về phía

trước.

Anh không lái xe, ánh nắng xuyên

qua cửa kính chiếu lên người anh,

không hề có vẻ ấm áp.

Vừa nghĩ tới chuyện này dính đến

“Tổ chức Ưng” đen tối nhất thế giới,

tim anh như bị tảng đá lớn đè lên,

nặng đến nỗi không thể thở nổi.

Mà chuyện thường không đơn giản

như anh nghĩ.

Trong gia đình anh chắc hẳn cũng

có thành viên của tổ chức này, cho

dù không có, cũng có thể có liên

quan nhất định.

Tháo gỡ được hoài nghi vê A Lương

và Tinh Thần, nội gian bên cạnh anh

rõ ràng là sĩ quan phụ tá của anh…

Liễu Trung.

Dưới tình huống không có bằng

chứng, anh không thể đánh rắn

động cỏ được.

Im lặng rồi lâu.

Kiều Huyền Thạc nổ máy xe, đánh

tay lái, xe nghênh ngang rời đi.

Bạch Nhược Hy quét dọn hết trong

ngoài căn nhà.

Bận đến ba giờ chiều, cô mới mặc

đồ, đeo túi xách đi ra ngoài mua

thức ăn.

Cô nhìn điện thoại hơn n lần cũng

không thấy tin nhắn của Kiều Huyền

Thạc.

Mặc dù hơi buôn, nhưng cũng

không ảnh hưởng đến tâm tình tốt

đẹp của Bạch Nhược Hy, cô có thể

thông cảm cho sự bận rộn của

chồng, thông cảm cho tính cách

nhạt nhẽo của anh.

Bước chân cô nhẹ tênh, khi đi ra

khỏi cửa còn gật đầu chào hỏi anh

lính đứng gác, khuôn mặt mỉm cười,

vô cùng có sức sống.

Nhưng đối phương đứng không

nhúc nhích như máy móc, uy

nghiêm không thể xâm phạm.

Quân nhân gác nơi này đều đeo

súng, cứ sáu tiếng lại đổi một lượt.

Điều này khiến Bạch Nhược Hy rất

có cảm giác an toàn.

Ra khỏi cửa.

Bạch Nhược Hy bước trên con

đường lớn dưới ánh nắng chói

chang.

Đi chưa được mấy bước, cô đột

nhiên dừng lại.

Nhíu mày nhìn chiếc xe quen thuộc

cách đó không xa.

Nửa tháng nay, chiếc xe này đến

chỗ cô không ít, cô không thể quen

thuộc hơn được nữa.

Kiều Huyền Hạo xuống xe, nhìn vào

ánh mắt bình tĩnh của Bạch Nhược

Hy, im lặng đi đến chỗ ngồi bên ghế

phụ, mở cửa ra, làm động tác mời.

Lúc trước, anh thường hay đến mời

cô ra ngoài.

Bạch Nhược Hy vẫn cho rằng anh là

anh trai thân nhất của mình, cho

nên chưa từng từ chối anh.

Nhưng hôm nay, cô không muốn đi

với Kiều Huyền Hạo, cô còn phải

chuẩn bị bữa tối cho người chồng

đang đi làm chưa về.

Cô chậm rãi đi đến trước mặt Kiều

Huyền Hạo, khẽ nói: “Anh Hai, sao

anh lại tới đây?”

“Lên xe đi.” Kiều Huyền Hạo một tay

đút túi, ngắm nhìn gương mặt xinh

đẹp của cô, thản nhiên mở miệng.

Bạch Nhược Hy vén tóc bên tai, cúi

đầu, thế thọt: “Lần này anh lại muốn

đưa em đi đâu?”

“Lên xe rồi em sẽ biết.”

“Xin lỗi, anh Hai, em còn có chút

việc gấp, không thể đi cùng anh

CHƯỢC. ›

Kiêu Huyền Hạo hít sâu, sắc mặt tối

đi, mím môi một lúc, giọng nặng

hơn: “Ông nội đã bị bệnh nặng rất

lâu rồi, làm cháu gái của ông, em

cũng nên đi thăm ông chứ?”

Ông nội bệnh nặng?

Bạch Nhược Hy ngẩng phắt lên nhìn

Kiều Huyền Hạo, rất ngạc nhiên, tin

tức đột ngột này khiến cô hoảng

loạn.

Mặc dù không phải cháu gái ruột

của ông, nhưng từ nhỏ đến lớn, ông

đối xử với cô không tệ, chí ít thừa

nhận cô là cháu gái nhà họ Kiều,

cho cô môi trường trưởng thành tốt

đẹp.

“Ông nội sao vậy ạ?” Bạch Nhược

Hy lo lắng đi lên một bước, tới gần

Kiêu Huyền Hạo.

“Em đi với anh đến nhà họ Kiều một

chuyến sẽ biết tình hình bây giờ của

ông thế nào.”

Bạch Nhược Hy do dự, lấy điện

thoại ra xem giờ, cân nhắc tính chất

sự việc, cuối cùng vẫn lên xe Kiều

Huyền Hạo.

Đóng cửa xe, Bạch Nhược Hy cài

dây an toàn, lập tức lấy điện thoại ra

nhắn tin cho Kiêu Huyền Thạc.

Kiêu Huyền Hạo lên xe, vừa kéo dây

an toàn vừa nhìn màn hình điện

thoại của Bạch Nhược Hy, sắc mặt

anh ta thay đổi, cướp lấy điện thoại

của Bạch Nhược Hy: “Không cần

thông báo cho cậu ấy.”

Bạch Nhược Hy khẽ giật mình, hai

tay trống không, sững sờ nhìn người

đàn ông bên cạnh, dừng mấy giây

mới phản ứng được: “Sao lại cướp

điện thoại của em?”

“Nếu như em muốn nói cho em Ba

thì không cân đâu.”

“Wì sao?” Sắc mặt Bạch Nhược Hy

tối đi, lạnh nhạt hỏi.

Kiều Huyền Hạo nổ máy xe, giãm

chân ga, phóng đi.

Anh ta chăm chú lái xe, bỏ điện

thoại của Bạch Nhược Hy vào bên

bàn xe, giọng lạnh đi: “Nó ở quân

khu xa xôi, em thông báo nó cũng

không quay lại kịp, hơn nữa ông nội

cũng không muốn gặp nó.”

Bạch Nhược Hy tức giận câm lại

điện thoại của mình, xem ra anh còn

chưa biết hôm qua Kiêu Huyền

Thạc đã trở vê.

Cô cầm điện thoại không soạn tin

nhắn nữa, bỏ vào trong túi xách,

không vui cự lại một câu: “Ông nội

không muốn gặp anh ấy, vậy thì

càng không muốn gặp em mới

đúng?”

Kiều Huyên Hạo nhếch môi cười

một tiếng, giật nhẹ cà vạt: “Ngược

lại thì đúng hơn, ông nội nói rõ

muốn gặp em.”

Bạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìn

sườn mặt Kiều Huyền Hạo, linh cảm

không tốt dội lên trong lòng.

Nửa tiếng sau.

Nhà họ Kiều, vườn phía Bắc.

Bạch Nhược Hy đi theo sau lưng

Kiêu Huyền Hạo vào biệt thự vườn

phía Bắc.

Đi vào sảnh biệt thự, trên chiếc sô

pha xa hoa đã đây người.

Nét mặt ai cũng vô cùng khó coi.

Anh Cả, chị dâu Cả và cha mẹ cô

đều cụp mắt, cố ý không nhìn cô,

cảm giác như vô hình, cảm giác

không nhìn thấy, cũng không muốn

nhìn.

Ngược lại cảm xúc nhà bác Hai cô

tăng cao, đón tiếp cô với ánh mắt

vô cùng nhiệt tình.

Mà trong đám người này, người

khiến cô chú ý nhất không ai ngoài

Doãn Nhụy, còn có người đàn ông

nhăn nhở bên cạnh Doãn Nhụy, anh

trai của Doãn Nhị và Doãn Âm,

Doãn Đạo.

Bạch Nhược Hy chậm rãi tới gân,

hơi cúi đầu với mọi người, cô không

muốn chào hỏi từng người, cái chào

im lặng này đã là sự đối xử tốt nhất

của cô rồi.

Đột nhiên một tiếng gọi dõng dạc

cất lên.

Chất giọng lanh lảnh này mang theo

ý cười, dù là ai cũng nghe ra là Kiều

Tiếu Tiếu, nhưng câu nói này khiến

sắc mặt mọi người vốn xám xịt mặt

mày càng khó coi hơn, không khí

cũng ngột ngạt.

Bạch Nhược Hy nhíu mày, nhìn về

phía Kiều Tiếu Tiếu.

Kiều Tiếu Tiếu ngồi trong góc,

khoanh hai tay trước ngực, cười

gian xảo, ánh mắt sâu xa, nhìn

khuôn mặt xinh đẹp rất vô hại.

Lúc này còn gọi cô là chị Ba?

Có ý định gì đây?

Cố ý muốn cô khó xử hơn, hay là

thật sự không có khúc mắc với cô

vậy?

Cô không phân biệt được Kiều Tiếu

Tiếu là thù hay là bạn, thái độ lập lờ

nước đôi.

Mà câu chị Ba này của Kiều Tiếu

Tiếu khiến Doãn Đạo vốn đang bình

tĩnh bỗng nhiên đứng lên, đi về phía

Bạch Nhược Hy.

Hành động đột ngột này của anh ta

khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Vóc người Doãn Đạo cao gây, cũng

thuộc kiểu mỹ nam tuyệt phẩm. Hai

tay anh ta đút túi, nhếch môi cười

nhạt, ánh mắt gian tà, khí thế lưu

manh dọa Bạch Nhược Hy chậm rãi

lui về sau.

“Anh Doãn…’ Từ khi quen Doãn

Nhụy, Bạch Nhược Hy đã biết đến

người đàn ông này.

Hai người qua lại rất ít, chỉ thi

thoảng đến nhà họ Doãn mới gặp

anh ta thôi.

Giọng Doãn Đạo cất giọng gian tà,

thì thâm: “Vừa rồi Tiếu Tiếu gọi cô

là gì? Chị Ba? Sao chồng của em gái

tôi lại thành của cô vậy?”

Chồng của em gái anh ta?

Câu này thật sự vô cùng chói tai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.