Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 136: Chương 136: Nhược Hy bị đánh đập




Bạch Nhược Hy từng vì thế mà áy

náy, cảm thấy có lỗi với Doãn Nhụy.

Nhưng bây giờ nghĩ đến những

hành vi của Doãn Nhị, cô chẳng

những không có chút cảm giác tội

lỗi, thậm chí còn hận người phụ nữ

không từ thủ đoạn đó thấu xương.

Cô căng thẳng ngước nhìn người

đàn ông đến gần từng bước này, sợ

đến nỗi tim đập nhanh, lại cố tỏ ra

bình tĩnh lấy giọng hỏi: “Chồng của

em gái anh? Không kết hôn, không

đính hôn, sao lại gọi là chồng?”

Doãn Đạo giật môi một cái, nụ cười

càng ác độc hơn, híp mắt nhỏ giọng

thì thâm: “Nếu như tôi không nhớ

nhầm, cô là bạn tốt của em gái tôi,

cướp người yêu thì thôi, còn cướp

người yêu của bạn mình, cô đúng là

không tâm thường, bây giờ lại dám

ăn nói hùng hồn vậy à?”

Bạch Nhược Hy cắn môi, im lặng.

Muốn gán tội cho người khác thì sợ

gì không có lý do?

Cô cũng chẳng muốn giải thích, dù

sao bây giờ hình tượng của cô trong

mắt những người này cũng vô cùng

bết bát.

Bạch Nhược Hy nhìn thẳng vào đôi

mắt cao thâm của anh ta, cảm giác

người đàn ông này có vẻ không

nghiêm túc, song hơi lạnh tỏa ra

quanh người vô cùng nguy hiểm,

khiến người ta không rét mà run.

Anh ta vẫn tới gân, Bạch Nhược Hy

không đoán được động cơ của anh

ta, căng thẳng lui lại.

Kiêu Huyền Hạo đi lên, túm chặt

cánh tay Doãn Đạo: “A Đạo, đừng

như vậy.”

Doãn Đạo lập tức hất Kiêu Huyền

Hạo ra, lực rất mạnh, khiến Kiều

Huyền Hạo lui lại mấy bước suýt

ngã.

Kiêu Huyền Hạo lảo đảo mấy bước,

vất vả lắm mới đứng vững, phát

hiện Doãn Đạo đằng đẳng sát khí,

anh ta tức giận nắm tay xông lên:

“Nơi này là nhà họ Kiêu, không tới

lượt anh…

Kiêu Huyền Hạo còn chưa nói xong,

đang định xông lên bảo vệ Bạch

Nhược Hy thì đã bị Doãn Đạo đá

bay ra.

Cú đá mạnh này khiến cả người

Kiều Huyền Hạo bay ra ngoài một

mét.

Tiếng “bộp” vang to, Kiêu Huyền

Hạo oanh liệt ngã xuống đất, đau

đớn ôm ngực.

Người trong phòng khách cũng giật

mình trợn mắt há miệng, Kiều Tiếu

Tiếu phản ứng lại đầu tiên, lao đến

bên Kiều Huyền Hạo đã ngã xuống

đất không gượng nổi: “Anh Hai, anh

không sao chứ? Anh đừng quan

tâm tên điên này.

Doãn Đạo là một kẻ điên trong mắt

người đời, ngang ngược càn rỡ, tự

đại ngông cuông, trước giờ không

để bất cứ ai vào mắt, mình ta một

cõi là tính cách bẩm sinh của anh

ta.

Bạch Nhược Hy cũng khiếp hãi,

hoảng sợ nhìn về phía Kiều Huyền

Hạo nằm dưới đất.

Bỗng dưng, Doãn Đạo túm lấy tóc

cô, kéo mạnh cô vào ngực anh ta.

“A…” Cơn đau kịch liệt truyên đến từ

da đầu, Bạch Nhược Hy đau đến

nghẹn ngào, hai tay ôm gáy giữ đầu,

kinh hãi nhìn người đàn ông kinh

khủng như ma quỷ này.

“Anh Cả, đừng đánh Nhược Hy…”

Doãn Nhụy nức nở gọi, trong mắt

tất cả mọi người vừa đáng thương

lại thiện lương.

Nhưng Bạch Nhược Hy thấy chỉ

buồn nôn.

Sự “lương thiện” của Doãn Nhụy

càng khơi dậy phẫn nộ trong Doãn

Đạo, cắn răng nhả từng câu chữ vào

mặt Bạch Nhược Hy: “Nhìn xem em

gái tôi đối xử với cô thế nào đi, nhìn

lại xem cô đối xử với nó thế nào?

Đừng tưởng rằng cô là con gái thì

tôi không dám xử cô.”

Những người khác sợ hãi không

dám lên tiếng, Doãn Đạo nắm giữ

toàn bộ quyên sở hữu doanh nghiệp

nhà họ Doãn, tài lực trong tay anh ta

khiến tất cả mọi người nhà họ Kiều

thèm nhỏ dãi, ai ai cũng hi vọng hợp

tác với anh ta, đạt được sự hậu

thuẫn mạnh nhất của anh ta để trợ

giúp cướp đoạt được càng nhiều tài

sản của nhà họ Kiều.

Giờ khắc này, tất cả mọi người giận

mà không dám nói gì.

Sức của người đàn ông rất mạnh,

như hận không thể lôi tóc cô ra,

trong lòng Bạch Nhược Hy rất sợ

hãi, bởi vì quá đau mà nước mắt

trào ra khỏi hốc mắt.

Trước đó cô từng nghe nói Doãn

Đạo rất chiều em gái, bây giờ được

thấy, quả đúng như lời đồn.

Có điều, ngoại trừ Kiều Huyên Hạo

bảo vệ cô, nơi này không ai muốn

đắc tội với Doãn Đạo.

Bạch Nhược Hy nhìn chằm chằm

anh ta, cắn răng nghiến lợi mắng:

“Túm tóc phụ nữ mà là đàn ông à?”

Bạch Nhược Hy chỉ không muốn

anh ta lôi da đầu mình ra, bất lực

quá mới nói câu này.

Nhưng một giây sau, người đàn ông

quả quyết nắm tay, thụi mạnh vào

bụng cô.

Tiếng cú đấm vang lên trâm đục.

“Ưm.” Bạch Nhược Hy đau đến nỗi

cong eo.

Tất cả mọi người đều hãi, An Hiểu

che miệng suýt kêu lên, đau lòng

nhìn chằm chằm vào Bạch Nhược

Hy, Kiều Huyền Bân nắm chặt tay

muốn xông lên giúp Bạch Nhược

Hy, nhưng lại bị vợ anh ta là Doãn

Âm giữ chặt, ánh mắt lạnh lùng

trừng Kiều Huyền Bân, ra hiệu

không cho anh ta giúp đỡ.

Ngay khi tất cả mọi người đau lòng

cho Bạch Nhược Hy mà không dám

giúp đỡ, Doãn Nhụy lại khóc, như

đứa trẻ bất lực, không đi lên ngăn

cản, đứng tại chỗ nghẹn ngào nói:

“Anh, xin anh đừng đánh Nhược Hy,

là em không tốt, là Tiểu Nhụy không

tốt, van xin anh hãy tha cho Nhược

Hy đi, cô ấy là bạn tốt của em…”

Cơn đau đớn kịch liệt như lấy mạng

Bạch Nhược Hy, hai tay cô ôm chặt

vùng bụng đau đớn, hai chân mềm

oặt từ từ khuyu xuống, cả người đổ

mồ hôi lạnh, từng giọt mồ hôi thấm

ra trên trán, nước mắt cũng tràn mi.

Cả người cô yếu ớt, cuối cùng ôm

bụng quỳ gối dưới chân Doãn Đạo,

cắn răng nhịn đau.

Đây là lân đầu tiên Bạch Nhược Hy

trải nghiệm cơn đau đến từ nắm

đấm sắt của đàn ông, đó không

phải thứ mà một cô gái yếu đuối

như cô chịu được, đau như ruột

thủng bụng nát.

“Đáng chết, đồ khốn này…” Kiều

Huyền Hạo tức sùi bọt mép, ấn chỗ

bị đá đau, muốn đứng lên, Kiều Tiếu

Tiếu lập tức ôm lấy eo anh ta, túm

chặt không cho anh ta đi: “Anh Hai,

anh đừng manh động, anh không

đánh lại tên họ Doãn đó đâu, qua

đó chỉ tổ bị đánh thôi.”

Kiều Huyên Hạo nghiến răng nghiến

lợi nói từng câu chữ: “Em muốn anh

trơ mắt nhìn Nhược Hy bị anh ta

đánh sao? Anh không làm được!”

“Bị đánh thì bị đánh thôi, dù sao

cũng không chết được, em đoán

anh ta không dám giết Bạch Nhược

Hy đâu.” Kiều Tiếu Tiếu giận dữ

mắng một câu, giọng chua chát

Kiều Huyền Hạo tức giận đẩy Kiều

Tiếu Tiếu ra: “Em tránh ra, đừng cản

anh.” Anh ta vừa hất tay Kiều Tiếu

Tiếu ra, Kiều Tiếu Tiếu lại quấn lấy

anh ta.

Khi tất cả mọi người dồn sự chú ý

lên người Bạch Nhược Hy, không ai

để ý một bóng người chậm rãi bước

vào cửa.

Mà cảnh tượng trước mắt cũng rơi

vào trong mắt đối phương.

Doãn Đạo chậm rãi quỳ một gối

xuống, ngón tay thon dài nâng căm

Bạch Nhược Hy lên, nhìn dáng vẻ cô

vì đau mà run rẩy, mồ hôi xen lẫn

nước mắt, sắc mặt tái nhợt, cười

nhạt: “Lân đâu Doãn Đạo tôi đánh

phụ nữ, không ngờ lại thoải mái thế,

cô còn chịu được không? Đây mới

chỉ là bắt đầu, tôi sẽ trả lại cô gấp

trăm gấp vạn đau đớn của em gái tôi.

Nước mắt lăn xuống trên mặt Bạch

Nhược Hy, khi lăn qua môi, cô cắn

răng mím môi, nếm được vị mặn

của nước mắt, cô nghiến răng

mắng: “Em gái anh chẳng qua chỉ là

một kẻ hai mặt, ngoài tô vàng nạm

ngọc trong thì thối rữa, đời này điều

Bạch Nhược Hy tôi hối hận nhất là

quen biết cô ta.”

Sắc mặt Doãn Đạo thay đổi, tức

giận đến cơ miệng co giật, đứng

phắt dậy dồn hết sức đá vào Bạch

Nhược Hy.

Giờ phút này, trái tim tất cả mọi

người đều lơ lửng không trung, thấy

rất có thể Bạch Nhược Hy sẽ bị anh

ta đánh cho tàn phế, song không ai

dám giúp.

Kiều Tiếu Tiếu chỉ lo giữ lấy Kiều

Huyền Hạo đã bị thương.

Một cú đá của Doãn Đạo khiến một

người đàn ông to cao như Kiều

Huyền Hạo bị thương không nhẹ, có

thể thấy nếu rơi vào trên người Bạch

Nhược Hy sẽ bị thương đến mức

nào đây?

Cú đá mạnh mẽ, nhanh chóng mà

dứt khoát lao về phía Bạch Nhược

Hy.

Khi chân anh ta cách cơ thể Bạch

Nhược Hy một centimet, một bóng

người lao tới.

Tiếng “bốp” vang lên.

Doãn Đạo còn chưa đá vào Bạch

Nhược Hy, bắp chân đã bị đá một

cái bay ra ngoài, cả người anh ta bị

lực mạnh đá lui lại mấy bước, lảo

đảo ngã vào ghế sô pha.

Tất cả mọi người ngây ra như phỗng

nhìn người đàn ông đột nhiên xuất

hiện… Kiều Huyền Thạc.

Khuôn mặt tuấn tú của Kiêu Huyền

Thạc u ám kinh khủng như sứ giả

Địa Ngục, ánh mắt khát máu lạnh

toát, ánh mắt như kiếm, quanh

người bao phủ sự tàn bạo áp bức

không sao dẫn được.

Anh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên,

khí thế lớn mạnh lập tức lất át Doãn

Đạo.

Doãn Đạo vịn ghế sô pha, bắp chân

vẫn hơi run rẩy, anh ta đau đến nhíu

mày, hơi thở cũng rối loạn.

Hai người đàn ông nhìn nhau, trong

nháy mắt sát khí bao phủ phòng

khách, luông khí đè lên tim, tất cả

mọi người đều nín thở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.