Ngũ Hành Thiên

Chương 292: Chương 292: Sinh diệt hoa tế thuật




Trong bóng tối, Ngải Huy cẩn thận lật xem Huyết tu bí thuật, rốt cục nhìn thấy bí thuật huyết hoa mai trên người mình.

Sinh diệt hoa tế thuật, một loại Huyết tu bí thuật chỉ tồn tại ở trên lý thuyết, từ ý nghĩ tới nay, còn chưa được thực hiện lần nào. Có người nói mượn nhờ bí thuật của tu chân thời đại là bí thuật yêu hoa và bí thuật lô đỉnh Huyết Luyện môn phái mà thành.

Bí thuật này kèm thêm điều kiện tu luyện cực kỳ nghiêm khắc.

Người thi thuật gọi là hoa chủ, mà người bị thi thuật là Hoa nô.

Hoa chủ cần phải có tinh thần hồn phách cường đại, mà Hoa nô thì cần sức sống mãnh liệt.

Tu luyện thuật này, đầu tiên hoa chủ cần ngưng tụ ra hai viên hoa chủng, một viên ở trên thân Hoa nô, một viên ở trên người mình. Hoa là loại tinh huyết hồn hoa chủ ngưng tụ mà thành, một khi ngưng kết thành công, thực lực hoa chủ thế tất giảm mạnh. Mà tương phản, hoa chủng đối với Hoa nô có rất nhiều ích lợi, có thể trong khoảng thời gian ngắn tăng cường thực lực Hoa nô, đồng thời tẩy luyện thân thể Hoa nô, từ từ biến thành thân thể không một hạt bụi.

Trong thời gian chích ngừa hoa chủng, Hoa nô cần cam tâm tình nguyện, bằng không nhẹ thì hoa chủng tử vong, nặng thì Hoa nô bạo thể.

Mà sau khi chích ngừa hoa chủng thành công, Hoa nô liền giống như bùn đất, cung cấp cho hoa chủng tất cả chất dinh dưỡng cuồn cuộn không ngừng. tuy rằng Hoa nô có thể cảm nhận được sức mạnh bị thôn phệ, thế nhưng đồng thời, hoa chủng cũng sẽ cho Hoa nô trợ giúp to lớn. Hoa nô sẽ mê muội không thể tự thoát ra được.

Hoa chủng trên Hoa nô là hư phôi, là diệt hoa. Hoa chủng trên người Hoa chủ, mới là thực phôi, vì là sinh hoa, lưỡng hoa tương hỗ là Âm Dương sinh đôi. Khi hoa phôi trưởng thành thành thục, sẽ rơi khỏi Hoa nô, sinh cơ Hoa nô bị hút hầu như không còn mà chết. Hoa chủng trên người Hoa chủ cũng đã thành thục, trở thành sinh hoa chân chính, ẩn chứa hết thảy sức sống, Nguyên lực, Tinh Khí Thần, hồn phách Hoa nô, có thể nói vô thượng trân bảo.

Hoa nô và diệt hoa chính là tế phẩm.

Ngải Huy nhìn ra toàn thân rét run, bí thuật tà ác chưa từng nghe thấy.

Trong tài liệu không đề cập tới bất kỳ phương pháp phá giải.

Đại khái Mục Thủ Hội cũng không tin có người tu luyện thành công thuật này.

Ngải Huy đờ ra chốc lát, từ từ phục hồi tinh thần. Hắn tự kiềm chế sợ hãi trong lòng mình, xem một lượt tất cả bí thuật cho xong, nhớ kỹ trong đầu.

Những tài liệu này làm Ngải Huy đại khai nhãn giới, bí thuật Huyết tu tu luyện quỷ dị, ý nghĩ xảo diệu, tà ác, khiến hắn thán phục liên tục. So với phương pháp tu luyện Kiếm thai tối nghĩa khó lường, ở trong những bí thuật này cũng không được tính đặc biệt kỳ quái.

Thế nhưng phía trên cũng có nói, rất nhiều bí thuật chỉ là ý tưởng lý thuyết mà thôi. Có cái là phục hồi bí thuật Huyết Luyện môn phái cũ, có cái là ý nghĩ Huyết tu mới, lịch sử Thần chi huyết tuy rằng không ngắn, thế nhưng dù sao đạt được đột phá thực chất cũng không được bao nhiêu năm. Nếu không đã động thủ lâu rồi, làm sao phải đợi đến ba năm trước?

Ngải Huy thở ra một hơi thật dài, ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời ngoài cửa sổ nhỏ bé đã hửng rồi.

Lại một đêm trôi đi.

Đúng lúc này chợt nghe Lâu Lan vui vẻ lớn tiếng hô: “Ngải Huy, Lâu Lan thành công rồi!”

Ngải Huy sững sờ, khuôn mặt lộ ra nét mừng, nhún mũi chân, cả người lộn ngược một cái ra sau, nhẹ nhàng rơi xuống cạnh Lâu Lan.

Dưới chân Lâu Lan có một vòng xoáy xuất hiện ở trên lưu sa xoay tròn. Lưu sa vòng xoáy đang không ngừng mà xoay tròn, trung tâm vòng xoáy lún xuống, giống như miệng túi.

Ngải Huy xoa xoa tay, hai mắt hiện ra tặc quang, không thể chờ đợi được nữa: “Tới xem Thạch Hữu Quang đồng học đại danh đỉnh đỉnh của chúng ta, giữ lại các bảo bối tốt!”

Lâu Lan tràn ngập chờ mong lớn tiếng cổ vũ: “Ngải Huy cố lên!”

Ngải Huy xoa tay tỏa nhiệt, luồn vào trung tâm vòng xoáy, một lát sau, móc ra một cái hộp.

Mở hộp ra, bên trong là Tinh Nguyên đậu sáng lên lấp loá, nhìn lướt ước đoán thì có chừng 200 hạt.

“Thế mới đúng chứ, đường đường Thạch Hữu Quang, chả lẽ là con quỷ nghèo sao? Không ngại ngùng sao?”

Ngải Huy nhìn thấy những viên Tinh Nguyên đậu, trong mắt ánh lên màu xanh mượt giống như là con sói đói.

Hắn mò mò vào trong nữa, một lát sau, móc ra một khối thủy tinh, bên trong thủy tinh mơ hồ lưu chuyển quang mang mắt thường nhìn thấy được.

“Truyền thừa?” Ngải Huy híp mắt, liền phán đoán vật ấy, tiện tay ném nó cho Lâu Lan: “Lâu Lan nhìn đi, là truyền thừa gì thế?”

Lâu Lan hóa thành bàn tay lưu sa, chụp khối thủy tinh, con mắt hồng quang lấp lóe, chỉ chốc lát sau đáp: “Ngải Huy, là 【 Thổ Nguyên giải văn thuật 】, có thể phá giải sóng gợn Thổ Nguyên trên mặt đất để lấy tin tức tương quan. Tỷ như vừa nãy có người qua con đường, hoặc là dưới nền đất mỏ quặng vân vân.”

Ngải Huy nhớ tới mình phí hết tâm tư mà không thể thoát khỏi Thạch Hữu Quang lần theo, cái môn 【 Thổ Nguyên giải văn thuật 】 rất lợi hại a.

“Lâu Lan học được không?”

“Không thành vấn đề, Ngải Huy.” Lâu Lan hồi đáp.

“ Lâu Lan học đi.” Ngải Huy lặng lẽ: “Sau đó Lâu Lan theo dõi tiểu năng thủ.”

Lâu Lan nghĩ mình có thể trợ giúp Ngải Huy nhiều hơn nữa nên phi thường hài lòng: “Được rồi, Ngải Huy!”

Ngải Huy lại móc ra một quyển ố vàng, bên trên viết 《 cấm kỵ thuật - thân thể sa hóa 》. Ngải Huy bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Chẳng trách Thạch Hữu Quang lợi hại như vậy, hóa ra là Nguyên tu cải tạo!”

Nhưng nghĩ đến chuyện bản thân đã giết một tên Nguyên tu cải tạo, nhất thời lại có chút đắc ý.

“Cái này cũng cho ngươi, tuy rằng ngươi không dùng được.” Ngải Huy ném cho Lâu Lan. Thân thể cải tạo là nhằm vào Nguyên tu, không có tác dụng gì đối với Sa Ngẫu.”

Lâu Lan nhìn lướt qua: “Đúng, Ngải Huy. Lâu Lan có thể để nó làm tri thức dự trữ.”

Sau đó Ngải Huy còn móc ra một đống đồ vật, đều là vật liệu hành thổ, lần này vật liệu để thân thể Lâu Lan thăng cấp đã hoàn toàn đầy đủ.

Tuy rằng không có đồ gì bản thân dùng được, thế nhưng Lâu Lan dùng được khiến Ngải Huy cũng rất cao hứng.

“Ồ ồ ồ, một món đồ cuối cùng là phong thư sao?” Ngải Huy mò mãi bên trong móc ra, miệng nói: “Lâu Lan biết làm thế nào trói chặt Sa La bàn không, như vậy sau này ta có thể không cần mang theo hành lý.”

“Lâu Lan biết, Ngải Huy!”

“Lâu Lan thật là lợi hại! Ô, đúng là một phong thư.” Ngải Huy nhìn phong thư, có chút kỳ quái: “Thời đại này, còn có người viết thư sao? Dùng tin tức thụ chả tiện lợi nhiều đường? Ai, nếu như bồi tiền hàng thích viết thư thì thật tốt, nhất định sẽ đỡ thật nhiều thứ.”

“Đúng, Ngải Huy.” Lâu Lan đồng ý.

“Thích Lâu Lan ngươi thành thực như thế! Ha ha, chúng ta tới xem qua trên đó tả cái gì?” Ngải Huy mở ra phong thư, liếc mắt nhìn, ai u một tiếng: “Không thấy gì, con đường lão Thạch rất rộng rãi a.”

Thư không dài, chả có mấy lời, nội dung là bảo Thạch Hữu Quang nghĩ biện pháp chiếm lấy Thượng Cổ di bảo trong tay Đại Ngụy thương hội, vật kia rất trọng yếu vân vân.

Từ Tín ngữ phỏng đoán, người viết thư rất thân Thạch Hữu Quang, hơn nữa trong đó mơ hồ có hơi hướng mệnh lệnh, có thể thấy địa vị người viết thư cao hơn Thạch Hữu Quang.

Ngải Huy không cảm thấy quá kỳ quái, Nguyên tu cải tạo luôn luôn bị thế nhân bài xích, hẳn là nhất định có một loại tổ chức ngầm nào đó có thể bù đắp cho bọn chúng.

Đáng tiếc trong thư không nói rõ Thượng Cổ di bảo đến cùng là cái gì. Ngải Huy rất tò mò điều này. Đại Ngụy thương hội bị cái Thượng Cổ di bảo này khiến cho liểng xiểng, mang ngọc mắc tội a.

Trong nháy mắt, Ngải Huy vứt sạch những ý niệm này đi. Cái gì Thượng Cổ di bảo chả liên quan gì tới mình cả.

Lâu Lan ở thu dọn thu hoạch lần này, nhìn thấy Lâu Lan thật lòng, Ngải Huy nở nụ cười vui vẻ. Thu hoạch luôn cao hơn dự định, đặc biệt là vật liệu hành thổ này, thân thể Lâu Lan lần này có thể thăng cấp vượt lên hẳn.

Thực sự là chờ mong sau khi Lâu Lan thăng cấp sẽ lợi hại cỡ nào!

Kỳ thực ở trong lòngNgải Huy, hiện tại Lâu Lan đã phi thường lợi hại. Ba năm qua, nhưng nếu không có Lâu Lan, e rằng Ngải Huy thê thảm hơn nhiều. Chính do Lâu Lan không ngừng điều chế nguyên thực, Ngải Huy mới có thể trong tình trạng nuốt chửng huyết hoa mai vẫn có thể duy trì sự tiến bộ.

Ngải Huy không quấy rầy Lâu Lan, mà bắt đầu suy nghĩ về huyết hoa mai.

Hắn ở trong xung kích khôi phục lại bình tĩnh, sinh diệt hoa tế thuật quỷ dị khó lường, ở trong tài liệu đã ghi chú là đến hiện tại chưa từng có ai thành công. Thực lực Một ngàn khối lợi hại hơn nhiều so với hắn tưởng tượng.

Có sợ hãi, có lo lắng, nhưng trong lòng Ngải Huy không có oán hận.

Đó chỉ là tràng giao dịch.

Lúc đó chả lẽ bản thân không biết đây là một viên độc dược sao? Biết chứ. Mấy người Thiết nữu phẫn hận một ngàn khối thừa dịp cháy nhà hôi của, thế nhưng trong lòng Ngải Huy thấy phi thường công bằng. Một ngàn khối có nghĩa vụ trợ giúp chính mình sao? Không.

Thiên hạ không có bữa cơm miễn phí.

Lúc đó bản thân lại như thua sạch đánh cược đồ, trừ cái sinh mệnh nát ra, chả có đồng nào.

Không có huyết hoa mai một ngàn khối thì bản thân ngay lúc đó cũng chả có lựa chọn cuối cùng.

Kỳ thực Ngải Huy rất cảm tạ cuộc giao dịch này, có thể trợ giúp sư phụ sư nương hoàn thành tâm nguyện, hắn đồng ý trả bất cứ giá nào, bất kỳ cái gì.

Cảm tạ thì cảm tạ, thế nhưng Ngải Huy không định ngồi chờ chết. Chuyện làm ăn đã thành, vậy rốt cuộc một ngàn khối được đền bù mong muốn, hay là bản thân phá được ràng buộc, phải bằng bản lãnh của mình.

Giao dịch có nguy hiểm!

Khôi phục bình tĩnh, đầu óc Ngải Huy cũng khôi phục linh hoạt.

Sinh diệt hoa tế thuật đúng là lợi hại quỷ dị, nhưng không phải là không có chỗ có thể lợi dụng chỗ. Hoa chủ và Hoa nô nhìn qua là chủ tớ, một phương chiếm thế chủ động, một phương bị động, kỳ thực không hẳn tuyệt đối như thế.

Sinh hoa và diệt hoa, Âm Dương song hành, ảnh hưởng lẫn nhau, ràng buộc lẫn nhau.

Tỷ như, một ngàn khối tuyệt sẽ không ngồi nhìn cái chết của mình. Trong sinh diệt hoa tế thuật, một khi Hoa nô tử vong, hoa chủ tất chịu phản phệ, nhẹ thì biến thành phế nhân, nặng thì đi đời nhà ma.

Bên trong chuyện này có thể có mưu đồ lớn nào đó.

Bản thân mình cố ý đến những điểm có nguy hiểm mà một ngàn khối vẫn không đến? Nếu cái mệnh bản thân nát một phát, chết thì thôi, một ngàn khối ở Thần chi huyết có địa vị cao thượng, tiền đồ vô lượng, chết như thế chả phải đáng tiếc?

Không muốn chết?

Không muốn chết chúng ta có thể thoải mái trả giá!

Tỷ như điều mấy tên tả hữu có thực lực? Ồ ồ ồ, tả hữu chả hay ho lắm, cứ đổi ngang thành tinh nguyên đậu hay là Huyết tinh huyết hạch cũng được a.

Không có tiền làm sao an toàn? Không có tiền sao có thể sống khỏe được?

Giúp ngươi dưỡng hoa, gian khổ phí chung quy phải trả ít nhiều chứ.

Được rồi được rồi, ta không nói chuyện gian khổ phí.

Không dưỡng ta đến béo trắng, hoa phân(*) làm sao đủ! Làm sao đủ!

(*) Phân bón dành nuôi hoa.

Vừa nghĩ rộng ra, linh cảm Ngải Huy liền cuồn cuộn không ngừng.

Sinh hoa và diệt hoa giống như Âm Dương, có thể lợi dụng. Sinh hoa là hình chiếu diệt hoa, nói cách khác, nếu như mình có thể khống chế diệt hoa, chẳng phải là cũng có thể khống chế sinh hoa?

Được rồi, khống chế phỏng chừng hơi quá, chuyện gây ảnh hưởng thì sao nhỉ? Có thể ảnh hưởng diệt hoa sinh trưởng hay không?

Con mắt Ngải Huy càng ngày càng sáng.

Sinh diệt hoa tế thuật, thứ tốt a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.