Ngược Văn Khiến Tôi Trở Nên Siêu Cường Đại

Chương 3: Chương 3: Nữ chính hào môn (3)




Editor: Tô Tô Hữu Hành

***

Tuy rất không nên nhưng hệ thống vẫn không nhịn được lòng hiếu kỳ đáng chết của nó -----

“Ngươi thật sự đã...... ngủ với Chủ thần?”

Hỡi Chủ thần trên cao, nó không hề dám khinh nhờn, nó chỉ muốn hóng hớt mà thôi!

Phi Hồng vô cùng đau đớn: “Thất bại ngay trong gang tấc. Nếu không ngươi nghĩ xem tại sao ta lại bị nhốt trong ngục giam Thâm Hồng?”

Hệ thống ngậm miệng.

Tò mò hại chết ta.

Cô an ủi: “Ngươi đừng lo. Hiện tại ta không còn hứng thú với Chủ thần nữa rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì cả.”

Hệ thống thoáng yên tâm.

Nhưng câu tiếp theo của cô chính là -----

“Bây giờ ta chỉ muốn đè thống tử thôi.”

Hệ thống giơ tay ấn vào một cái nút, gương mặt vô cảm.

“Ting! Loại bỏ 99%...... Loại bỏ rác rưởi tinh thần thành công!”

Quay lại khung cảnh hiện thực -----

“Sao không nói câu nào?“. Người đàn ông xiết chặt cằm của Phi Hồng: “Vừa rồi nói hay lắm mà?”

Giọng điệu của Phi Hồng ngọt ngào: “Ngài chờ một chút, giờ tôi vẫn chưa quen múi giờ. Hơn nữa, tôi cũng đang tự hỏi một vấn đề rất quan trọng. Không biết quý ngài đây là muốn báo thù hay là...... giết người vì tình?”

Đối phương cười lạnh.

“Có gì khác nhau?”

“Khác nhiều chứ.” Phi Hồng bị bịt mắt, tóc đen xõa tung ở trước ngực, song giọng nói vẫn khá rõ ràng: “Nếu là báo thù vậy thì không còn đường cứu vãn, tôi chỉ đành nhắm mắt chờ chết.”

Người đàn ông vẫn thờ ờ, lạnh nhạt.

Hắn ta rất muốn nhìn xem cô còn có thể lươn lẹo đến khi nào.

“Còn nếu là giết người vì tình......” Cô nhấn rõ từng chữ một cách lười biếng: “Tôi làm ngài vui, cầu xin ngài cho tôi tự do, được không?”

Trên mặt hắn chỉ toàn sự chán ghét: “Quả nhiên người nhà họ Kim đều thối nát đến tận gốc rễ. Kim Mậu có thể bán đứng bạn bè, chiếm đoạt công ty, ép người ta nhảy lầu. Còn cô, Kim Phi Hồng, cô kế thừa hoàn toàn thứ gien mặt người dạ thú của ba cô. Cuỗm một mớ tiền rồi bỏ trốn ra nước ngoài, ham mê bia rượu, nhạc nhẽo xập xình, ngày đêm hoan lạc.”

“Sao nào, tên đàn ông kia không thỏa mãn được khẩu vị của Kim tiểu thư, nên cô định cân nhắc đến Thích Yếm tôi à?”

“...... Thích Yếm?”

Cô nâng giọng, tỏ vẻ mơ hồ.

“Anh là ai?”

“Tiên sinh, tôi không biết anh. Có phải anh bắt sai người rồi không?”

Gương mặt của người đàn ông kết băng trong nháy mắt.

Ba năm.

Mới ba năm trôi qua nhưng cô lại không nhớ rõ người từng bị cô trêu đùa và khinh nhục.

Cũng đúng thôi, hắn đã sống như một nô lệ, bị bắt uống rượu rồi quỳ rạp dưới lòng bàn chân của đại tiểu thư. Đến cả bùn lầy còn có tôn nghiêm hơn hắn. Sao cô có thể nhớ được món đồ chơi thảm hại đã từng dính vào gót giày của mình cơ chứ?

Nhưng giờ Kim Mậu ngồi tù, thời của nhà họ Kim cũng chấm hết. Từng là thiên kim đại tiểu thư sao, haizz, cuối cùng cũng chỉ là một phế vật đẹp đẽ thối rữa trong rượu bia và khói thuốc mà thôi.

Cô dựa vào đâu mà dám kiêu ngạo như vậy?

Trao đổi điều kiện với hắn ư...... Cô xứng chắc!

“Bịch -----”

Phi Hồng bị người đàn ông ném mạnh lên trên giường.

“Thống tử, cái giường này êm thật đấy, hơn hẳn trong nhà giam Thâm Hồng. Ngươi có muốn lên nằm thử không?”

Hệ thống: “......”

Nó lười không buồn sửa lại xưng hô của cô.

“Không cần, khi nào ngươi chết thì ta sẽ hóa vàng cho một cái.”

Hệ thống bật chế độ châm biếm.

Dù sao nội dung kế tiếp của thế giới này chính là đưa đến viện tâm thần, nếu không cũng bị nam chính ném lên giường của đối thủ. Đúng là tình tiết ngược luyến tình thâm hoàn mỹ, trong số một trăm vạn chữ thì có đến chín mươi chín vạn viết về cảnh ngược nữ chính phun máu.

Nói tóm lại là đủ một chậu máu chó dành cho người phụ nữ điên rồ này.

Phi Hồng vắt chéo hai chân, bày ra tư thế nằm quyến rũ vô cùng.

“Chết trong tay của nam chính cũng không tồi.”

Hệ thống: A, thế giới mau hủy diệt đi. Ta mệt mỏi rồi.

Kim Phi Hồng bị bắt trong lúc tham gia một buổi tiệc. Trên người mặc chiếc áo len lông cừu màu xanh xám. Mái tóc búi lỏng lẻo, vài lọn tóc mềm mượt rơi trên bờ vai và cần cổ bóng loáng. Bên dưới là chiếc váy ôm tua rua màu bạc khiến cô ta trở thành tâm điểm của cuộc vui thâu đêm. Bẩm sinh cô ta đã rất giỏi trong việc sử dụng lợi thế sắc đẹp để hành động theo cách của riêng mình.

Điểm này rất giống với Phi Hồng.

Đáng tiếc nữ chính không biết giác ngộ. Từ đầu tới cuối chỉ thích phụ thuộc vào đàn ông, sống mơ màng như một phế vật chỉ có cái mã bên ngoài.

Khi ông Kim còn sống, cô ta giỏi nhất là ăn nhậu chơi bời. Đến khi tốt nghiệp thì có vị hôn phu cung cấp tiền tài để nuôi cô ta. Do vậy sau khi ông Kim chết, cô ta hoảng hốt không yên, trở thành nô lệ của đồng tiền, tình nguyện làm món đồ chơi của nam chính. Đã thế còn anh dũng xả thân thay kim chủ, cuối cùng gãy mất một chân.

À không, giai đoạn cuối nam chính nhạy cảm và đa nghi. Vì sợ cô ta bỏ trốn nên đã thẳng tay đánh gãy cái chân còn lại, mở ra cốt truyện “Chim hoàng yến ngồi xe lăn“.

Chậc chậc.

Chẳng lẽ đây chính là ngược càng mạnh, yêu càng sâu?

Làm người không tốt hơn à?

Đừng có làm dăm ba con chim hoàng yến chứ.

Phi Hồng vuốt ve nút thắt ở phía sau đầu, cô dùng tay gỡ bịt mắt ra.

Lại thấy ánh sáng rồi.

Cô chớp đôi mắt chua xót của mình.

Căn phòng tối tăm trong khách sạn, ánh nến chiếu lên chai rượu vang đỏ. Gương mặt của người đàn ông ẩn giấu phía sau ánh đỏ mập mờ, đôi mắt lóe lên sự lạnh lẽo, không hề có độ ấm.

Loại người sinh ra để báo thù chẳng khác nào ác quỷ bò ra từ địa ngục.

“Cộp, cộp -----”

Tiếng giày da đạp trên mặt đất vang lên rất rõ ràng.

Bàn tay lạnh lẽo ăn mòn da thịt giống như con tằm nuốt trôi máu tươi và hơi thở của cô.

Phi Hồng không hề hoảng sợ, ngón tay luồn vào trong mái tóc của người đàn ông. Cô dùng hơi thở hổn hển và nhỏ vụn chào hỏi hắn: “Cùng với con gái của kẻ thù làm ra hành động thân mật như thế này...... Anh có thấy áy náy khi dâng hương trước mộ phần của cha mẹ không?”

“Rầm!”

Cô lại bị quăng ngã.

Lần này cả người của Phi Hồng đập vào góc tủ, máu tươi từ trên trán chảy xuống nhuộm đỏ lớp da diễm lệ. Cô nghiêng người, đầu ngón tay quệt qua vết máu rồi sau đó đưa vào trong miệng của chính mình.

“Ngọt lắm...... Ngài có muốn nếm thử không?”

Vừa quỷ quyệt lại vừa ngây thơ, giống như cô chỉ đang mời hắn nhấm nháp món điểm tâm được bày trong bữa tiệc.

- ---- Cô điên rồi.

Thích Yếm lau sạch hương vị còn vương trên cánh môi, cảm giác chán ghét dâng trào cực điểm.

“Mau nhốt người phụ nữ này lại, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy cô ta!”

Hắn mở cửa và ra lệnh cho thư ký.

“À...... chủ tịch Thích, ngài dự định để Kim tiểu thư ở đâu?”

Hệ thống mặc niệm: Bệnh viện tâm thần! Bệnh viện tâm thần! Bệnh viện tâm thần!

“Ở bên Hương Điệp Hồ, cứ ném cô ta vào đấy!”

Hệ thống thất vọng cực kỳ.

Thư ký thất vọng cực kỳ.

Thích Yếm xoay người bước đi.

Thư ký nghĩ thầm, liệu có phải chủ tịch Thích nói thiếu chữ nào rồi không? Đáng ra phải là bệnh viện tâm thần trên đường Điệp Hồ mới đúng!!!

Hệ thống: Đúng, ta cũng nghĩ thế.

Về phần Hương Điệp Hồ, đó là khu biệt thự ven hồ cao cấp dành cho giới siêu giàu. Nơi ấy còn được xưng là “Đảo uyên ương” của các cặp tình nhân, rất thích hợp để anh anh em em ve vãn đánh yêu, kim ốc tàng Kiều [1]. Thời điểm chủ tịch Thích mua căn hộ ở đó, thư ký còn tưởng ngài ấy chuẩn bị nhà tân hôn với cô Hạ. Nhưng không ngờ lại để cho kẻ thù vào ở trước.

[1] Kim ốc tàng Kiều: Một câu ngạn ngữ nổi tiếng của Trung Quốc dùng để chỉ ngôi nhà đẹp, sang trọng bên trong cất giấu giai nhân hoặc người tình.

Thư ký: Kẻ làm công hèn mọn không thể hiểu nổi thế giới của người có tiền.

Hắn ta còn đang định phân công vệ sĩ lên làm việc, ai ngờ đâu vị Kim tiểu thư này đã chủ động đứng dậy phủi bụi dính trên áo quần, tư thế như chủ nhân.

“Làm phiền dẫn đường.”

Thư ký: “......”

Hắn ta chưa bao giờ gặp qua con tin nào vừa lịch sự và vừa kiêu ngạo ngang ngược thế này.

Hệ thống cảm thấy rất tuyệt vọng. Ngọn lửa báo thù của nam chính đâu, sao lại dập tắt nhanh thế? Chẳng những không đưa vào viện tâm thần, mà còn để hồ ly tinh này nghênh ngang ở trong khu biệt thự cao cấp. Cũng may nam chính không làm nó phải thất vọng liên tục. Tuy hắn cho người ở trong biệt thự nhưng lại không cho cô bất kỳ vật dụng sinh hoạt nào. Cùng lắm là gọi cho cô ba bữa cơm hộp loại chất lượng kém.

Hắn nghĩ như vậy có thể mài mòn tính cách tiểu thư được nuông chiều trong lụa là gấm vóc, ép cô chịu thua cầu xin hắn.

Nhưng Phi Hồng đã khiến hắn thất vọng rồi.

Cô ăn cơm hộp một cách ngon lành, động tác rất thanh lịch như thể đang ăn một bữa tiệc lớn kiểu Pháp vậy.

Quần áo bẩn thỉu, bốc mùi hôi không thể mặc tiếp. Hắn cho rằng cô sẽ sớm phát điên. Nhưng không, rèm cửa, khăn trải giường, tấm vải bọc sofa đều biến thành tình yêu mới của cô. Đặc biệt là tấm rèm cửa màu xanh xám quấn quanh cơ thể còn tạo nên cảm giác sương khói mông lung. Bờ vai gầy lộ ra một nửa cùng với đôi chân dài miên man khiến cô vừa giống và vừa không giống một yêu tinh. Đến nỗi cậu em trai giao đồ ăn đến cũng phải ngây ra tại chỗ.

Ngày hôm sau Phi Hồng lại có quần áo bình thường để mặc, thậm chí còn có người chuyên môn đến nấu cơm, giặt giũ và quét dọn.

Tất nhiên bọn họ đều là phụ nữ.

Hệ thống: “Ngươi có thể yên phận bị ngược không?”

Phi Hồng: “Có mà. Ta ăn xong rồi lại ngủ, ăn rồi lại ngủ, tăng mấy cân thịt rồi đấy. Quá là ngược luôn.”

Hệ thống: “Đây gọi là lười.”

Phi Hồng: “Không phải, đây là tình thú của loài người. Thật ra ta rất yêu thích dáng vẻ hắn căm ghét nhưng lại không thể làm gì được ta.”

Dứt lời, cô đi chân trần trèo lên mặt bàn, đứng ngang với tủ quần áo.

Trên màn hình theo dõi xuất hiện gương mặt phóng to của mỹ nhân nào đó, nhìn rõ đến tận từng cọng lông tơ.

Thích Yếm thờ ơ.

Cô đỡ camera theo dõi, dâng lên một nụ hôn cực nóng bỏng.

“Moa!”

Âm thanh nhẹ nhàng, dịu dàng khó tin.

Cứ cái đà này...... Thư ký hoài nghi sếp của mình là người bụng dạ đen tối, trong ngoài bất nhất.

Thích Yếm đột nhiên đóng notebook lại, giọng nói chán ghét: “Đúng là không biết xấu hổ, vô liêm sỉ, đạo đức suy đồi, lòng dạ bẩn thỉu, lả lơi ong bướm, lẳng lơ khoe mẽ! Chẳng trách có thể liên tục thay đổi bạn trai, chân mở rộng được cỡ ấy mà không đi múa ba lê thì đúng là lãng phí!”

Thư ký nghiền ngẫm từng câu từng chữ của sếp, hỏi khẽ: “Có cần đăng ký cho Kim tiểu thư một lớp học múa ba lê không?”

Thích Yếm: “Cậu tự đi thử xem, sau này mỗi ngày đến công ty cứ đi một bước lại xoạc chân một cái.”

Thư ký: “......”

Thư ký câm miệng.

Sau một lúc lâu, Thích Yếm bỗng nói: “Cô ta biết múa ba lê.”

Kim đại tiểu thư sinh ra trong gia đình giàu sang, từ nhỏ đến lớn liên tục tham gia các lớp học năng khiếu. Đặc biệt cô ta rất có thiên phú trong việc múa ba lê. Khi cô gái mặc lên chiếc váy lụa trắng mềm mại, hóa thân thành thiên nga trắng cao quý bay múa trên mặt hồ băng, khiến cho mọi thiếu niên đều muốn trở thành bạn trai của cô ta.

Hắn thừa nhận, thời niên thiếu, hắn cũng từng có giây phút rung động trong nháy mắt ấy.

Cho đến khi, đôi giày múa kia biến mất -----

Chúng nó xuất hiện bên trong phòng ngủ của thiếu niên một cách kỳ lạ.

Cậu liều mạng giải thích nhưng không một ai tin.

Đại tiểu thư bắt được cả người lẫn tang vật, cô ta nhìn xuống cậu từ trên cao, giọng điệu trào phúng: “Đồ con hoang, thích tôi à? Cậu xứng sao?”

Bí mật được cất giấu ở nơi sâu nhất trong trái tim của thiếu niên bị bại lộ, cả người run lên vì tủi nhục. Lòng kiêu ngạo bị dẫm đạp, bị ném vào trong đống rác rưởi. Tình cảm thầm mến chấm dứt trong một mớ hỗn độn.

Sau này lớn lên, Thích Yếm đã từng xem xét lại chính mình. Sao hắn có thể có tâm tư đáng xấu hổ với con gái của kẻ thù được chứ?

Cô ta xấu xa, ngang ngược, kiêu ngạo, không biết lý lẽ.

“Có lẽ là vì đôi chân đó.” Hắn thầm thì nói nhỏ.

Đôi chân thon dài trắng nõn, hình dáng cân đối, mỗi khi bước đi đều nhẹ nhàng như cánh bướm. Quả thật là sinh ra để múa ba lê.

Khi thiên nga khiêu vũ, mũi chân dựng lên tựa như miếng ngọc nhỏ tinh xảo. Mạch máu màu xanh nhạt nổi lên dọc theo ngón chân đến mu bàn chân, chúng bị che lấp bên dưới đôi giày múa màu be nhạt. Hình ảnh này khiến người xem liên tưởng đến vẻ đẹp trong những câu truyện cổ tích, vừa tinh tế lại vừa mong manh.

Thích Yếm khép hờ mi mắt, giấu đi đồng tử lạnh như băng.

- ---- Nếu có thể bẻ gãy hai chân vướng víu của Đại tiểu thư thì còn đẹp hơn nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.