Ngược Về Thời Minh

Chương 257: Q.6 - Chương 257: Xuất phát




Lý Bân và và Lưu Thiêm có quen biết, vừa nghe đúng là khẩu âm của y, trong thành lại đang hy vọng viện quân tới mòn con mắt, làm sao còn nghi vấn? Huống chi trên thành có bảy trăm quân coi giữ, dưới thành chỉ có tám người, hắn vội vàng ra lệnh: - Mau mau mở cửa thành ra cho Lưu quản lý vào.

Nghe thấy đại quân sắp đuổi tới, quân coi giữ cao hứng phấn chấn chạy xuống tường thành, mở mộc tròn, chậm rãi hé cửa thành ra thì thầm: - Mau mau tiến vào.

Một bóng người nhanh như khỉ, ào ào nhảy tới, mũi đao sáng như tuyết đánh xuống, một cái đầu lâu rơi trên mặt đất, máu văng đầy lên mặt kẻ kia.

Người nọ cực kỳ hung hãn, giơ tay lau mặt đầy máu rồi xông vào thành, trường đao mở rộng năm thước, quan binh vội vàng không kịp chuẩn bị kêu thảm liên tục, ngã nhào xuống đất, quan binh còn lại hô lên rồi bỏ chạy.

Ngoài cửa thành, vài tên giặc Oa cầm trường thương xông vào cửa thành, mở rộng cửa thành ra, thừa dịp bóng đêm giặc Oa ẩn trong bụi cỏ trỗi dậy, reo hò giết thẳng vào thành.

Lưu Thiêm đứng ở ven đường, nhìn giặc Oa xông vào thành mà nơm nớp lo sợ: - Phương đại ca, đây là bà con đồng hương của chúng ta, ngươi đã nói chỉ cần lừa gạt mở cửa thành sẽ tạm tha tính mạng của ta, ta... Ta có thể đi rồi sao?

Giặc Oa cầm đao cười gian nói: - Đương nhiên, ta nói sẽ tha mạng cho ngươi, tự nhiên sẽ không nuốt lời.

Lưu Thiên nghe xong thả lỏng, tính mạng cá nhân có thể bảo toàn, ích kỷ và ham sống khiến chút xấu hổ trong lòng y hoàn toàn biến mất, y lập tức cảm động đến rơi nước mắt nói: - Đa tạ Phương đại ca, vậy tiểu đệ đi đây, ngày khác gặp lại sẽ mời đại ca uống rượu tạ ơn.

Còn chưa dứt lời, một mũi kiếm xuyên qua ngực y, Lưu Thiêm hai mắt lồi ra, kinh ngạc nhìn khuôn mặt tươi cười đã mơ hồ. Tên giặc Oa kia cười nói: - Ta nói tha cho ngươi, chưa nói người bên ngoài cũng sẽ tha cho ngươi, bữa rượu này, trên đường xuống hoàng tuyền ngươi tự mình uống đi. Nói xong hắn cuồng tiếu cầm đao xông vào thành.

Lưu Thiêm đầy thống khổ và hối hận. Trong thành đã truyền đến tiếng la khóc và ánh lửa, mà mọi thứ với hắn đều đã trở nên xa xôi. Thi thể ngã xuống bên đường, ánh trăng như lụa mỏng nhẹ nhàng bao trùm lấy sự xấu xí của thi thể đầy tội ác.

Ngô Giang Thành, bị chiếm đóng rồi...

Dọc theo đường rải đá vụn. Dương Lăng và Thành Khởi Vận ngồi đối diện dưới ánh trăng sáng tỏ, người ngọc mặc thanh y, nhẹ nhàng đầy quyến rũ, đặc biệt do say rượu nên trên mặt thoáng nét đỏ bừng. Dưới ánh trăng, cũng không giảm vẻ mê người.

Dương Lăng than khẽ, buông đôi đũa ngà voi nói: - Thật lâu không được nghỉ ngơi và tâm tình như vậy. Ôi, thử nghĩ quân tây bắc quân tục tằn, đông bắc dũng mãnh, tuy là tây nam khỉ ho cò gáy cũng có cá suyễn ngạo hung mãnh. Dù là trong đó chưa điều một chi quân đội tới Giang Nam, đều là hổ lang binh, chưa đến phiên giặc Oa nho nhỏ tác loạn? Ta nghĩ nát đầu cũng không nghĩ ra Giang Nam giờ như đàn cừu, buồn bã bất hạnh, tức giận cũng không tranh giành! Cùng lắm cũng chỉ như thế mà thôi.

- Buồn bã bất hạnh, giận mà không tranh giành? Thành Khởi Vận vui vẻ nói: - Đại nhân một câu trúng điểm mấu chốt, sâu sắc, một câu này thật là khéo!

Dương Lăng hoảng sợ. Hắn vẫn cho... Đây là một câu thành ngữ, hoá ra bác học như nàng cũng chưa từng nghe qua.

Thành Khởi Vận nói: - Bại binh đích thực, tuy nhiên Giang Nam vốn ở nơi Giang Nam giàu có, thiếu gian khổ ma luyện, hơn nữa đồn điền bị nhiều tướng lĩnh cắn nuốt, lính đào ngũ ngày càng tăng, sĩ khí đê mê, quân bị phế lao, mỗi lần gặp chiến sự ai cũng chạy trối chết. Lính như thế ngay cả lấy vạn địch trăm cũng chưa chắc đã thành?

Hiện nay chỉ có trước điều binh đến. Lại trong chiến sự lấy quân kỷ nghiêm túc, thưởng phạt phân minh, kéo vệ sở quan binh Giang Nam đứng lên, thân thể vốn là hổ lang, yếu đuối chỉ có tâm của họ, chỉ cần bọn họ khôi phục sĩ khí và đảm lược thì sẽ một chi quân đội hùng mạnh.

Dương Lăng như thoáng chút suy nghĩ rồi gật đầu, trầm ngâm nói: - Lâm trận mới mài gươm, bây giờ thay đổi chế độ quân đội đã không còn kịp, lúc này ta nên thắt chặt quân kỷ, cường hóa chiến lực quân đội. Khi chiến sự bình ổn còn phải tìm căn nguyên, quân hộ binh không muốn tham gia quân ngũ mà bắt buộc phải tham gia quân ngũ, dựa vào quân kỷ trấn áp không phải kế lâu dài, biên quân mộ binh có phương pháp rất tốt, ta nên tấu Hoàng thượng từng bước hủy bỏ quân hộ, thực hành chế độ mộ lính.

Hiện giờ thợ thủ công đã cải thành lấy tiền thay người, thợ thủ công tự tìm sinh lộ, thu thêm gia tăng, ai cũng vui mừng. Đồng thời công thương sống động, triều đình gia tăng thu nhập từ thuế, mất đi gánh nặng nuôi người, ưu đãi hết sức rõ ràng. Hủy bỏ quân hộ chế cứng nhắc, tuy nói trên quân phí có gia tăng, nhưng một khi khai biển, thuế của triều đình sẽ gia tăng diện rộng, hẳn là không có khó khăn.

Hắn vừa nói vừa gõ đầu gối tính toán. Thành Khởi Vận thấy thế hé miệng cười nói: - Đại nhân, thật vất vả mới thanh nhàn một lát, lại đi suy nghĩ công sự, việc này cuối cùng cũng phải đợi chiến sự bình ổn mới có thể từng bước thi hành, nếu nóng nảy ngược lại dục vọng khó thành, hiện tại nghĩ cũng vô dụng, đại nhân nên thoải mái, buông lỏng tinh thần, đợi viện binh tới rồi, chúng ta giải quyết nạn hạn hán Giang Nam mới đúng.

Dương Lăng cười nói: - Đúng vậy, bản quan nghĩ cũng đầu đau, được được, đêm nay chúng ta chỉ nói phong nguyệt, không nói quân sự.

Thành Khởi Vận nhợt nhạt cười, nắm chén nói: - Nâng chén xa khuyên vầng trăng cuối trời, nguyện cho trăng tròn không khuyết. Nâng chén dưới say dưới ánh trăng, tự hỏi vui mừng có được mấy ai biết? Lúc này không uống còn đợi đến khi nào?

Dương Lăng cười ha hả nói: - Hay cho uống rượu dưới trăng, ách....

Tuy nói ánh trăng mông lung, cô nam tuấn nữ, không khí ám muội, say rượu cũng khiến người ta dễ buông lỏng tâm chí, Dương Lăng chung quy không dám nói lời lỗ mãng, trước mắt là bó củi đang gặp lửa. Trong lòng Dương Lăng sao có thể không biết?

Hắn cười cười nói: - Nào, ta và ngươi cùng uống. Chén ngọc nhẹ nhàng đụng một cái, hai chén rượu vào bụng, Dương Lăng nhấc đũa gắp đồ ăn, chậm rãi nhấm nháp.

Thành Khởi Vận mỉm cười nói: - Phàm là uống rượu, tiết tốt nhất là xuân giao, hoa thì, thanh thu, tân lục, tích tuyết, tân nguyệt, vãn lương, địa điểm tốt nhất hoa dưới ánh trăng, rừng trúc, gác cao, thuyền hoa, u quán, hà đình. Thêm người thẳng thắn, tri kỷ, bạn cũ, người ngọc, khả nhi. Đại nhân mấy ngày nay quá mức vất vả, nếu vừa ý, tối nay nên thả lỏng một chút.

Dương Lăng vỗ tay hoan nghênh nói: - Uống rượu còn có nhiều ...học vấn như vậy? Xuân giao hòa thì, trước hoa dưới trăng, người ngọc tri kỷ, mọi thứ đều phù hợp, nên uống nhiều thêm mấy chén, ngươi mấy ngày nay đã quá mệt nhọc, tửu lượng của ta nông, nếu như ngươi thích, cứ việc uống thêm mấy chén.

Thành Khởi Vận nghe hắn nói người ngọc tri kỷ liền cảm thấy vui mừng, không khỏi cười nói tự nhiên, lập tức dâng chén lên môi.

Gió đêm lướt qua mang theo sợi tóc chạm vào gò má. Môi kề chén rượu, gương mặt như ngọc, vành tai mềm mại trắng nõn, phong cảnh thật vô hạn.

Dương Lăng ánh mắt mê ly, hắn vừa mới giơ chén lên. Xa xa tiếng bước chân của Ngũ Hán Siêu vội vàng truyền đến:

- Đại nhân, Ngô Giang Thành thất thủ, có mấy ngàn giặc Oa công thành, đang chém giết, Bạch đại nhân, Mẫn đại nhân đều đang ở tiền sảnh chờ, mời đại nhân lập tức tới gặp!

Dương Lăng chấn động, nhìn chung giặc Oa lục tỉnh, có thể tụ tập trên ba nghìn người đã rất ít, một mặt là giặc Oa phe phái đông, thứ hai có chi giặc Oa phải suy xét vấn đề tiếp tế lương thực, thường chỉ phân binh hành động, tụ tập tới mấy ngàn người tấn công Đại Thành, lại còn đánh ngay dưới chân Tô Châu?

Dương Lăng lập tức đứng dậy đi tới sảnh, Ngũ Hán Siêu hướng Thành Khởi Vận chăp tay rồi cũng theo sau.

Thành Khởi Vận ngồi ngây một lúc mới nâng bình rót đầy một ly. Nâng chén hướng nguyệt nói: - Kiếm khí xạ vân thiên. Cổ thanh chấn nguyên thấp. Hoàng trần tắc lộ khởi, tẩu mã truy binh cấp. Giương cung lên, phi tiễn như mưa. Cắt vây một trăm dặm, trảm thủ năm nghìn đầu!

Dương Lăng thực sự nổi giận, tổng đốc lục tỉnh tiêu diệt phỉ trú ở Tô Châu, mà giặc Oa lại tụ tập mấy ngàn người ở gần Tô Châu dụng binh, đây là khiêu khích, cũng là khinh miệt, nếu để giặc Oa đốt giết đánh cướp xong rồi nghênh ngang rời đi, danh dự phủ tổng đốc sẽ xuống dốc không phanh, nguyên bản sĩ khí lục tỉnh vốn đê mê sẽ càng thêm uể oải không phấn chấn, mà trong kinh cũng sẽ không tái dễ dàng tha thứ cho tình hình chiến đấu kiểu này.

Dương Lăng xanh mặt, lệnh Bạch Trọng Tán dẫn mười lăm ngàn người thủ thành, tự mình mang hai vạn ba nghìn quân gấp rút tiếp viện Ngô Giang Thành, đồng thời truyền lệnh vệ sở quan binh gần đó vây kín Ngô Giang Thành.

Mắt thấy Tổng đốc quân vụ khâm sai đại thần nổi giận, đám người Bạch Trọng Tán câm như hến, không ai dám phản đối nữa, lập tức tuân mệnh đi làm, khi Thành Khởi Vận nghe nói Dương Lăng tự mình suất quân cứu viện, dưới sự kinh hãi vội vàng đuổi tới tiền sảnh thì Dương Lăng đã ra khỏi thành rồi.

Dương Lăng biết rằng Ngô Giang Thành đã bị chiếm đóng, nếu giặc Oa thủ thành, hai vạn đại quân chưa chắc công được vào, lần này hắn mang theo Phích Lịch pháo chuyên dụng công thành. Đại quân trùng trùng điệp điệp thừa dịp bóng đêm đi xa hơn mười dặm, Dương Lăng dần bình tĩnh trở lại, hắn ngồi trên lưng ngựa trầm tư một lát, đột nhiên ghìm chặt ngựa cương, quát:

- Đình chỉ đi tới!

Kèn thổi, ba dài một ngắn, lính liên lạc các nơi đều hưởng ứng, đại quân đứng yên tại chỗ, Mẫn Văn Kiến cầm theo đại đao từ trạm canh gác phóng ngựa tới hỏi: - Đại nhân, sao không đi nữa?

Dương Lăng nhìn gã hỏi: - Mẫn đại nhân, giặc Oa có tiền lệ chiếm thành rồi thủ không?

Mẫn Văn Kiến ngẩn ra, nói: - Có, nếu người Oa đoạt rất nhiều tài vật mà không kịp rời bến thì thường sẽ ở vùng duyên hải chiếm cứ một thành nhỏ ngăn chặn quân ta, yểm hộ đồng đảng đưa tài vật phá vây rời bến, bọn họ ở bên trong cùng đường cũng sẽ đánh bất ngờ, chiếm lĩnh một tòa thành để thở, tuy nhiên bình thường khi đại quân ta vây kín sẽ liên tục đi kiếm thành nghỉ ngơi.

Dương Lăng lạnh lùng cười, nói: - Ngô Giang Thành cũng không phải là thành nhỏ gần biển, bọn họ cướp bóc thì sao phải tỏ thái độ thủ thành? Bọn họ đột nhiên tập kích, trước lúc chúng ta giật mình có bỏ trốn mất dạng, hiện tại không có binh mã ngăn chặn. Mấy ngàn giặc Oa làm gì có lẽ chui vào thành thong dong cho chúng ta bày bố binh lực vây kín?

Mẫn Văn Kiến giật mình nói: - Ý đại nhân là?

Dương Lăng cắn răng cười lạnh nói: - Hạng Trang múa kiếm, ý ở Bái Công! Đám người Oa là muốn lấy là thành Tô Châu, Ngô Giang chỉ là ngụy trang.

Mẫn Văn Kiến bừng tỉnh đại ngộ, cả kinh nói: - Hóa ra là... Là điệu hổ ly sơn? Mẹ nó chứ, chúng ta có cần chạy về Tô Châu?

Dương Lăng lắc đầu. Ngửa mặt lên trời suy nghĩ một hồi nói: - Trong thành Tô Châu còn có mười lăm ngàn binh mã, cho dù giặc Oa tới cùng phải giằng co không ngớt, khi đó đại quân ta quay về, người Oa sẽ bị bao như sủi cảo, bọn họ hao tổn tâm cơ lấy Ngô giang, hẳn là mai phục khi chúng ta đến đó, sau đó...

Dương Lăng nói tới đây. Chợt trong lòng vừa động, nói: - Bọn họ tỏ vẻ thủ thành dụ chúng ta đến gần, cũng là vì.... Hắn đột nhiên quay đầu nói với trung quân: - Khẩn tốc truyền lệnh hậu trận mang nhu binh, đưa bát môn hỏa pháo vào trung quân. Đem thang công thành, chiến xa ngụy trang thành pháo, trung gian bố trí thuốc nổ, nhanh đi!

Trung quân lĩnh mệnh, vội vàng chạy về phía hậu trận. Dương Lăng gọi qua tham tướng Hồng Bằng hỏi: - Ngươi là người địa phương, ta hỏi ngươi, lần đi Ngô giang, nơi nào hiểm yếu có thể phục binh?

Hồng Bằng suy nghĩ một chút nói: - Đường đi Ngô giang bằng phẳng, duy đi ngang qua Thập ngõa trại thì có một vũng đầm lầy, ước chừng thêm vài mẫu cỏ lau, phía bên phải là một mảnh dốc thoải có nhiều cây trà thấp bé, dọc đường đi thì có có nơi này thích hợp mai phục mấy ngàn nhân mã.

Dương Lăng xuống ngựa, cẩn thận hỏi thăm tình hình ở đó, Hồng Bằng bảo người ta cầm đuốc vẽ tỉ mỉ xuống đất, Dương Lăng đứng dậy nhìn bản đồ trầm tư một lúc lâu, hạ lệnh: - Cho gọi các tướng, bản quan ở đây bố trí quân lệnh!

Ngũ Hán Siêu đứng phía sau Dương Lăng đang cầm thượng phương bảo kiếm. Hai bên thị vệ tay nâng đuốc. Ánh lửa phần phật chiếu đến gương mặt nghiêm nghị của Dương Lăng. Dương Lăng gọi mấy nhóm người qua chỉ vào bản đồ, bảo họ chấp hành nhiệm vụ.

Dương Lăng giải thích xong, chậm rãi ngắm nhìn bốn phía, thấp giọng nói: - Chư vị tướng quân, Giang Nam binh xấu xa đến mức độ nào, không cần ta nói, các vị cũng biết!

- khí lực không bằng người? Võ nghệ không bằng người? Đều đúng, ở nơi đồng bằng, có thể mãnh hổ không chịu nổi đàn sói, nhưng chư vị đại gia, chúng ta có hai vạn ba nghìn người, bốn đánh một vẫn không được hay sao?

Dương Lăng bỗng nhiên rống lên, hắn chỉ hướng Ngô giang: - Phía trước là ai? Là người cung cấp các ngươi ăn, cung cấp cơm ăn áo mặc cho cha mẹ các ngươi! Bọn họ đang bị giặc Oa giết hại, lăng nhục! Câu cửa miệng nói nuôi binh ngàn ngày, dụng binh nhất thời, nuôi dưỡng đầu heo sang năm mới còn có thể ăn một bữa thịt, nuôi dưỡng đàn rác rưởi thì dùng để làm gì?

Cách động viên chiến đấu hoàn toàn mới này khiến đám tướng lĩnh mở rộng tầm mắt, một đám xấu hổ đỏ mặt.

Dương Lăng rút Thượng Phương bảo kiếm ra, kiếm quang lạnh thấu xương, đâm thẳng trời cao. Hắn mấy ngày nay tuy rằng vất vả, nhưng mỗi theo Ngũ Hán Siêu tập võ không ngừng, kiếm pháp đã tốt hơn trước, kiếm run lên, thanh âm như rồng gầm.

Dương Lăng từng chữ một, đằng đằng sát khí mà nói: - Một trận, chỉ có thể thắng không cho phép bại! Chiến sự nổ ra, các ngươi thuộc đội sở thuộc, Ngũ trưởng lui, giết Ngũ trưởng! Ngũ trưởng không lùi mà quân tốt lui thì giết hết. Thập trưởng lui, giết Thập trưởng! Suy ra, nếu toàn quân lui, xin lỗi tướng quân, ta sẽ dùng đầu ngươi tế Thượng Phương bảo kiếm trong tay ta! Đã nghe thấy chưa?

Các tướng giật mình sắc mặt tái nhợt, nơm nớp lo sợ nói không ra lời, Dương Lăng lại hét lớn một tiếng: - Đã nghe chưa?

Các tướng lúc này mới nuốt nước miếng, nhất tề chắp tay nói:

- Mạt tướng nghe lệnh!

Dương Lăng cao giọng, lạnh lùng nói: - Các ngươi đem lệnh liên đới đồ sát của bản tướng hiểu dụ toàn quân! Nói cho tất cả đam binh si, giặc Oa không phải mãnh hổ mà là chó hoang! Ngươi khiếp đảm, nó sẽ giương nanh múa vuốt, ngươi đánh nó đau, không chờ ngươi cúi người nhặt gạch, nó sẽ mang theo cái đuôi bỏ trốn mất dạng.

Mẫn Văn Kiến ôm đại đao, quát: - Lão tử cũng chịu đủ rồi, bất kể chức vị, mọi người đều tự sờ đũng quần mình đi, nếu vẫn còn thì con mẹ nó buộc thắt lưng đảm đương như một người đàn ông, đi theo Đốc Soái đi đánh chó hoang!

Các tướng lĩnh tâm huyết đều được kích thích, một đám xoa tay.

Dương Lăng mắt lạnh đảo qua, trầm giọng quát: - Xuất phát!

Ánh trăng như sương, đại quân đi tới gần Thập Ngõa trại, phía trước bên phải xuất hiện một dốc thoải, bụi rậm và lùm cây trà thấp vẽ ra những màu loang lổ, gió thổi qua mang theo mùi thơm ngát.

Cây trà dọc theo dốc thoải như từ xa mời mọc, bên trái là một vùng cỏ lau rậm rạp, mới vừa vặn đâm chồi. Bởi vì mới vừa tiến vào mùa xuân, mưa không nhiều lắm, bụi cỏ lau vô cùng khô ráo, gió nhẹ phật qua, còn nghe tiếng ngọn cỏ lau giòn nứt gãy .

- Tướng quân có lệnh, tăng tốc đi tới!

Có người cưỡi ngựa qua lại la lên, quân lệnh trong đêm yên tĩnh truyền đi thật xa, quân đội đột nhiên hành quân thần tốc, rất nhanh sắp đi qua chỗ thích hợp để mai phục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.