Người Tình Bí Mật Của Hoắc Tổng

Chương 197: Chương 197: Cảm kích




Tô Quỳnh Thy hai mắt sáng ngời, lòng bàn tay chống cằm, ngón tay từng chút gõ nhẹ lên má, bốn mắt đối diện nhau, Tô Quỳnh Thy chậm rãi thu lại khóe miệng đang nhếch lên, gương mặt chậm rãi ửng hồng dưới ánh nhìn của anh.

Cẩn thận che khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giống như chỉ cần cô không lộ ra, tâm tư vừa rồi sẽ không bị phát hiện.

Hoắc Hải Phong nhìn cử động nhỏ của cô, thu hồi ánh mắt, nhếch khóe miệng.

Ngày mai tới TQT còn có rất nhiều việc đang chờ cô, Hoắc Hải Phong không có ý định trêu chọc cô, cánh tay dài duỗi ra, đắp kín chăn lại, bàn tay cách rèm thăm dò qua xoa đầu cô: “Nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải dậy sớm.

Động tác của anh dịu dàng, Tô Quỳnh Thy khựng lại một chút, gương mặt nhỏ đỏ bừng, cầm bàn tay anh đang đặt trên đầu mình, gật đầu.

Trốn trong chăn, đưa tay che gương mặt nóng bỏng, mấy hôm nay không hiểu sau, rõ ràng ngay cả con cũng có rồi mà còn luôn đỏ mặt ngại ngùng như vậy.

Nhắm mắt lại không muốn suy nghĩ những việc này nữa, Hoắc Hải Phong nói đúng, ngày mai còn có trận chiến ác liệt hơn phải đánh.

Một đêm trôi qua, Tô Quỳnh Thy mở mắt thì trời đã hơi sáng, có lẽ là trong lòng còn khẩn trương, buổi tối ngủ không tính là dễ chịu, cau mày rón rén đứng lên, nhìn Hoắc Hải Phong còn đang ngủ say, cô mím môi cười đi tới nhà vệ sinh.

Đi sớm một chút cũng tốt, tất cả đều thu dọn xong, chuẩn bị xuất phát, nhìn đông hồ cũng chỉ mới bảy giờ, Tô Quỳnh Thy ngồi trên giường nhắm mắt, thở ra một hơi dài, chuẩn bị xuất phát.

“Đi sớm quá, bọn họ sẽ biết là em đang lo lắng, có thể trụ tại TQT có ai không phải là lão cáo già, tám rưỡi bắt đầu họp, bây giờ mà em đi, thì sau này em sẽ phát hiện bản thân mãi mãi cũng chỉ ở thế yếu”

Mặc dù bây giờ Sunrise trong tay Hoắc Hải Phong lớn mạnh hơn nhiều, nhưng lúc anh bước chân vào Sunrise, tình cảnh cũng không tốt hơn so với cô, ngược lại càng thêm gian nan, đám cáo già kia, so với mấy kẻ ở TQT không tính là không khéo gian xảo hơn bao nhiêu.

Tô Quỳnh Thy bỏ túi xách trên người xuống, cúi đầu nhìn Hoắc Hải Phong còn đang nhắm mắt, trên mặt lộ vẻ xấu hổ, ho nhẹ một cái ngồi xuống giường, nhỏ giọng hỏi: “Vậy, Hải Phong, anh cảm thấy lúc nào thì em xuất phát mới tốt? Dù sao em cũng là lần đầu tiên, có rất nhiều việc không quen, hôm qua anh đã sớm biết mà không nói cho en.

Loại chuyện này dù sao cũng là lần đầu cô trải qua, cũng không rõ ràng lắm mánh khóe trong đó, có thể ổn định tinh thần, mặt không đỏ thở không gấp đã là tốt lắm rồi, dù sao TQT cũng là của anh trai cô, cũng không phải của bố cô, cô tùy tiện đi qua, thật ra cũng là danh bất chính ngôn bất thuận.

Hoắc Hải Phong nghe được giọng nói trong trẻo của cô mang theo một tia ủ rũ, thở dài mở mắt ra, nắm lấy bàn tay nhỏ đang làm loạn của cô: “Những chuyện này em chưa tiếp xúc qua, không rõ là bình thường, có điều, em thật sự muốn đối mặt với những điều này sao? Mặc dù tình cảnh của chúng ta bây giờ đúng là có chút nguy hiểm, nhưng chỉ cần em không muốn, anh có thể bảo vệ em”

Thấy cô cúi đầu không nói, Hoắc Hải Phong dừng một chút, lại tiếp tục: “Chẳng qua nếu em muốn đi, anh cũng không ngăn cản”“

“Hải Phong, em biết anh muốn tốt cho em, chỉ là đêm qua em nói nhiều như vậy, em cho là anh có thể hiểu được em!” Tâm trạng rõ ràng không còn khoan khoái như vừa rồi, Tô Quỳnh Thy buồn buồn nói, ủ rũ cúi đầu ngồi một bên.

“Được, nếu như là Quỳnh Thy muốn, anh đương nhiên sẽ không ngăn cản” Hoắc Hải Phong mặc dù không vui lắm nhưng nghe cô nói vậy, trong lòng liền thở dài, cuối cùng đành thỏa hiệp: “Nếu em đã muốn đi, bây giờ cũng còn sớm, anh sẽ nói cho em tình hình TQT trước, còn có một số tình huống phải chú ý khi chung đụng với bọn họ…”

Tô Quỳnh Thy cười đồng ý, đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt sáng lấp lánh nhìn anh.

Trải qua một lần này, Hoắc Hải Phong tức giận gõ đầu cô, vừa rồi coi như là anh lo lắng vô ích, còn tưởng rằng cô sẽ khổ sở, không ngờ chỉ là đang diễn trò, thật sự đúng là càng ngày càng có tiền đồ.

Mắt thấy sắc trời đã sáng rõ, sắc mặt Trân Hiền có chút khó coi, anh ta đã ở trong phòng làm việc gân một giờ mà vẫn không tìm được cửa vào, rõ ràng trong nhật ký đã viết rất rõ ràng, thế nào mà vẫn không mở được ra.

Khó có được ngày Trân Tuấn Tú đi ra ngoài một chuyến, cơ hội lân này nếu như bỏ qua, lần sau không biết đợi tới khi nào, nghĩ một lát, trước tiên từ bỏ nơi này, lén lút đi ra khỏi phòng làm việc, cầm chìa khóa xe ra.

Ước chừng sắc trời còn sớm, xe trên đường không nhiều, trong sảnh lớn quả nhiên vẫn là cảnh tượng lôi thôi như trước.

Anh ta có chút ghét bỏ, trực tiếp đi vào phòng của Tô Mộc Châu, dùng sức đập cửa.

Rầm rầm rầm.

Tay đập đến đau, bên trong mới truyền đến một chút âm thanh vỡ nát.

Bỏ tay xuống, ước chừng năm phút sau, cửa cuối cùng cũng mở ra.

Vẻ mặt Tô Mộc Châu lạnh tanh nhìn tên điên mới sáng sớm đã xuất hiện trước cửa biệt thự, mí mắt giật giật, tối qua cô ngủ trễ, vẫn còn vẻ ngái ngủ, lúc này bị đánh thức, ý nghĩ muốn đập chết Trần Hiền cũng có.

“Sáng sớm đã tới làm gì? Trần Hiền, lần trước tôi đã nói với anh rồi mà, không có việc gì thì đừng tới đây!”

Đầu óc ong ong, có chút nhức nhối, giọng nói của Tô Mộc Châu lạnh lùng, vẻ mặt thoáng hiện sự tức giận.

“Có vài việc cần cô giúp, có thể đánh lạc hướng Trần Tuấn Tú không, chỉ buổi sáng nay thôi, nếu như cô không bằng lòng giúp đỡ, sau này thế nào, tôi không đảm bảo được đâu”

Sống cạnh Trần Tuấn Tú nhiều năm như vậy, Trần Hiền không tin dạng người lòng dạ độc ác đầy mưu kế như cô ta lại không biết căn phòng tối và tầng hầm có tồn tại.

“Mặc dù tôi rất muốn giúp anh, nhưng phiền anh có thể xem thời gian được không, bây giờ còn chưa tới bảy giờ sáng, Trần Hiền, anh phát điên cái gì đấy, nếu như anh không muốn sống nữa thì để tôi tiễn anh một đoạn!”

Hôm qua bận tới hơn nửa đêm, cô †a vừa mới liên lạc được với Dương Thừa Húc, đang chuẩn bị tìm cơ hội qua tìm anh ta, không ngờ Trần Hiền này lại tìm tới cửa, còn quấy rầy giấc mộng của cô ta.

“Bây giờ cô nhất định phải đi với tôi, Trần Tuấn Tú giấu thi thể của vtp trong mật thất ở phòng làm việc, có lẽ mấy ngày nữa sẽ chuyển đi, tôi đã quan sát rất lâu, kẻ vô tình đó chỉ có một nhược điểm duy nhất là vtp, nếu như bỏ lỡ lần này, để cho ông ta thuận lợi đưa vtp đi, sau này muốn tìm cách khống chế ông ta, sợ là không thể!”

Mặc kệ Tô Mộc Châu rốt cuộc nghĩ sao, Trần Hiền tiến tới bắt lấy cổ tay của cô ta đi ra bên ngoài, thời gian không đợi người, hành trình của Trân Tuấn Tú anh ta không nắm rõ được, lỡ như xảy ra chút biến động nhỏ cũng sẽ thất bại trong gang tấc.

“Trần Hiền, anh cho rằng anh làm việc này sau lưng, Trần Tuấn Tú không biết chút nào à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.