Người Tình Đại Nhân, Ngừng Bắt Nạt!

Chương 73: Chương 73: Quan tâm một chút




Tổng giám đốc của tập đoàn Mạn thị - Mạn Châu Sa Hoàng, hay còn biết đến với biệt danh “Người thống lĩnh thành phố L”, là một người nổi tiếng được thượng đế ưu ái, việc anh có thể gây dựng lên một Mạn thị non trẻ trở nên lớn mạnh như hiện nay luôn khiến cho những nhà tài phiệt khác phải nể phục.

Nhưng những tin đồn rằng anh là một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, có thể thẳng tay giết những người nào giám mạo phạm đến anh thật làm cho những ai đang nung nấu ý định tiếp xúc gần với anh đều phải dè chừng.

Và, họ nghĩ rằng được một kẻ như vậy sủng nịnh chắc chắn sẽ có rất nhiều quyền lực trong tay.

Dù chỉ là một người tình nhân bé nhỏ, cũng có thể ngang bằng được với một người vợ chính thức.

Chính vì thế họ mới sợ hãi Bạch Thi Tịnh, lại có những thành phần khinh thường cậu, nói cậu chỉ là một người nhân viên bé nhỏ của một công ti không quá tiếng tăm, vậy mà có thể câu dẫn được một người có sức ảnh hưởng lớn đến xã hội như vậy, hẳn là một kẻ mưu đồ không mọi thủ đoạn để được leo lên giường với Mạn tổng.

Những kẻ mà hay bới móc cậu trước nay tự nhiên mà có thêm cái để tranh cãi.

“Một người nhân viên thấp hèn nhờ bày mưu tính kế nên mới được ông lớn cưng sủng, thật chẳng ra gì.”

“Ầy, mấy tin đồn đó đã có từ lâu rồi. Bây giờ nhắc lại còn hot hơn nữa.”

“Mới đầu nhìn tao đã thấy ghét rồi. Bản mặt thì câng câng mà thái độ thì chảnh chọe.”

“Ôi trời, bà ghen bởi vì mặt nó đẹp hơn bà phải không? Mặt đấy thì ghen làm gì? Là mặt trai bao đấy.”

Bạch Thi Tịnh bị cô lập bởi đám người đó, thật cảm thấy hình như cậu có đi nhầm vào vùng bị ma ám hay không, bị quỷ nguyền hay không mà bọn họ xem cậu như tà ác mà tránh né.

Rảnh rỗi, tinh ma, độc mồm, vô duyên, những từ này cậu xin dành tặng cho lũ người bà tám ở công ti.

Phải vòng ra tận sân sau của toà nhà, nơi mà bình thường không có mấy ai hay đến thì cậu mới dám mở điện thoại ra gọi điện cho Mạn Châu Sa Hoàng.

Nếu chúng mà biết cậu gọi cho anh, thể nào cũng sẽ xuất hiện thêm một đề tài mới để sôi nổi bàn luận.

Tiếng nhạc chờ vang lên kèm theo nó là sự sốt ruột của Bạch Thi Tịnh, nhưng mãi vẫn chưa có ai bắt máy.

Gọi lần thứ nhất không được, cậu gọi tiếp lần thứ hai, rồi lần thứ ba.

Cậu bây giờ đang rất mất kiên nhẫn, tự nhủ nếu lần này anh ta không bắt máy, Bạch Thi Tịnh sẽ đến hẳn Mạn thị để lôi anh ta đi.

Tút tút… Cạch! - Mãi mới có thông báo kết nối được với số điện thoại của anh.

“Thi Tịnh à…” Giọng của Mạn Châu Sa Hoàng nghe có vẻ ngần ngại.

“Vâng, tôi đây! Tin lan truyền về chúng ta anh đã biết chưa?”

“Anh có biết.”

“…” Bạch Thi Tịnh lấy tay đỡ trán.

Cái quỷ gì vậy? Bình thường thì câu trả lời của anh ta phải là: “Anh đang cho người gỡ xuống” chứ?!

Từ tức giận, Bạch Thi Tịnh bắt đầu cảm thấy lo lắng.

“Này, Sa Hoàng, để tôi đoán nhé. Anh hiện tại đang không ở công ti?”

“… Ừ.”

“Đang ở một nơi mà anh không thể tự do di chuyển hay làm gì tuỳ thích?”

“… Ừ. Sao em biết?”

Ôi mẹ ơi, tại tôi hiểu anh quá mà.

“Sao tự dưng lại vậy? Anh đang ở đâu thế?” Bạch Thi Tịnh day day trán, bao nhiêu chuyện phiền phức sao cứ tự dưng đổ ập vào đầu cậu thế này?

Mạn Châu Sa Hoàng im lặng một lúc xong mới nói, hình như là ngại ngùng.

“Anh đang bị nhốt ở nhà chính.”

Bạch Thi Tịnh:???

“Đây là lệnh của mẹ anh. Bà ấy phạt anh ở trong phòng và tịch thu hết tất cả các phương tiện truyền thông và liên lạc. Điện thoại mà anh đang cầm bây giờ cũng là do chị anh lén lút đưa cho.”

Mạn Châu Sa Hoàng dù cho là một người từ lâu đã không cần dựa dẫm vào bố mẹ, thông thường cũng không gặp mặt gia đình nên tình cảm không quá mặn nồng.

Mỗi con cái từ khi sinh ra đã có một sự sợ hãi đối với cha mẹ, nhưng anh từ lâu đã không còn.

Lệnh Du Du Lan anh hoàn toàn có thể làm lơ, nhưng anh vẫn chọn chịu phạt, đó là vì anh vẫn còn sự tôn trọng đối với bà.

Tin tức anh và cậu là tình nhân bị lộ, anh cũng chỉ mới loáng thoáng nghe qua những câu hỏi tội từ bà, vốn anh cũng chẳng hay lên mạng nên cũng chẳng biết gì nhiều.

Còn chưa kịp hạ lệnh gỡ xuống, đã bị bắt nhốt trong phòng rồi.

“Có lẽ sẽ mất vài hôm đấy. Chuyện công ti đã có Hibicus quản, nhưng với em thì anh không thể đảm bảo được như trước. Em nên cẩn thận chút. Đừng để bản thân gặp họa, biết chưa? Hoặc là để anh nhờ Mạn Kỳ Tuyết…”

“Rồi rồi, hứa ngoan hứa ngoan. Anh tập trung lo cho thân mình trước đã. Tôi không phải là trẻ con, không cần anh quản quá nhiều chuyện đời sống, thậm trí tôi còn hơn anh cả một tuổi đấy.”

Mạn Châu Sa Hoàng biết không thể nói lại được cậu nên chỉ ừ một tiếng, còn hơi chần chừ.

Bạch Thi Tịnh thì tắt máy luôn, ngồi dựa lưng vào tường mà suy nghĩ.

Tại sao tự dưng cậu lại cảm thấy ấm lòng vì được anh quan tâm nhỉ?

Đây cũng không phải là lần đầu tiên, anh vẫn quan tâm cậu rất nhiều, cậu có thể cảm nhận được tình cảm anh dành cho cậu, chỉ là, cậu không dám mơ tưởng.

Thôi, bỏ đi, chẳng đúng với tình huống bây giờ tí nào, lạc đề rồi.

Bây giờ chuyện tin đồn kia mới là quan trọng nhất.

Căn hộ đó là nơi ở riêng của Mạn Châu Sa Hoàng, cũng là nơi được bảo mật rất chặt chẽ.

Không có thẻ thành viên thì không thể tuỳ ý bước vào trong toà nhà, cũng chẳng có nhiều ai biết Mạn Châu Sa Hoàng đang ở đây.

Lẽ nào là người có quen biết đến anh?

Trong khi cậu đang thử dò những người khả nghi, thì tiếng chuông điện thoại vang lên làm đứt đoạn dòng suy nghĩ.

Là một số máy lạ.

Bạch Thi Tịnh cẩn trọng cân nhắc có nên nhận cuộc gọi hay không.

Nhỡ là cánh nhà báo dò hỏi hay lũ người phá phách thì phiền lắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.