Nguy Hiểm Cự Ly

Chương 202: Chương 202: Ngoại Truyện - Ford Klaus




Bảy năm trước.

Chiếc SUV màu đen, Ford Klaus đang lái xe, cố gắng giữ tốc độ bình ổn. Trên ghế sau còn có hai người, một người là nhân chứng được bảo vệ__ cô Mary Wenke, một tuần sau cô sẽ ra tòa làm chứng, tố cáo vụ buôn bán thuốc phiện xuyên quốc gia của người tình mình. Sau khi vụ án kết thúc bọn họ sẽ cho cô một thân phận mới, để cô có thể mai danh ẩn tính sống tiếp cuộc đời còn lại. Mà một người khác__

“Cẩn thận chiếc xe thùng trước mặt, nó khá bất thường.” Ned Manda, tổ trưởng tổ truy bắt tội phạm của NYPD, đại ca của Ford Klaus. Người này diện mạo tuấn tú, sóng mũi cao thẳng, trong mắt tản ra cảm giác thành thục thâm sâu.

“Biết rồi, sếp.” Có lẽ do xuất hiện nội gian, chỗ ở của người làm chứng bị bại lộ, hiện tại nhiệm vụ của Ford là cùng Ned Manda đưa Mary Wenke chuyển tới nơi an toàn mới.

Chiếc xe thùng dừng lại bên đường, khi hai chiếc xe lướt qua nhau, Ned liếc mắt thấy trên cánh tay của người lái xe có vết bầm tím xanh, “Ford, dứt đuôi nó.”

Chiếc xe thùng không cắn chặt xe của họ, chỉ là không nhanh không chậm đi theo phía sau, nhưng Ford vẫn làm theo lời của Ned mà tăng tốc độ. Ned là một người tuyệt đối tự tin, từ ánh mắt như đuốc của hắn có thể nhìn ra lực phán đoán và hành động cực mạnh, hắn nói chuyện mạnh mẽ tự tin, khiến tất cả mọi người đều bất giác tín phục.

Năm đó Ford Klaus không thể ngờ được, mấy năm sau hắn sẽ gặp được một người đàn ông nữa, cực giống Ned Manda, chỉ cần nhìn một cái, thì bạn liền biết người đó đáng tin tưởng.

Chân ga bị đạp hết cỡ, ngay khi lái qua một ngã ba, từ bên phải lao tới một chiếc xe tải đụng vào tường cản, chỉ cần chậm thêm 0.5 giây thôi, xe của bọn Ford đã bị hai chiếc xe này kẹp thành miếng bánh mì kẹp thịt.

Tiếp theo, xe tải lui về sau, xe thùng gia tăng tốc độ đuổi theo.

“Ổn định xe.” Chỉ dặn dò một câu như thế, Ned mở trần xe hơi, đứng thẳng dậy, giơ súng nhắm vào cửa sổ của ghế điều khiển của chiếc xe thùng kia, khí lưu cao tốc xung quanh thổi dạt mái tóc màu nâu nhạt của hắn ra sau đầu. Liên tiếp ba phát súng, viên đạn đụng tới cửa thủy tinh lập tức dội ra, “Quỷ quái, là cửa kính chống đạn!”

Chiếc xe thùng lái thẳng tới chạy song song cùng chiếc SUV màu đen, lợi dụng ưu thế phần khung xe dày chắc mà tông vào cạnh bên, Mary Wenke bị kinh sợ run rẩy không ngừng, nắm tay sợ hãi nhìn tứ phía. Ford nắm chặt vô lăng ổn định thân xe đồng thời nhịn không được hét to, “Sếp! Trở vô đi! Nguy hiểm quá!”

“Mang cô wen tới nơi an toàn, không cần lo cho tôi!” Nói xong, Ted chống lên trần xe nhảy vọt lên, rồi nhảy sang đầu xe thùng, tay nắm nhóc xe kéo mạnh, lăn nửa vòng, sau đó ổn định thân người ở trên nóc phần ghế điều khiển.

Người đàn ông trong xe thùng lúc này mới tỉnh táo lại, vặn nghiêng vô lăng, vặn chết sang trái, bánh xe đột ngột nhấc lên, xe thùng xoay một cái mãnh liệt quay đầu về phía cầu Brooklyn. Ted phải dán chặt người lên nóc xe, mới không bị hất xuống, đổi tay cầm súng, để lại năm lỗ đạn gần khóa cửa.

“Nhóc con, trò chơi nên kết thúc rồi.” Ted mở cửa, len người vào khoang xe, ngay khi má phải chịu một cú đấm, súng của hắn cũng đã đập lên mặt người đàn ông.

Người đàn ông hoàn toàn ngớ ra, bỏ tay khỏi vô lăng, chiếc xe mất khống chế lao về phía lan can cầu bên phải, Ted kéo mạnh vô lăng lại, móc còng ra khóa lên cổ tay đối phương.

Giảm tốc độ chạy qua cầu Brooklyn, vừa mới dừng lại bên đường, xe cảnh sát chi viện đã vây chiếc xe thùng kín không chỗ hở, các cảnh sát giơ cao súng nín thở. Cửa xe đột nhiên mở ra, Ted mỉm cười thò đầu ra, “Cực khổ các bạn rồi, làm phiền mang tên trong xe về.”

Mọi người cuối cùng cũng thở phào một hơi, có người nhịn không được tán thưởng, “Không thẹn là tổ trưởng tổ truy bắt tội phạm!” Cũng có người nhỏ giọng thầm thì, “Ned chính là Ned.”

Ford Klaus sau khi quay lại thì không gặp được Ned, vừa định đi vào phòng làm việc, thì di động đột nhiên run lên, tên của người liên lạc là Anna, vợ của hắn.

Ford lập tức né vào một góc hành lang, nghe máy, “Em yêu, sao vậy?”

“Anh hỏi em làm sao hả?” Anna chán nản thở dài, “Rolin bị bệnh, anh đã đáp ứng em sẽ cùng nó đi kiểm tra.”

Rolin là cô con gái ba tuổi của họ, cô bé kế thừa mái tóc vàng suông thuận và đôi mắt xanh lam của mẹ, khi cười lên thì giống như một thiên sứ đáng yêu. Không may ở chỗ, cô bé bị mắc chứng hen suyễn bẩm sinh, đối với đứa trẻ vào độ tuổi này, có thể sống được hay không không thể biết trước, loại bệnh này trở thành khảo nghiệm cực lớn trên đường sinh tồn của cô bé.

“Xin lỗi, Anna, anh vừa rồi bận làm việc. Đợi anh viết báo cáo xong sẽ lập tức trở về gặp em và con.” Ford hổ thẹn vô cùng, bất kể là một người đàn ông, hay một người cha, hắn đều không nên để vợ và con gái một mình gánh chịu những khó khăn này.

“Không cần xin lỗi em, Ford, thân ái, anh nghe em nói, em biết anh là một cảnh sát tốt, nhưng mẹ con em đã không còn cách nào tiếp tục như vậy nữa.” Anna vừa run giọng nói xong câu này, sau lưng đột nhiên truyền tới một giọng nam, “Bảo bối, em đã nói với anh ta chưa?”

Ford ngây ra tại chỗ, giống như bị sét đánh trúng đầu, những tư duy vốn tuần tự bị nhiễu loạn hoàn toàn, hắn mở miệng, cảm thấy hơi thở cũng có chút khó khăn, “Là… ai?” Bên kia điện thoại không có phản ứng, hắn lại nhịn không được cao giọng nói, “Anna! Anh hỏi em người nói chuyện đó là ai!”

Anna vẫn không nói gì, trong điện thoại chỉ có thể nghe được tiếng khóc ngắt quãng của cô. Cuối cùng trong sự tranh đoạt, người đàn ông giật được điện thoại nói với Ford, “Thanh tra Ford Klaus, xin chào, tôi là Ryan, tôi có nghe nói về sự tích huy hoàng của anh, cũng biết anh rất xuất sắc. Nhưng anh không thích hợp để xây dựng một gia đình, tôi thích hợp chiếu cố cô ấy và con hơn anh.”

“Nghe này, Ryan.” Cảm xúc tức giận lan tỏa tới từng mạch máu, Ford áp chế giọng nói gầm nhẹ, “Cách xa người phụ nữ của tôi một chút!”

Ryan mở miệng, nhưng còn chưa đợi hắn nói gì, điện thoại đã cắt ngang, có lẽ là Anna cúp máy. Ford thở dài thườn thượt, cất di động vào túi, đi về phòng làm việc, nhưng cảnh tượng trong mắt giống như đang lắc lư, chúng không giống như tồn tại trong hiện thực, ngược lại giống như là… ảo giác.

Đi tới cạnh bàn làm việc, Ford mới phát hiện bên cạnh bàn có một người đứng, ngước mắt lên nhìn, thế nhưng là phó cục trưởng Dante Local của NYPD, hắn đang đứng đó đợi Ford.

Dante Local rất ít khi lộ mặt trong cục, lần này đơn độc tới tìm Ford, chắc không phải là chuyện đơn giản, “Phó cục trưởng, xảy ra chuyện gì vậy?”

“Đừng lo lắng, là chuyện riêng.” Dante Local lấy một phong thư trong túi áo khoác ra, nhẹ nhàng ném lên bàn Ford, “Bên trong có một vài bức ảnh, có người chụp được việc vợ anh ngoại tình.”

Vừa định rút ảnh ra, lời của Dante Local đã khiến Ford lập tức ngừng động tác, điều này đối với một người đàn ông mà nói là chuyện mất mặt vô cùng, chân mày ngắn ngủn nhăn lại, hắn không thể nào khống chế bản thân không đi chất vấn: “Tại sao cho tôi xem những thứ này?!”

“Người đàn ông đó, Ryan,là một nhà đầu tư cổ phiếu, anh có làm việc năng nổ cả đời cũng không đuổi kịp thu nhập trong mấy tiếng của anh ta.” Cho dù phòng làm việc không có ai, Dante Local vẫn nói rất nhỏ, trong ánh mắt quái dị của Ford, khóe môi Dante Local mang theo nụ cười kỳ cục, nói tiếp, “Tôi có biện pháp giúp anh kiếm tiền, chỉ xem anh có nguyện ý làm hay không.”

“Có liên quan đến vụ án của tổ trưởng Ned?” Ford không phải kẻ ngu xuẩn, kết hợp với cục thế trước mắt, hàm ý trong lời Dante Local là quá rõ ràng.

“Có thể nói có liên quan, cũng có thể nói không liên quan.” Dante Local híp mắt lại, khóe mắt hiện lên nếp nhăn, “Nếu anh làm tốt, không những có thể lấy được một triệu, nói không chừng còn có thể cứu được mạng của Ned Manda.”

Nhìn được Ford đang dao động, Dante Local gác tay lên vai Ford, vỗ vỗ, nghiêm túc nói, “Làm một người đàn ông, không có thời gian ở bên người nhà, lại không có thu nhập cao, kết cục thế nào, anh hãy nghĩ kỹ đi.”

Không đợi Ford trả lời, Dante Local đã chắp tay sau lưng đi ra ngoài. “Ngày mai vào giờ này, nói cho tôi biết anh có gia nhập không.”

Không kịp chỉnh lý tư duy, Ford đã đứng sau lưng Dante Local hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Anh không sợ tôi nói cho người khác biết sao?__ Phó cục trưởng của chúng ta là một cảnh sát tồi tệ.”

Thân thể chìm trong bóng râm cạnh cửa, nụ cười của Dante Local càng đậm, “Anh cảm thấy người khác sẽ tin tưởng suy đoán vô căn cứ của một cảnh sát nho nhỏ, hay là tin tưởng phó cục trưởng của họ?”

Ford nhìn bóng lưng Dante Local rời đi, mở mở miệng, cuối cùng không thể phát ra tiếng. Thật ra lời đồn về chuyện Dante Local là người lãnh đạo của cớm thối nát vẫn luôn tồn tại, không thể không nói cách làm của Dante Local rất cao minh, không ai có thể bắt được bất cứ chứng cớ nào. Với thực lực của Dante Local, cho dù bản thân cự tuyệt, chuyện này cũng tuyệt đối không dừng ở đó.

Ford rất rõ hàm nghĩa trong lời nói của Dante Local, nếu cự tuyệt, hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, Ned cũng có thể táng mạng.

Đi tới cạnh cửa sổ, Ford nâng cửa sổ lá lên, ánh mặt trời sáng chói bên ngoài khiến hắn không thể không híp mắt lại, đồng thời, có thứ gì đó thuận theo quầng sáng này len vào ngực hắn, khiến hắn cảm thấy đau đớn kịch liệt.

Trên bàn làm việc vẫn đặt túi văn kiện đó, Ford mở túi da bò lấy ảnh ra, lật xem từng tấm, Anna mặt quần áo đắt tiền do Ryan mua cho cô, với trang sức sang trọng lộ ra nụ cười rực rỡ. Bọn họ ngồi trong nhà hàng cao cấp, ăn bữa tối mà tiền lương cả tháng của mình cũng không trả bill nổi. Bọn họ đang ở trong nhà mình, trên chiếc giường của mình mà triền miên, cô con gái thì một mình nằm trong chiếc giường nhỏ nhìn ánh mắt của họ, trên chiếc bàn ở đầu giường còn bày đóa hoa hồng màu lam quý giá.

Một khắc này Ford tự nói với mình, chính nghĩa gì đó, hòa bình gì đó, lợi ích công dân gì đó chết hết đi! Ông đây không muốn làm người tốt nữa!!

____

Đứng dưới tán cây, Ford Klaus đốt một điếu thuốc, làn sương khói đặc sệt hầu như che phủ cả đôi mắt khẽ híp của hắn. Xa xa là bia một của Ned Manda, tấm bia đá đứng thẳng không sờn dưới ánh mặt trời giống hệt người đàn ông kiên cường bất khuất đó.

Hít từng hơi thuốc, Ford tỉ mĩ nghĩ lại toàn bộ quá trình của chuyện này. Vợ của hắn và nhà đầu tư cổ phiếu kia bỏ trốn với nhau, Dante Local tìm tới hắn, nói muốn hắn gia nhập vào hàng ngũ cớm thối nát. Ford biết lúc đó tổ chức cảnh sát đen lớn nhất New York tên là ICR, vẫn luôn có người suy đoán chủ sai khiến sau màn của ICR rốt cuộc là người như thế nào, hiện tại chỉ sợ hắn đã biết được đáp án.

Mới đầu Ford cho rằng Dante sẽ phái hắn đi giết Mary Wenke diệt khẩu, nhưng làm người ta phải ngạc nhiên là, Dante lại yêu cầu hắn không tiếc bất cứ giá nào để bảo vệ Mary, truy xét chân tướng sự việc. Mà cái chết của Ted Manda, chính là do việc này dẫn tới. Khi bảo vệ Mary Wenke tới nơi an toàn, Ted trúng đạn.

Ai cũng không biết viên đạn từ đâu mà tới, trong hành lang không có người, khi Mary lao vào xe cả người đều run rẩy, trên chiếc áo sơ mi trắng và gương mặt của cô đều dính máu, trong mắt là sự sợ hãi vô hạn.

Lúc đó nhiệm vụ của Ford chính là bảo vệ Mary tới tòa án an toàn, cũng vì như vậy, hắn thậm chí không gặp được Ned lần cuối.

Một khi vụ án mở màn, Ford liền phát hiện sự kỳ quặc, từ lời làm chứng của Mary Wenke mà thấy, trừ tiết lộ tình nhân của cô có tham gia vào bọn buôn thuốc phiện ra, chứng cứ còn luôn chỉ về hướng một người khác. Norman Falaise__ người chấp hành có quyền lợi cao nhất NYPD. Đại khái ai cũng không thể tưởng tượng, vì một tình nhân mà liên lụy tới cả tập đoàn tội phạm, cục trưởng tổng cục NYPD cũng can dự vào.

Sau đó Ford mới hiểu rõ đây là chuyện gì, trong ICR tồn tại hai thế lực, Norman không phải là kẻ đứng sau màn của ICR, kẻ cầm quyền chân chính vẫn luôn là phó cục trưởng Dante. Dante muốn lợi dụng chuyện lần này để kéo Norman xuống nước, rồi một mình ngồi lên bảo tọa.

Sau khi thẩm vấn kết thúc, Ford đưa Mary về nhà, Mary lên tiếng nói muốn vào nhà vệ sinh. Vì thế bọn họ đậu xe lại bên đường, len lén đi vào một cửa tiệm không người, Mary đang muốn đi xa, Ford đột nhiên cũng đi theo, chặn trước mặt cô. Tiếng bước chân của họ dừng lại trên lối đi, “Tại sao cô phải làm như thế? Chỉ ra Norman Falaise thì bản thân cô cũng sẽ ngồi tù.”

Dáng người Mary rất cao, cô cong người, cúi nhìn gương mặt Ford, cười lạnh lùng, “Vì tôi muốn vào tù, Dante sẽ không bỏ qua cho tôi.”

“Cho nên cô thà rằng gánh tội danh mà mình không hề phạm?” Ford nắm tay kéo Mary đang muốn đi lại, nhìn thẳng vào mắt cô bức bách, “Hay có lẽ, cô đang dùng thân phận một người vô tội, thay cô gánh chịu tất cả tội danh?”

Trong con mắt màu thủy tinh bắn ra tia sáng lạnh, Mary đột nhiên bắt đầu cười lớn, tiếng cười vang vọng trong hành lang không người. “Klaus à Klaus, anh thật sự đơn thuần tới mức đáng yêu đó! Mary Wenke sớm đã chết rồi! Anh và đại ca ngu xuẩn của anh từ đầu tới cuối đều bảo vệ một sát thủ, Mary Wenke căn bản không tồn tại! Ha, ha ha! Ha ha ha!!”

“Là cô giết Ted Manda.” Màu sắc trong đáy mắt biến đậm, Ford cảm thấy huyết dịch của mình đã đông lại.

“Không sai, cho nên tôi nói anh ta ngu xuẩn, anh ta tận tâm tận lực bảo vệ một con rắn, nhưng rắn sẽ không vì vậy mà cảm động, rắn sẽ dùng răng nanh chứa độc tố cắn anh ta, khiến anh ta táng mạng…” Nụ cười gian xảo, ‘Mary Wenke’ nói nhỏ dần, nhưng chữ nghiến ra càng thêm mạnh bạo.

Ford cứ đứng như tượng gỗ như vậy, cảm nhận ngón tay của mình từng chút một bị không khí xung quanh tước đi nhiệt độ.

‘Mary Wenke’ vẫn đứng tại chỗ, tiếng cười điên cuồng, man dại của cô bỗng nhiên dừng lại, con ngươi phóng lớn, dùng ánh mắt kinh dị nhìn Ford Klaus, trong kẻ hở của ngón tay chặn trước bụng chảy ra máu tươi, “Anh… sao anh có thể…”

Khói súng đang tản đi, gương mặt mờ ảo sau lớp khói của Ford dần rõ ràng, vẻ mặt hắn bình tĩnh, trong mắt không chứa một chút cảm tình, “Cô muốn hỏi, tôi là một cảnh sát, sao có thể giết người đúng không? Đừng quên tôi và chủ thuê của cô là cùng một dạng người.”

“Anh!” Đôi mắt nhìn vào hắn của ‘Mary Wenke’ tràn đầy phẫn nộ và không cam lòng, cô vẫn còn ý thức, có thể thấy được Ford móc di động ra, nghe được hắn và người khác nói chuyện.

Khi Ford Klaus tới cạnh cô thì điện thoại cũng được tiếp, hắn bình thản nói vào điện thoại: “Dante, tôi quyết định gia nhập ICR, chẳng qua hiện tại tôi gặp chút phiền toái, anh phải giúp tôi xử lý.”

“Để tôi đoán xem, ‘Mary Wenke’?” Dante cầm bút lên, gạch một cái tên trong danh sách trên bàn, “Sau 5 phút nữa người của tôi sẽ tới đó, anh ta sẽ mang anh tới chỗ chôn xác, sau khi chuyện kết thúc nhớ tới tìm tôi.”

Cúp máy, Ford quay mặt lại nhìn người phụ nữ nằm dưới đất, ánh mắt của cô đã từ phẫn nộ chuyển thành tuyệt vọng. Lúc này, Ford ngoài cười trong không cười nhếch miệng, “Rất đáng tiếc, xem ra cô hiện tại chỉ là đồ bỏ đi.”

“Đừng cho rằng tất cả tới đây là kết thúc, anh Klaus.” Gian nan thở dốc, phần áo sơ mi trước bụng của ‘Mary Wenke’ đã thấm ướt máu, “Anh chọn con đường này, làm bẩn tay mình, thì cả đời đừng mơ quay đầu nữa…”

“Cảm ơn cô đã chỉ giáo dư thừa.” Ford nhìn cô, trong con mắt màu nâu vẫn không có bất cứ dấu vết cảm xúc nào, “Từng có một người có thể kéo tôi lại từ vực sâu, hiện tại anh ta đã bị cô giết rồi.”

Không còn cho người phụ nữ đó cơ hội nói chuyện, họng súng nhắm vào đầu cô ta, Ford lại bắn thêm một phát. Làm cảnh sát của tổ truy bắt tội phạm NPYD, mấy năm nay Ford không ít lần dính líu tới phần tử phạm pháp, chỉ riêng kẻ buôn thuốc phiện chết trong tay hắn cũng có hơn ba mươi người. Có thể nói bóp cò súng giết người đối với hắn mà nói không phải chuyện khó.

Chặn lại vết thương trên người thi thể, Ford kéo cô vào phòng chứa đồ bên cạnh. Còn hai mươi giây nữa là tới năm phút, một người đàn ông đeo một chiếc túi du lịch màu đen thật to đi tới, người tới tướng mạo anh tuấn, cho dù mặc bộ y phục của nhân viên vệ sinh thì cũng khó thể che giấu khí chất tiêu sái, người đó kéo chiếc mũ trên đầu lên, tặng cho Ford một nụ cười, “Hawkes Kevin, sau này chúng ta sẽ có rất nhiều cơ hội hợp tác.”

Nụ cười tràn đầy mê lực, nhưng đáy mắt Hawkes lại chỉ chứa đựng sát khí lạnh lẽo, bất cứ lúc nào cũng tạo ra cảm giác bức bách nguy hiểm cho người khác. Không đợi Ford đáp, hắn đã lấy một con dao dài trong túi ra, dùng sức chém xuống, thi thể của người phụ nữ dưới đất lập tức đầu lìa khỏi cổ. Lau đi máu bắn lên mặt, Hawkes quay đầu hỏi Ford, “Ngây ngốc gì đó? Tới anh động thủ rồi.”

Giọng nói lạnh lẽo bình thản, hơn nữa không chút phập phồng, xem ra Hawkes đối mặt với tình huống này không phải chỉ một hai lần. Ford cũng gật đầu, cũng lấy một con dao ra như hắn, cắt tay phải của thi thể.

Trong trầm mặc chỉ nghe thấy tiếng động khi thịt và xương cốt bị cắt, chỉ cần mời phút hai người đã phân thây thi thể. Nhét thi thể vào túi rồi thanh lý hiện trường, cộng thêm vứt thi đồng hoang, trước trước sau sau tốn hơn hai tiếng đồng hồ.

Sau đó, về chuyện Mary Wenke mất tích cũng có người hoài nghi tới Ford, nhưng tìm không được thi thể thì không thể chứng minh tất cả có liên quan tới hắn. Thậm chí còn không cần Dante Local làm gì, có nhiều người đã hoài nghi, là Mary Wenke vì thoát tội mà bỏ trốn, vì thế tất cả kết thúc tại đó.

Điếu thuốc trong miệng vẫn còn lại một đoạn ngắn, khói mù bị xua đi trong ánh sáng mặt trời, sau lưng truyền tới tiếng lá cây bị dẫm lên, Dante Local đi tới, đứng sóng vai với hắn, “Ned là một cảnh sát tốt, cái chết của anh ta khiến tôi cảm thấy hơi… đáng tiếc.”

Nếu có thể dễ bị lừa như thế, hắn đã không còn là Ford Klaus, có lẽ hắn không thông minh lắm, nhưng hắn tuyệt đối không phải kẻ ngu xuẩn, “Bớt làm mèo khóc chuột giả bi thương đi, anh ta sống chỉ cản đường anh.’

“Vậy anh vẫn còn điều chưa biết rồi, bất luận là cảnh sát đen hay là cảnh sát trắng, đều tất yếu phải tồn tại.” Nói rồi Dante đưa tay ra, vỗ vai Ford, “Chẳng qua anh nên lấy làm mừng, anh Klaus, anh đã chọn đứng về bên này.”

“Tiền đã dược chuyển tới một tài khoản ngoại cảnh rồi, đảo Long Island sau này là địa bàn của anh, làm đủ bốn năm thì anh có thể lấy được toàn bộ.” Lấy một tấm chi phiếu trong ngực ra, Dante chắp tay sau lưng, nhìn nghiêng, nụ cười trên khóe môi hắn kỳ lạ vô cùng, “Nhớ kỹ lời tôi, anh Klaus. Công chúng là nước chảy, sắt đá là anh và tôi. Pháp luật nằm trong tay của chúng ta.”

Nhìn con số viết trên chi phiếu, Ford lại chỉ cười nhẹ, không biết tại sao, hắn đột nhiên cảm thấy tiền trở nên không còn quan trọng nữa. Trong lòng hắn có nơi nào đó đã trở nên trống rỗng, tiền chỉ có thể bù đắp vào một phần của khoảng trống đó, hơn nữa là một phần rất nhỏ.

Nhưng Ford cũng không có tâm tư nghĩ quá nhiều, hiện tại hắn là người xấu, người xấu không cần có quá nhiều lo nghĩ.

Chậm rãi đi tới trước mộ của Ned Manda, dòng người sớm đã tản đi, Ford cúi đầu chú mục nhìn hàng chữ rất lâu, mới dùng giọng nói chỉ mình nghe được nói: “Anh sẽ cười tôi sao? Tổ trưởng Ned.”

“Anh sẽ không cười tôi, anh sẽ càng muốn cười nhạo bản thân hơn.” Ánh sáng rực rỡ khiến hắn bất giác nhíu mắt lại.

Mary Wenke đưa ra chứng cớ mấu chốt vạch tội cục trưởng tổng cục NYPD, nếu nằm trong hoàn cảnh đó, người biết rõ chân tướng không khó liên tưởng đến lý do Ned Manda sả thân bảo vệ Mary Wenke, và Mary Wenke tại sao phải khẩn cấp giết Ned.

Ned mới là kẻ nằm vùng lớn nhất, hắn nhận mệnh lệnh của Dante Local, bảo vệ hơn nữa giám sát Mary, sau khi cô phát huy xong tác dụng của mình, sẽ giết người diệt khẩu.

Trò chơi này Dante Local chơi rất tinh xảo tuyệt luân, bao gồm của Ford còn sống cho tới nay cũng cảm thấy mình bị chơi đùa. Dante từ khi bắt đầu đã không phải xem trọng lợi nhuận nhỏ bé do việc buôn bán thuốc phiện mang tới, hắn muốn là vị trí cục trưởng cục cảnh sát NYPD, hắn muốn tẩy lễ lại. Hắn không cần để tâm vì vậy mà hy sinh bao nhiêu người, hắn chỉ để tâm đến kết quả.

Ánh tịch dương xế chiều chiếu xuống, màu ráng đỏ che phủ bia đá và thân trước của Ford, gió thu thổi động tay áo của hắn.

Ford Klaus năm hai mươi lăm tuổi đột nhiên ý thức được một chuyện, chỉ cần điều kiện hoàn cảnh đầy đủ, thật ra bất cứ ai cũng đều có thể làm người xấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.