Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 84: Chương 84: Cảm Giác Với Mục Đình Sâm




Trần Mộng Dao giật mình: “Gì cơ? Sao cậu lại ở bệnh viện? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Giọng Ôn Ngôn có chút yếu ớt: “Cậu tới rồi nói…”

Sau khi cúp máy, Trần Mộng Dao đặt chiếc thìa trong tay xuống, vội vàng chạy ra cửa, thấy cô rời

đi, Giang Linh hỏi: “Con đi đâu vậy?”

Trần Mộng Dao không nhịn được giải thích: “Có việc phải đến bệnh viện ạ, tối nay con có thể không về, con đã chiên hai món cho mẹ rồi, mẹ ăn tạm đi. Ăn xong để bát đó, đợi tôi quay lại sẽ rửa sạchl”

Giang Linh nhìn thoáng qua phòng bép, không vừa lòng cau mày: “Sao con chỉ làm hai món, mẹ ăn thế nào được? Con có nôn thì cũng phải cho mẹ

con ăn no đã chứ?”

Động tác thay giày của Trần Mộng Dao ngừng lại,

vẻ mặt có chút nặng nè: “Mẹ, con rất mệt… Ngày

nào con cũng đi làm đến tối muộn còn phải làm parttime, mẹ hoàn toàn có thể học làm việc nhà, nấu ăn. Mỗi ngày đều có thể đắm mình trong mạt

chược, thật chẳng có ích gì.”

Giang Linh trợn tròn mắt, lông mày như dựng lên: “Trần Mộng Daol Con là đang nói mẹ ăn không ngồi rồi đúng không? Xưa kia lúc ba con còn sống, cái gì mẹ cũng không làm, vậy mà giờ đến lượt con sai bảo mẹ rồi hả? Mẹ chơi mạt chược chẳng phải không phải là muốn ít tiền phụ gia đình sao? Mẹ cũng không còn cách nào kiếm được tiền, không ngờ mẹ nuôi con lớn như vậy để rồi giờ con

dạy bảo mẹ?”

Trần Mộng Dao không nói nữa, từ khi cha cô qua đời, tính tình của mẹ cô thay đổi rất nhiều, lúc đầu cô cảm thấy là do bà bị kích thích, sau đó mới phát hiện Giang Linh lộ ra rất nhiều thói xấu mà lúc bà làm phu nhân nhà giàu, ví dụ như chơi bời lêu lổng, thích bài bạc, xài tiền như nước. Nhưng chỉ ít lúc trước cuộc sống khá giả thì còn có thể chấp nhận tính cách này của Giang Linh, bây giờ tính

cách ấy đã biến thành cực đoan, xấu tính với mọi

người.

Khi cô vừa đóng cửa đi ra thì nghe tháy tiếng đập phá đồ đạc ở nhà, cô mặc kệ trực tiếp đi thang

máy xuống lầu.

Giờ này là giờ cao điểm, tắc đường rất nặng, bắt taxi khu lân cận cũng không dễ dàng gì, cô đứng ở ven đường đợi rất lâu, lấy điện thoại di động ra kiểm tra thì phát hiện Thẩm Giới đã gọi cho cô từ năm mươi phút trước, nhưng cô không nghe máy. Lúc cô định gọi lại thì một chiếc Bentley màu đen dừng ở trước mặt cô, cửa sổ hạ xuống, gương mặt Kính Thiếu Khanh hiện ra: “Đi đâu vậy? Tôi

tiện đường đưa cô đi nhé?”

Cô có chút xấu hổ, bây giờ Kính Thiếu Khanh là sếp của cô, một chút khí thế lúc trước cô cũng không thể hiện ra được: “Tôi… tôi đến bệnh viện, nếu anh không thuận đường thì bỏ đi, tôi tự chờ

xe cũng được.”

Kính Thiếu Khanh cười nhạt nhìn cô: “Đúng lúc tôi

đang rảnh, coi như tiện đường là được, lên xe đi.”

Người ta cũng không kiểu cách, vậy thì cô không

có lý do gì để khách sáo nữa.

Sau khi lên xe, Kính Thiếu Khanh “không so đo xích mích trước đây”, anh xem cô như một người bạn cũ, hỏi chuyện: “Cô đến bệnh viện làm gì

vậy?”

Trần Mộng Dao đáp: “Bạn tôi đang ở bệnh viện, không phải mối quan hệ của anh và Mục Đình Sâm rất tốt sao? Chắc anh cũng biết vợ anh ta

đang nằm viện mới đúng chứ.”

Kính Thiếu Khanh thực sự không biết chuyện này: “Chuyện vừa xảy ra sao? Tôi còn chưa kịp biết, tối nay tôi còn bận chút vicệ nên tôi không đi thăm cùng cô được, tôi đưa cô đến đó trước vậy. Đúng rồi, trở lại chuyện chính, với tư cách là sếp, tôi phải nhắc nhở cô một chút, gần đây thái độ làm việc của cô không tốt lắm, giống như… cả ngày ủ rũ phờ phạc, cô còn trẻ mà, buổi tối không thể ngủ

ngon sao? Thức đêm cũng chẳng phải thói quen

tốt gì.”

Trần Mộng Dao nhịn xuống suy nghĩ muốn cãi lại

anh: “Cảm ơn sếp đã nhắc nhở tôi, tôi sẽ chú ý.”

Anh rõ ràng không lớn hơn cô bao nhiêu tuổi, hết lần này đến lần khác làm màu với cô, nói năng như đàn anh vậy, điều này khiến cô thật sự không chịu nồi.

Đến bệnh viện, cô thở phào nhẹ nhõm, vẫn duy trì chút lý trí cuối cùng mỉm cười tạm biệt Kính Thiếu Thanh.

Bước vào phòng bệnh của Ôn Ngôn, Trần Mộng Dao thấy dáng vẻ yếu ớt của cô liền giật mình hoảng sợ, sắc mặt cô tái nhợt một cách kỳ lạ, đôi môi hồng hào trở nên trắng bệch: “Tiểu Ngôn,

chuyện gì xảy ra vậy?”

Ôn Ngôn chống người đứng dậy, gượng cười:

“Cậu ngồi xuống trước đi… mình chậm rãi kể cho.”

Trần Mộng Dao đỡ Ôn Ngôn ngồi vững, khi biết

toàn bộ chuyện đã xảy ra, cô đột nhiên nổi da gà: “Con khốn Khương Nghiên Nghiên kia, nó muốn cậu chết mà! Đến chuyện này cũng làm ra được, nó nên bị sét đánh chết! Tiểu Ngôn đừng sợ, bây giờ khắp nơi đều có camera, cô ta không thoát được đâu, hơn nữa cậu lại là vợ của Mục Đình Sâm, cảnh sát sẽ giải quyết vụ án rất nhanh, nhiều nhất là ngày mai là có kết quả rồi đó, dựa theo trường hợp cố ý gây tai nạn, còn làm cho cậu sẩy thai, ít nhất cũng phải ăn mấy năm cơm tù! Mình đang hỏi tại sao ngay trước khi mình tới Thẩm Giới đột nhiên gọi điện thoại cho mình, chắc cậu ấy cũng định nói cho mình biết, tức chết bà đây

rồi!”

Ôn Ngôn nói nửa đùa nửa thật: “Sớm biết cậu tức như vậy thì mình không nên bảo cậu tới, hại cậu lo

lắng thêm nữa…”

Vành mắt Trần Mộng Dao có chút ẩm ướt: “Cậu nói mấy lời này làm gì? Lúc này rồi vậy mà Mục Đình Sâm vẫn không ở cạnh cậu, thực sự kỳ quái mà, mình không đến là cậu thui thủi một mình hả?

Anh ta lại còn nghỉ ngờ đứa trẻ không phải của

mình, cậu cũng xui quá đấy, đúng lúc đang ở cùng Thẩm Giới lại xảy ra chuyện, Mục Đình Sâm đánh

cậu ấy, cậu ấy cũng chỉ có thể chịu thôi…”

Nghĩ đến sự khác thường của Thẩm Giới, Ôn Ngôn hỏi: “Cậu có biết gần đây Thẩm Giới xảy ra chuyện gì không? Mình thấy anh ấy không ồn lắm, đột nhiên hẹn mình ra ngoài, cư xử lại rất bất thường. Nếu không phải vì chuyện này, mình cũng

sẽ không gặp anh ấy một mình.”

Vẻ mặt của Trần Mộng Dao có hơi không tự nhiên, ánh mắt cô cũng có chút mông lung: “Mình… mình gần đây rất bận công việc, làm part-time để nuôi mẹ, cũng không liên lạc với cậu ấy… Mà này, lúc này cậu nên quan tâm bản thân mình đi chứ? Sao lại còn nhớ đến cậu ấy?

đọc truyện vui vẻ Cậu nói thật với mình đi,

có phải cậu còn thích cậu ấy không?”

Ôn Ngôn cúi đầu suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Mình không biết, Dao Dao, cậu đừng hỏi mình loại câu hỏi này. Thật ra… có lẽ… trong lòng mình chưa bao giờ có Thẩm Giới, chỉ là… lúc ở chung

với anh ấy tâm trạng mình rất tốt, dù cho trời có

sập xuống, mình vẫn cảm thấy thế giới vẫn rất tốt đẹp.”

Trần Mộng Dao cau mày: “Suy nghĩ này của cậu nguy hiểm quá đấy… Mình thực sự tò mò khi ở bên Mục Đình Sâm cậu có cảm giác gì, cậu nói ra đỉ,

mình giúp cậu phân tích nó.” Khi ở bên Mục Đình Sâm có cảm giác gì?

Ôn Ngôn cân nhắc hồi lâu, gần như nhớ lại hết ký ức nửa đời, cuối cùng cô đưa ra kết luận: “Mình thấy anh ấy rất đáng sợ, mỗi lần ở bên anh ấy, mình đều nơm nớp lo sợ, cẩn thận dè dặt, rất sợ làm anh ấy không vui. Tính cách của anh ấy rất kỳ quái, trước mặt người khác dịu dàng như thiên sứ, sự dịu dàng của anh ấy có thể cho cả thế giới này, duy chỉ không dành cho mình. Với mình mà nói, anh ấy không khác gì ma quỷ, néu nói anh ấy đối xử với mình tàn nhẫn bao nhiêu, ngược lại không phải… anh ấy lại mua thuốc đau dạ dày cho mình, khi mình nói không thích mùi thuốc, anh ấy cũng

không sẽ không hút trước mặt mình nữa…”

“Nhưng trong tiềm thức mình lại sợ anh ấy, dường như khi anh ấy cười thì tất thảy mọi thứ đều không quan trọng nữa… Có lẽ trong tiềm thức, mình xem hình thức ở chung này như một sự chuộc tội, mình luôn nghĩ cách lấy lòng anh ấy, làm thế nào để không làm anh ấy mắt hứng… mình không muốn cứ tiếp tục như vậy cả đời, sớm muộn gì mình cũng sẽ tra rõ chuyện bố mình năm đó, mình không thể làm tội nhân bên cạnh anh ấy suốt đời

được…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.