Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 424: Chương 424: Đều Do Lỗi Của Bố




Sau khi về tới phòng ngủ, cô đánh thức Kính Thiếu Khanh: “Mau tỉnh dậy rồi thu dọn một chút, bố của anh về tới rồi!”

Kinh Thiếu Khanh lật người, ngồi thẳng dậy: “Cái gì?”

Cô gật đầu điên cuồng: “Em không gạt anh đâu, là thật đó! Người đang ở ngay dưới lầu, anh mau cùng em đi xuống đi, một mình em hồi hộp muốn chết. “

Kính Thiếu Khanh nhắn mày, anh không nhanh không chậm đi tới phòng tắm tắm rửa một lần rồi mới mặc quần áo vào rồi đi xuống lầu. Trong khoảnh khắc nhìn thấy bố ruột của mình, sắc mặt của anh khá lạnh lùng. Anh cũng không mở miệng chào hỏi gì với ông mà kéo Trần Mộng Dao ngồi xuống sofa.

“Thiếu Khanh à, con đã trưởng thành rồi.”

Kinh Thiếu Khanh nâng mắt lên nhìn người đàn ông trước mặt, mặt không biểu tình nói: “Người thì sẽ trưởng thành thôi, tôi cũng không thể mãi là một đứa trẻ mấy tuổi trong ký của ông được đâu nhì?”

Bố anh hạ mí mắt, trong đáy mắt ông mang theo sự áy náy: “Đều do lỗi của bố.”

Giang Linh dù cảm thấy kỳ lạ nhưng dù sao đây cũng là chuyện gia đình của người ta, bà không thể nhiều chuyện được. Sức chịu đựng của Hạ Lam cũng thật kinh khủng, dù sắc mặt của bà không mấy vui vẻ nhưng vẫn không khiến tình hình thêm căng thẳng. Lúc mọi người cùng ngồi ăn cơm thì chỉ có Kính Thiếu Khanh làm mặt lạnh không nói một lời.

Sau khi về tới phòng thì Hạ Lam nhịn không được cãi nhau với chồng: “Suốt bao nhiêu năm nay không chút tin tức, tôi còn tưởng ông đã chết. Không ly hôn mà chơi trò mất tích với tôi, muốn dùng cách này để hủy hoại cả cuộc đời tôi sao? Tôi nói cho ông biết, nếu ly hôn từ sớm thì Thieu Khanh đã gọi người khác là bố rồi!”

Kính Thành Húc có chút ân hận: “Hạ Lam, anh biết lúc trước là anh có lỗi với mẹ con em, ngay từ ban đầu anh chỉ muốn hoàn thành ước mơ của anh nhưng thời gian qua lâu như vậy khiến anh muốn cũng không còn mặt mũi quay về nữa... Nếu lần này không phải em gọi báo anh là Thiếu Khanh kết hôn, thì chắc anh không có lý do nào để về nữa. Lúc còn trẻ anh chỉ muốn chạy theo ước mơ mà không nghĩ cho cảm xúc của hai mẹ con em. Bây giờ nhìn lại, anh mới biết là em và Thiếu Khanh so với ước mơ của anh đều quan trọng hơn hết.”

Hạ Lam nhìn ông, cười lạnh: “Bao nhiêu năm nay ông ở đâu rèn luyện từ một “tên câm” thành người biết nói lời mật ngọt vậy? Có ma mới tin lời ông nói. Ước mơ của ông mới là quan trọng nhất mới đúng. Cuộc hôn nhân sắp đặt này ông quảng lại cho vợ ông, còn không bằng một cây bút vẽ của ông. Nhắc tới là thấy buồn cười rồi, tôi và ông kết hôn bao nhiêu năm nay nhưng ông nói chuyện với tôi chưa tới mười câu. Ông là một nhà nghệ thuật nên coi thường người đàn bà tầm thường như tôi còn gì? Ông nói chúng ta không có chung ngôn ngữ mà, bây giờ lại nói những lời kia trước mặt tôi thi buồn cười biết bao.

Kinh Thành Húc thở dài một hơi: “Không phải như vậy... năm đó... anh chỉ muốn làm chuyện của mình nên mới bồng bột như thế. Bây giờ anh muốn quay về thì em có chấp nhận anh không? Nếu không thể thì chúng ta ly hôn, anh sẽ trả lại tự do cho em.”

Bắt bà ở góa suốt hai mươi mấy năm nay, bây giờ lại nói là muốn trả tự do cho bà? Hạ Lam tức đến đỏ cả vành mắt: “Kính Thành Húc! Ông là đồ tồi, tôi làm bà góa cho ông suốt hai mươi mấy năm nay mà bây giờ ông nói mấy câu này thật nhẹ nhàng như vậy? Tôi biết ông đã tạo nên danh tiếng của riêng ông rồi, ông không có tố chất kinh doanh như giờ đã thành họa sĩ nổi tiếng nhờ mấy bức tranh rách nát kia, ước mơ của ông đã thành hiện thực rồi. Bây giờ ông muốn quay về cái nhà này để làm người bố hiền ơi? Cho dù tôi có đồng ý thì Thiếu Khanh sẽ đồng ý hay sao?”

Kinh Thành Húc có thể nói chuyện lưu loát với những người bạn trong giới hội họa, thế nhưng lúc đối mặt với gia đình thì lại không biết phải nói gi. Nhất là với Hạ Lam, ông lại mắc phải bệnh câm trước mặt bà. Ông im lặng hồi lâu mới liên tiếng: “Anh sẽ thay đổi dần... mấy năm nay không có ai bên cạnh anh, anh luôn nghĩ tới hai mẹ con em. Ước mơ của anh đã thành công từ sớm rồi nhưng anh không quay về ngay... là bởi Vì anh thấy xấu hổ khi đối diện hai người. Anh không giỏi nói chuyện tính cách cũng khép kín, cái miệng thì không khéo, em đừng giận anh nữa.”

Hạ Lam đưa tay lau đi nước mắt, tâm trạng bà đã bình tĩnh hơn: “Nếu trước đây ông có thể nói những lời này với tôi thì tôi đã không từ bỏ ông. Cuộc hôn nhân sắp đặt này không hề sai, thật ra tôi bị vẻ đẹp trai của ông làm cho dao động mà tình nguyện sinh con cho ông, thậm chí còn chờ đợi ông. Nhưng thời gian chờ đợi đã quá lâu... tôi cũng không nhịn được phải buông bỏ rồi. Bây giờ đột nhiên ông lại quay về. Nếu không phải vì Thiếu Khanh phải kết hôn thì tôi cũng không biết phải làm sao. Dù sao đây cũng là nhà của ông, tôi không thể đuổi ông đi được.”

Kính Thành Húc đã ở độ tuổi trung niên nhưng thời gian đã không để lại vết tích gì trên nguời ông. Bố nào thì con nấy nên Kính Thiếu Khanh giống ông như đúc, cho dù là người bố đã gần tuổi trung niên nhưng vẫn sở hữu khí chất thành thục như vậy. Ông vẫn luôn cuốn hút được Hạ Lam như xưa, dù sao cũng đã từng yêu ông nên Hạ Lam vẫn không thể hận ông nổi.

Còn Kính Thiều Khanh, ngoại trừ sự xa cách và trách cứ thì anh không còn cảm xúc gì với ông nữa. Anh không thể mở miệng gọi ông là bố, thậm chí còn không muốn nói chuyện với nhau. Sau khi ăn tối, anh đưa Giang Linh và Trần Mộng Dao rời khỏi biệt thự Kính gia. Kể từ thời điểm Kính Thành Húc xuất hiện thì anh chưa từng lộ ra một nụ cười.

Sau khi về tới biệt thự Bạch Thủy Loan, Trần Mộng Dao mới thận trọng an ủi anh: “Em biết quan hệ giữa anh và bố anh không được tốt, nhưng ít ra người vẫn còn sống thì nên sống thật tốt mới phải. Bố của em... em muốn gặp còn không thể gặp. Người quay trở về là chuyện đáng mừng, anh nên vui mới phải. Trước đây ngày nào anh cũng cười hi hi trước mặt em, còn bây giờ đột nhiên im ắng như vậy làm em thấy sợ...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.