Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 137: Chương 137: Đi gặp lão Từ




Một lúc sau, Ôn Ngôn lại trở lại vòng tay trên chiếc giường lớn, vừa nãy cô rời đi chưa đến một giờ, cô thoáng nhìn thấy dây lưng đang cởi ra của Mục Đình Sâm, cô bất giác run lên, buổi sáng có vẻ

không tốt lắm rồi…

Không có quá nhiều bước, cũng có thể là anh không có nhiều thời gian qua các bước, trực tiếp đi thẳng vào, cô muốn cự tuyệt nhưng không dám,

cả người đều vô cùng căng thẳng.

Cô híp mắt thấy quần áo trên người anh không hề lộn xộn, điều cô có thể nhìn tháy rõ nhát từ góc độ của mình chính là chiếc cằm của anh, đường nét vô cùng hoàn hảo, sau khi cạo sạch râu trông tràn đầy sức sống, đôi mắt không trong sáng nhìn cô một cách thâm thúy, khiến cô không khỏi rùng

mình…

Nửa giờ sau, anh rời khỏi Mục trạch như một cơn gió, tiếng xe của anh đã đi xa mà cô vẫn chưa định

hồn lại, vẫn nằm trên chiếc giường lộn xộn không

muốn động đậy.

Trong nửa giờ xuất thần đó, cô không biết mình có phát ra tiếng động lạ nào hay không, không thể tránh khỏi việc nghe thấy giữa ban ngày, nghĩ đến nụ cười đầy ẩn ý của má Lưu, cô muốn tìm một

chỗ để che mặt mình lại.

Khi cô đang buồn ngủ, chuông điện thoại đột ngột vang lên. Cô uễ oải, ngồi dậy trả lời điện thoại: “Alo?”

“Tiểu Ngôn, thám tử tư mà mình tìm có tin tức rồi. lão Từ đang ở viện dưỡng lão cao cấp ở Đề Đôi Mình còn có địa chỉ chính xác. Nhân tiện hôm nay mình cũng rảnh, cậu có muốn đi cùng mình gặp lão Từ không?” Đầu dây bên kia là giọng nói phần

khích của Trần Mộng Dao.

Ôn Ngôn còn cao hứng hơn cô: “Được rồi! Mình đi tắm trước. Cậu bắt xe đến chỗ mình. Hôm nay mình lái xe trong ga ra của Mục Đình Sâm sẽ tiện hơn.

Cúp điện thoại xong, cô bước nhanh vào phòng

tắm, tay hơi run lên vì kích động, cô nghĩ phải mất một thời gian mới tìm được lão Từ, không thì cũng không tìm được, không ngờ thám tử tư lại nhanh

đến vậy.

Khi cô đã dọn dẹp sạch sẽ, Trần Mộng Dao đã đến Mục trạch, cô xin chìa khóa xe từ Lâm quản gia, khi Trần Mộng Dao bước vào ga ra, vẻ mặt rất đa dạng: “Người đàn ông của cậu có nhiều xe như vậy lái hết không? Nếu mình là cậu, lây được bằng lái xe mỗi ngày sẽ đều đi một chiếc, đều là xe hạng sang hạng nhất, một số là phiên bản giới

hạn, thật ngầu!”

Ôn Ngôn không có mấy hứng thú với những thứ này: “Được rồi, mình cũng không biết đã lấy chìa khóa của chiếc xe nào. Cậu án phím chìa khóa là

biết được ngay.”

Sau khi dất xe ra khỏi nhà để xe, má Lưu đứng ngoài cổng hỏi: “Ngôn Ngôn, con đi đâu vậy? Con có về ăn trưa không?”

Ôn Ngôn suy nghĩ một chút: “Con đi ra ngoài có

chút chuyện, nếu buổi trưa về được con sẽ gọi

điện thoại về nhà.”

Xe càng đi càng xa, lông mày của má Lưu càng nhíu sâu hơn, bà đi ra sân sau thấy chú Lâm đang cắt tỉa hoa cỏ: “Lão Lâm, thiếu gia vừa đi thì tiểu thư cũng đi rồi, ông nói xem néu để thiếu gia biết

cậu ấy có trách móc không?”

Lâm quản gia chăm chú công việc của mình, lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị, tương phản rõ ràng với nếp hiền hòa trên mặt Bánh Trôi: “Má lo lắng cái gì chứ? Tiểu thư là người, không phải đồ vật. Cô ấy đi đâu thiếu gia sao quản được, trong lòng thiếu gia rõ nhất, nếu thật sự lo lắng, cậu ấy đã tìm người theo dõi tiểu thư rồi, bà đừng lo lắng chuyện

này quá.”

Má Lưu đột nhiên nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Tôi nghĩ… Mục trạch này chẳng bao lâu nữa sẽ có

thêm máy đứa nhỏ. Bây giờ tiều thư đã có quan

hệ tốt với thiếu gia rồi, sáng nay họ còn…”

Bà còn chưa kịp nói hết lời, Lâm quản gia đã bước đến bồn hoa bên kia, bà không nhịn được nở nụ cười hạnh phúc: “Lão cỗ hủ! Sống lâu như vậy ông còn chưa rõ sao? Giả bộ củ tỏi gì chứ! Bánh Trôi

đi, má Lưu dẫn con đi ăn ngon… ”

Trên đường, Trần Mộng Dao lái xe phóng như bay đi hết một đoạn đường, Ôn Ngôn sợ hãi bảo cô thắng xe lại: “Cậu chạy chậm lại được không? Mình bị dọa cho sợ chết mát!”

Trần Mộng Dao không đồng tình nói: “Viện dưỡng lão đó khá chéch, đoạn đường này cũng không có camera. Cậu sợ gì chứ? Đây là một chiếc xe thể thao, không chạy nhanh thì còn gì thú vị nữa chứ?

Yên tâm đi, kỹ năng lái xe của chị đây rất tốt đó.”

Trong lòng Ôn Ngôn cảm thấy có chút không chắc chắn, nếu người tìm được thật sự là thư gửi của

lão Từ, cũng chưa chắc moi được thông tin gì trong miệng ông ấy, coi như hỏi được rồi, ông ấy

liệu có bằng lòng phối hợp lấy ra chứng cứ sao? Chỉ dựa vào vài câu nói là tuyệt đối vô dụng. Viện dưỡng não này nằm ở vùng ngoại thành giữa sườn núi, không khí trong lành, hơn nữa còn là viện dưỡng não cao cấp, thích hợp cho bệnh nhân ở lại đây lâu dài, đương nhiên viện phí cũng là không thấp. Cô biết rõ bố mẹ cô năm đó cũng chỉ là cơ trưởng tư nhân của Mục gia, tiền lương cũng rủng rỉnh nhưng cũng không trụ lại nổi viện phí ở đây, cho nên lão Từ này rốt cuộc là người như thế

nào đây?

truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Cô mang theo sự nghi ngờ trong lòng đến viện dưỡng lão, Trần Mộng Dao giúp cô lo liệu mọi việc đâu đấy, đề phòng bị lão Từ tránh gặp nên Trần Mộng Dao đã giao cho thám tử tư tìm nhân viên

của viện dưỡng lão để dẫn đường.

Sau khi biết được lão Từ ở viện dưỡng lão với đãi ngộ tốt nhất, Ôn Ngôn càng nảy sinh nghỉ ngờ. Theo địa chỉ trong bức thư lão Từ gửi, mức phí sinh hoạt của ông ấy đáng nhẽ phải ở mức trung bình mới đúng.

Nhân viên công tác đưa các cô dân tới trước căn phòng đơn của lão Từ, cũng ám chỉ bảo các cô không nên gây động tĩnh quá lớn, Trần Mộng Dao cười hì hì làm ra dấu hiệu im lặng, nhân viên công

tác cười cười rồi xoay người rời khỏi.

Nhìn cánh cửa trước mắt này, Ôn Ngôn hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí giơ tay lên gõ một tiếng. Bên trong không có bắt cứ động tĩnh gì, đang lúc cô suy nghĩ có nên tiếp tục gõ cửa hay không, Trần Mộng Dao đã lây tay đẩy cửa ra: “Lén lút như vậy làm gì không biết? Không phải nơi đây cũng là

viện dưỡng lão rồi sao?”

Ôn Ngôn không có ngăn lại động tác của Trần Mộng Dao, đi vào phòng, đập vào mắt là nội thất tương đương với căn hộ cao cấp, giữa phòng trên chiếc giường lớn, một vị đầu tóc bạc trắng thân hình gầy gò, lúc này đang nhắm hai mắt ngủ sâu giác.

Ôn Ngôn đã sớm chuẩn bị tâm lý tiếp diện với hình

ảnh một người mắc bệnh nặng, nhưng vẫn giật

mình, có thể thấy trạng thái của lão Từ là hoàn

toàn không tốt.

Cô quyết định không quấy rày, đợi lão Từ tỉnh dậy, đợi một chút trực tiếp liền đến giờ ăn cơm trưa, hộ tá đây bữa cơm dĩnh dưỡng đến cho người bệnh, còn có cả thuốc. Thấy Trần Mộng Dao cùng Ôn Ngôn, hộ tá tưởng người nhà của lão Từ, trực tiếp

đề đồ đạc ở đó rồi đi ra ngoài.

Trần Mộng Dao nhìn bữa ăn mang đến đột nhiên giật mình: “Người này không phải lão Từ? Cậu

nhìn xem tên cơm và thuốc, sao lại là họ Dư rồi?”

Ôn Ngôn lúc này mới ý thức được việc này, vội vàng liếc nhìn tư liệu bệnh nhân dán đầu giường, quả nhiên ông lão trên giường bệnh không phải là

họ Từ, mà là họ Dư!

Trần Mộng Dao gọi điện thoại cùng thám tử tư hỏi lại tình hình, theo như lời thám tử tư, ông lão này mặc dù không họ Từ, nhưng thật sự là người gửi thư ba năm trước. Trước đây, ông ấy sống một

mình, ở địa chỉ trong thư sống nhiều năm, cho nên

coi như không phải họ Từ, cũng có thể là tùy tiện sửa lại tên người đã gửi thư, chưa chắc không

phải là người các cô muồn tìm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.