Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 129: Chương 129: Làm Đẹp Lắm




Mục Đình Sâm dừng bước và quay lại nhìn cô ta:

“Có chuyện gì?”

Khương Nghiên Nghiên không biết nên dùng cách gì để giữ anh lại, cô ta căng thẳng đến mức túm lấy vạt áo anh: “Em… em có chuyện muốn nói với

anh…”

Mục Đình Sâm ung dung nhìn cô: “Nếu có gì muốn nói thì cứ ở đây nói, tôi phải cùng Ngôn Ngôn về,

không có nhiều thời gian đâu.”

Đôi mắt xinh đẹp của Ôn Ngôn hơi nheo lại, lạnh lùng nhìn Khương Nghiên Nghiên, cô tin tưởng Mục Đình Sâm hứa được làm được, cho nên Khương Nghiên Nghiên chắc chắn sẽ không thể giữ anh lại.

“Không tiện lắm, anh có thể đi qua kia nói chuyện được không? Cho em năm phút thôi…” Khương

Nghiên Nghiên vẫn có gắng lay chuyển anh.

Trần Hàm thấy thê cũng không ngăn cản, bà ta chỉ

nhìn Ôn Ngôn với ánh mắt phức tạp, dù cho cô là đứa con gái bà ta dứt ruột đẻ ra, nhưng bà ta vẫn

không thể nhìn thấu cô…

Mục Đình Sâm vẫn từ chối như cũ: “Nếu không có

việc gì quan trọng thì chúng tôi về trước.”

Khương Nghiên Nghiên lo lắng: “Không! Em cóiI Không tiện nói ở trước mặt người khác, anh Đình

Sâm, anh hãy tin em một lần đi!”

Mục Đình Sâm khẽ cau mày, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. Không đợi Ôn Ngôn lên tiếng, Khương Nghiên Nghiên đã kéo Mục Đình Sâm đi về phía xa. Không biết bọn họ đang nói cái gì, vẻ mặt của Mục Đình Sâm có chút phức tạp, lòng Ôn Ngôn trùng xuống, nhưng ngẫm lại, hình như cô không có bất kỳ nhược điểm nào để Khương Nghiên

Nghiên nắm thóp nên không cần phải lo.

Trần Hàm bước tới nói: “Ngôn Ngôn có vẻ như

con có thành kiến rất lớn với mẹ.”

Ôn Ngôn không lưu tình chút nào: “Không sai, tôi

rất có thành kiến với bà, trong mắt tôi, bà không phải mẹ mà là người phụ nữ thối nát bỏ rơi chồng con, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn này, thậm chí con gái ruột của mình cũng lợi dụng, còn diễn trò mình bị mắc ung thư, buồn nôn chết đi

được! Bà còn muốn tôi đối xử với bà thế nào?”

Người phụ nữ thối nát, từ ngữ khó nghe này khiến Trần Hàn khiếp sợ, bà ta không ngờ Ôn Ngôn lại

dùng từ như vậy miêu tả mình.

Khương Quân Thành nghe được họ nói chuyện, thay vì tiến tới giúp đỡ Trần Hàm như một người đàn ông, ông ta lại chọn rụt đầu như rùa, làm bộ

như không có việc gì, khoanh tay đứng nhìn.

Ôn Ngôn thấp giọng châm chọc: “Nhìn kìa, Trần Hàm, đó là người đàn ông mà bà chọn, hóa ra Khương gia cần người phụ nữ như bà đề xuất đầu lộ diện thôi sao? Chỉ cần bó tôi có một ổ bánh mỳ

thì sẽ đưa hết cho bà ăn, nếu có người chửi bà

giống tôi, ông cũng là người đầu tiên xông lên, dù cho người chửi có là tôi, ông cũng sẽ dạy dỗ tôi, còn người đàn ông này thì sao? Ông ta đang xem kịch! Tôi vốn tưởng rằng mình rất đáng thương, bây giờ mới phát hiện ra bà mới là người đáng thương nhất, chí ít hiện tại tôi là Mục phu nhân được người người hâm mộ, mà bà, chỉ là ả phụ nữ thối nát!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Sắc mặt Trần Hàn tái nhọt: “Ngôn Ngôn…”

Ôn Ngôn không có hứng thú nghe bà ta nói: “Tôi đã nói rồi, giữa chúng ta đã tính toán xong, bà cũng luôn mồm bảo bà sinh ra tôi, tình cảm mười tháng mang thai không địch lại nổi những việc dơ bẩn bà làm với tôi. Nếu như được lựa chọn, tôi sẽ không bao giờ làm con gái bà, cũng là do bà mang đến nên bây giờ tôi cảm thấy trên người mình

chảy xuôi dòng máu hôi thối hám hư vinh.”

Trần Hàm bị cô mắng đến mức nói không nên lời, lúc này Khương Nghiên Nghiên và Mục Đình Sâm cũng đã nói xong, vẻ mặt Mục Đình Sâm bình tĩnh

đi tới, kéo Ôn Ngôn cùng nhau rời đi, trở lại xe,

anh lạnh lùng nói: “Về Mục trạch.”

tràn Nặc không hiểu tại sao khi đến anh vẫn ồn, nhưng bây giờ bầu không khí lại khác, anh không

dám nói gì.

Ôn Ngôn không thấy chột dạ, trực tiếp hỏi: “Khương Nghiên Nghiên nói với anh cái gì? Thấy

mặt anh âm u muốn đồ mưa đến nơi rồi đấy.”

Mục Đình Sâm không lập tức trả lời câu hỏi của cô, anh hơi cúi đầu xuống, như thể đang chuẩn bị. Một lúc lâu sau, anh ta nói: “Hôm cô xảy ra tai nạn xe sảy thai, cô ở trên xe với Thảm Giới làm cái

gì?”

Ôn Ngôn bát đắc dĩ nhớ lại những chuyện xảy ra trong ngày hôm đó, tâm trạng nặng nề: “Hôm đó tâm trạng anh ấy không tốt, bởi vì công ty bị anh mua lại nên mới rủ tôi ra ngoài tâm sự. Đương nhiên anh ấy không nói cho tôi biết chuyện đó, chỉ tùy tiện nói chuyện phiếm. Trò chuyện xong thì anh ấy chở tôi đến sảnh dưới công ty, tôi vừa định

xuống xe thì Khương Nghiên Nghiên đã tông vào

rồi. Sao anh muốn nhắc đến chuyện này? Là

muốn tôi nhớ đến anh đã bao che cho Khương Nghiên Nghiên, để tài xé của cô ta nhận tội thay

sao?”

*Cô nói thật đi, tôi chỉ cần cô trả lời câu hỏi của

tôi.” Giọng anh đanh lại.

“Tôi nói rồi, chỉ tâm sự thôi, anh còn muốn tôi nói thế nào?” Cô khó hiểu, trong lòng cũng tức giận. Cô nhận ra anh đột nhiên phát điên là do liên quan đến Khương Nghiên Nghiên, cô hỏi: “Rốt cuộc Khương Nghiên Nghiên đã nói gì với anh? Anh

không nói thì sao tôi biết anh đang tức cái gì?”

Hình như anh khó mở lời hoặc do không muốn nói, anh quay mặt vào cửa kính xe. Ôn Ngôn hít một hơi thật sâu: “Chẳng lẽ cô ta nói tôi làm chuyện xấu với Thảm Giới sao? Làm ơn đi, ở ngay sảnh dưới công ty của tôi, người người qua lại, cô ta không biết xáu hổ nhưng tôi thì có! Tôi không thể làm ra loại chuyện giống như cô ta, quyến rũ người đàn ông của chị mình, không lợi hại xuất chúng giống như cô ta.”

Mục Đình Sâm im lặng một lúc rồi mới nói: “Cô ta không nói cô đang làm gì với Thẩm Giới… chỉ nói là hai người đang ôm nhau tình cảm nên đến lúc

cô ta tông vào hai người cũng không phát hiện.”

Ôn Ngôn tức giận đến mức muốn quay lại mắng Khương Nghiên Nghiên: “Cô ta nói cái gì anh cũng tin phải không? Cô ta nói như vậy là thừa nhận lái xe tông tôi rồi? Thế thì tôi hỏi anh, nếu biết cô ta tông tôi, vì sao anh còn bao che? Đền tận giờ phút ấy anh còn giúp Khương gia giải vây, anh còn không biết thẹn biết giận sao, mỗi một hành động của anh đều là con dao đâm thẳng vào tôi!”

“Tôi nói cho anh biết, chuyện quá khứ đã qua rồi thì thôi, đừng có nhắc đến với tôi nữa! Có ích gì sao? Tôi cãi cũng không lại anh, đánh cũng không thắng anh, anh cứ mỗi lần không vui thì trực tiếp nhảy đến kết quả luôn đi, lược bớt máy chỉ tiết cãi

nhau cho tôi với, tôi phiền chết đi được!”

Trần Nặc ngòi trên ghé lái không dám thở ra hơi, đây là lần đầu tiên anh thấy Ôn Ngôn nỗi giận như vậy, anh đã làm việc cho Mục trạch nhiều năm như vậy, cũng là lần đầu tiên thấy có người dám nói

vậy với Mục Đình Sâm.

Vốn tưởng rằng Mục Đình Sâm sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ đến anh còn mắt đi khí thế lúc trước, trợn mắt nhìn Ôn Ngôn, hiển nhiên là

anh cũng không ngờ tới.

Sau khi Ôn Ngôn nhận ra bầu không khí trở nên kỳ quái, cô cảm thấy có hơi chột dạ, vừa rồi cô quá khó chịu, không cần thận nói quá mát rồi, để làm cho trót, cô cũng chỉ đành đánh đòn phủ đầu hăm dọa:”Anh… anh nói đi, đến cùng anh muốn gì? Vì sao lại bao che cho Khương Nghiên Nghiên? Anh giúp Khương gia tôi không ý kiến, tiền của anh tôi cũng không xen vào, tại sao khi đó anh lại làm vậy? Anh phải giải thích cho tôi… anh yên tâm, dù cho đáp án của anh là thế nào, tôi cũng chịu được, tôi đã nói việc đã qua là đã qua, nhưng tôi có

quyền được biết!”

Nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của cô, Mục Đình

Sâm ma xui quỷ khiến, anh bắt đầu suy nghĩ, sau

cùng mới lên tiếng: “Bao che Khương Nghiên Nghiên, là vì muốn chọc giận cô. Về phần giúp

Khương gia, cũng là vì chọc tức cô và… lợi ích.”

Trên đời này còn câu trả lời nào thành thực hơn nữa không? Ôn Ngôn vừa chột dạ vừa khó chịu: “Ò, tôi có nên cảm ơn anh không phải vì thích Khương Nghiên Nghiên nên làm vậy không? Chỉ vì muốn tôi tức giận, tôi hẳn là nên vui vẻ ha? Còn mang đến lợi ích, đúng là một mũi tên trúng hai

con nhạn, anh làm cũng đẹp lắm…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.