Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 25: Chương 25: Bị thịt rồi?




#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt

Chương 25: BỊ THỊT RỒI?

Hứa Trác Tuyệt sau lần này nhất định là bị dọa một trận, không dám quấy rầy giấc ngủ của cô, nhìn sắc mặt Tô Tịnh An hồng hào trở lại mới thở phào một cái, ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh, chỉ là muốn ôm cô đi ngủ thôi, tuyệt đối không có ý đồ nào khác. Tô Tịnh An một đêm này có thể an giấc rồi, Hứa Trác Tuyệt sau này nhất định sẽ không dám làm càn nữa.

Sáng sớm, Tô Tịnh An nghe tiếng điện thoại mà tỉnh dậy, nhìn chằm chằm điện thoại, gọi hay không gọi, suy nghĩ nửa ngày thì điện thoại cũng tắt, cô quay sang nhìn anh, phát hiện người nào đó vẫn còn ngủ, len lén kéo chăn sang một bên muốn xuống giường.

Tô Tịnh An xỏ dép xong lại quay sang nhìn, cẩn thận đi vào phòng tắm. Hứa Trác Tuyệt với lấy điện thoại, tắt nguồn, nghe tiếng nước chảy mãi không thôi, bắt đầu thấy lo, một mạch đi lại chỗ phòng tắm.

"Tô TỊnh An, mở cửa."

Tô Tịnh An ngồi xổm nhặt mấy mảnh gương, nghe tiếng đập cửa của người nào đó, loay hoay, quay lại nhìn đống gương vỡ còn chưa nhặt được hết, chần chừ.

Tô Tịnh An ở bên trong không chịu mở, làm cho người bên ngoài lại càng lo, Hứa Trác Tuyệt lục tung chùm chìa khóa, cuối cùng cũng thấy chìa khóa nhà tắm, uống công anh ở bên ngoài lo cô bị làm sao kết quả vừa mở cửa thì nhìn thấy cô đứng tần ngần ở cửa, ánh mắt nhìn anh khác lạ.

"Đưa tay đây!"

Hứa Trác Tuyệt nhìn hai tay Tô Tịnh An để phía sau nghi ngờ. Tô Tịnh An lắc lắc, lùi lại chỗ góc. Ngày hôm qua rõ ràng là chưa có dọn qua, thế nhưng bây giờ lại không hề có lấy một mảnh vỡ, lại chỉ có Tô Tịnh An đi vào. Sọt rác thế lại đầy mảnh gương, hóa ra nãy giờ ở trong này để dọn sao?

"Đưa đây!"

Hứa Trác Tuyệt đưa tay muốn kéo cô, Tô TỊnh An lại lùi, loay hoay một hồi cũng bị anh tóm lấy, tay run run cẩn thận nhìn phản ứng của anh, Hứa Trác Tuyệt lầm lì, không nói gì, đem ngón tay cô nhúng vào nước lạnh, đợi một lát mới lau khô tay cô, kéo ra ngoài.

Tô Tịnh An nhìn anh, loạng choạng cố bước nhanh hơn để đuổi kịp người phía trước, cổ tay vẫn bị anh túm lấy, vừa đau vừa sợ nhưng không dám nói, Hứa Trác Tuyệt với trong ngăn tủ ra miếng dán cá nhân, đợi dán xong cẩn thận lại quay vào nhà tắm, Tô Tịnh An thở phào một cái, nhìn anh xách cái túi toàn mảnh vỡ đi ra ngoài thì cố nhoài người để nhìn theo, xem xem anh có bị chảy máu giống như cô không.

Tô Tịnh An lục lọi tủ đồ một hồi, lại trở về giường, nhìn chăm chăm vào mấy ngón tay của anh. Hứa trác Tuyệt thấy lạ, cúi xuống nhìn mới nhận ra, vết thương cũng đã khô từ bao giờ, hôm qua rối quá không kịp băng nó lại, chẳng trách nãy giờ có cô ngốc nào đó cứ nhìn anh chằm chằm.

"Muốn ăn chưa?"

Tô Tịnh An ngồi một lúc lâu, nước mắt tự dưng chảy xuống, muốn nói có thể đi gặp bà Đình không? Hôm qua chú đã hứa như thế rồi, thế nhưng lại không có cách nào mở miệng, hoặc là lâu quá không nói chuyện, cho nên cũng quên mất rồi, hoặc là sợ, sợ chú sẽ nổi giận, cho nên không dám nói gì. Tô Tịnh An càng khóc lại càng làm cho anh cuống, vuốt vuốt lại mái tóc của cô, vụng về mà dỗ dành:

"Lại khóc, tôi cũng không có đuổi em đi!"

Lần đầu tiên, một kẻ cao lớn như Hứa Trác Tuyệt lại có bộ dạng trẻ con như thế, gục đầu vào hõm vai cô, một tay ôm lấy eo Tô Tịnh An, một tay giữ lấy cổ người nào đó, ngọ nguậy như đứa trẻ làm nũng,ở bên tai cô thủ thỉ hai tiếng:

"Xin lỗi!"

Tô Tịnh An không kịp phản ứng, mãi một lúc sau mới kịp định thần lại, vẫn cứ khóc, so với lúc chưa nghe thấy lời anh nói còn thảm thiết khổ sở hơn nhiều. Hứa Trác Tuyệt không nghĩ đến cô sẽ có phản ứng này, luống cuống, còn đang nghĩ xem nên dỗ như thế nào cũng may Hứa Tuệ Lâm đến kịp lúc, đứng ở bên ngoài đập cửa một hồi.

"Đi thôi!"

Anh nắm lấy tay cô đi ra cửa, rút kinh nghiệm lần này đi chậm hơn hẳn, nét mặt cũng tươi tỉnh hơn hôm qua. Bữa sáng hôm nay cũng có chút không khí, ít nhất thì có Hứa Tuệ Lâm ở bên cạnh lải nhải, ít nhất thì so với hôm qua, cũng không có cô ngốc nào đó chỉ cúi gằm mặt vào ăn không biết đến ai.

"Anh! Chị dâu đanng bệnh, có cần đến công ty không?"

Hứa Trác Tuyệt quay sang nhìn cô, làm Tô Tịnh An giật mình vì bị nhìn đến, loay hoay cúi đầu nghịch nghịch ngón tay.

"Hôm nay để cô ấy ở nhà đi, em cũng ở nhà!"

Hứa Tuệ Lâm ồ một tiếng, cũng tốt, hôm qua cãi nhau với lão Hứa một trận cũng không có tâm tình đến học việc.

"Chị dâu, ăn xong rồi đúng không? Chúng ta lên phòng!"

Tô TỊnh An cũng muốn đi thế nhưng vẫn còn ngồi ở bàn ăn, quay sang muốn hỏi thái độ của anh, đợi Hứa Trác Tuyệt đồng ý mới đứng dậy đi theo nó. Hứa Tuệ lâm ngồi trên giường nhìn chị dâu nhỏ đứng thập thò ở ngoài ban công, mãi đến lúc tiếng xe của anh đi xa rồi, không còn nghe thấy tiếng động cơ nữa mới thấy chị dâu nhỏ đi vào.

"Chị dâu, cho chị xem cái này!"

Hứa Tuệ Lâm kéo cô ngồi xuống bên cạnh, lôi từ trong ngăn tủ ra một quyển sổ dày, cười cười.

"Cái này không phải ai cũng được xem đâu, vốn là muốn cho chị xem lâu rồi nhưng mà lại quên mất, hôm nay anh em không có nhà, cơ hội tốt!"

Nói rồi, Hứa Tuệ Lâm hình như rất vui vẻ, cười một hồi, mới dúi vào tay cô quyển sổ, lật trang đầu tiên. Tô Tịnh An nhìn bé trai trong hình đột nhiên nở nụ cười.gọi một tiếng:

"Chú!"

Cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi, Hứa Tuệ Lâm rốt cuộc cũng làm cho ai đó chịu mở miệng rồi, nếu như để anh nó biết, chị dâu nhỏ hôm nay nói chuyện với nó có phải là sẽ tức hộc máu không?

"Trời ạ, sao chị nhận ra? Vậy còn đây, đây là ai?"

"Em chồng!" Tô Tịnh An chỉ chỉ vào bé gái đang cười ở bên cạnh, lại lật tiếp một trang, thêm một trang hình như rất tò mò.

Hứa Tuệ Lâm nhìn quyên sổ dày cộp, ngao ngán, nếu như xem hết thì đến tối.

"Tấm này mới đáng xem!"

Hứa Tuệ Lâm rút từ trong ngăn kéo ra một tấm ảnh, giơ trước mặt Tô Tịnh an, toàn bộ tầm nhìn của người đó chuyển sang tấm ảnh nó đang cầm.

"Cái này...là bí mật, bởi vì chị là chị dâu nhỏ, đáng yêu nhất cho nên em mới cho chị xem!"

Tô Tịnh An nhìn đứa bé ở trong bức hình, áo quần không mặc, nằm úp xuống đệm, còn đang nhoẻn miệng cũng bị nụ cười ánh mắt kia làm cho cười đến ngốc rồi, vừa cười vừa chạm vào tấm ảnh.

"Chị dâu...chị dâu..."

"Chú!"

Đúng rồi, là chú, nhưng có nhất thiết chỉ mở miệng nói về anh không? Hứa Tuệ Lâm mới là người làm cho cô chịu nói chuyện tại sao lại cứ luôn miệng nhắc đến chú? Làm cho Hứa Tuệ Lâm đột nhiên có cảm giác làm việc tốt mà lại không được báo đáp! Thật muốn khóc một trận.

"Chị dâu, chị...có phải vẫn còn giận anh em không?"

Giận? Tô Tịnh An nhìn nó, lại nhìn bức ảnh, nhớ đến người nào đó...

"Anh em rất quan tâm chị, bé đến lớn chưa thấy anh hai quan tâm người nào như chị, đúng là anh em đã làm tổn thương chị nhưng mà anh ấy cũng đã biết lỗi rồi, thực ra hai người mỗi người chỉ cần nghĩ cho người kia một chút, anh em dịu dàng một chút, chị dâu nhỏ trở lại như trước kia không phải rất tốt sao?"

Hứa Tuệ Lâm cũng chỉ là người ngoài cuộc, không thể quá xen vào chuyện giữa hai người họ, lần này nói chuyện, cho xem cả "Ảnh nhạy cảm" của anh nó rồi, cũng không biết chị dâu nhỏ có thể hiểu hết ý nó nói hay không, thực hi vọng có thể giống như lúc trước có thể thấy chị dâu nhỏ ngày ngày quấn lấy anh hai, tuy có ồn ào một chút nhưng rất vui, còn nữa, nếu như hai người giống như lúc trước thì lão Mễ cũng có thể giứt thứ tình cảm đi quá kia rồi.

"Chú xấu lắm!"

"Xấu! Xấu chỗ nào? Anh hai lớn tiếng với chị sao? Đợi anh em về em sẽ giáo huấn một trận, được không?"

Tô Tịnh An gật gật, hai mắt long lanh như chịu uất ức lắm, nhìn nó mong chờ:

"Dạy một trận, để chú không nạt Tô nữa, chú sẽ không ức hiếp Tô!"

"Được, chiều nay anh em về, em sẽ bảo anh em xin lỗi chị, có được không?"

Tô Tịnh An gật gật, lại lắc lắc:

"Ban nãy...ban nãy đã xin lỗi rồi!"

Hứa Tuệ Lâm có nghe lầm không? Anh nó? Anh nó đã xin lỗi rrooif? Còn tưởng có người chỉ biết lớn miệng, ức hiếp con nhà người ta, hóa ra cũng biết mở lời rồi ư?

"Anh em xin lỗi chị như nào vậy?"

"Chú...chú...ôm....!"

Có mấy chữ mà ấp úng mãi không thôi, làm cho Hứa Tuệ Lâm tò mò muốn chết! Nhinj cười, nhìn Tô Tịnh An đang ấp úng gặng hỏi:

"Chị dâu...hai người có phải đã..."

Vừa nói nó vừa uốn éo người, hai tay tự ôm lấy vai mình chu cái miệng ra muốn hôn lại cười cười. Làm cho Tô Tịnh An ở bên cạnh ngây ngốc nhìn theo khó hiểu.

"Có phải hôn rồi không?"

*Đỏ mặt*

"Có cởi áo không? À không...cởi váy....!"

*Đỏ mặt*

"Hai người....hahaha! Chị dâu nhỏ bị thịt rồi!"

Tô TỊnh An bị dồn đến thế bí, uất ức hai mắt long lanh sắp khóc rồi, thế nhưng Hứa Tuệ Lâm vẫn không biết ý, tiếp tục trêu chọc.

"Chị dâu, có phải lúc anh em lớn tiếng quát chị đều có vẻ mặt này không? Chị có biết vẻ mặt này, đến em còn không chịu nổi không, chị làm thế nào mà giờ mới bị thịt vậy?"

Tô Tịnh An bị dọa rồi, nghe lời nó nói không hiểu gì hết, liên tục bị nhét vào đầu mấy từ ngữ khó hiểu làm cho sợ quá phát khóc. Hứa Tuệ Lâm lúc này mới chịu dừng lại, buồn cười giơ tay làm hòa.

"Không trêu chị, chị đừng khóc, anh em nhất định sẽ không tha cho em! Chúng ta đi chơi được không?"

Tô TỊnh An nín khóc, đứng dậy đi ra cửa, lại cố để nhìn bức ảnh kia. Hứa Tuệ Lâm nói cô có thể lấy nó, thế là cô ngốc nào đó hí hửng quay lại cầm lấy, cầm theo cả quyển sổ dày cộp đem về phòng.

Chị dâu nhỏ chịu làm lành rồi, có nên báo với anh nó một tiếng không? Không nên, dù sao cũng bực tức vài ngày rồi, bây giờ đau đầu nghĩ cách làm lành thêm một ngày cũng không sao cả. Nghĩ xong, có người liền hí hửng nhắn một tin nhắn:

"Anh! Em đã rất cố gắng, nhưng chị dâu nhỏ hình như rất sợ anh, bây giờ nhắc đến anh là chị dâu nhỏ sẽ khóc, anh tự nghĩ cách đi, em gái thật sự không còn cách nào khác!"

Hôm nay nhất định sẽ có người làm việc không được rồi, có khi còn không ăn trưa để nghĩ cách làm lành với chị dâu nhỏ cho mà xem!

End chương 25: BỊ THỊT RỒI?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.