Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 24: Chương 24: Chỉ có thoại của nam chính




#NHÀ_CÓ_NUÔI_MỘT_TIỂU_BẠCH_THỎ

#Ltt

CHƯƠNG 24: CHỈ CÓ THOẠI CỦA NAM CHÍNH.

"Tô Tịnh An, tôi đối với em như thế, em còn có chỗ nào không vừa ý?"

Tô Tịnh An đang ngủ nghe thấy tiếng thủ thỉ bên tai, cau cau mày, thật khó chịu. Vừa mới mở mắt đã thấy vòm ngực người nào đó, giật nảy mình ngồi dậy. Nhìn Hứa Trác Tuyệt nửa thân trần, nhích nhích lại chỗ mép giường, nhìn xuống lại thấy khăn tắm che chỗ cần che, nước, nước ở tóc vẫn còn chảy, xuống cổ, xuống ngực,chỗ bả vai...vẫn lấm tấm đọng lại mấy giọt nước.

"Tỉnh rồi, muốn đi tắm?"

Tô Tịnh An cẩn thận nhìn thái độ của anh, ngồi im phăng phắc, không dám phản đối cũng không dám đồng tình. Ngồi đơ ra. Hứa Trác Tuyệt đi vòng qua định ôm lấy người nào đó vào phòng tắm, lại cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô nóng rực, Tô Tịnh An chưa làm gì đã nước mắt trực trào muốn rơi, hết cách liền đem quần áo để xuống bên cạnh chỗ cô.

"Tạm thời không cần tắm, thay đồ đi!"

Nói xong lại ôm lấy Tô Tịnh An vào người, ôm xong rồi mới thấy bức bí, lại đi vào phòng tắm, áo quần chỉnh tề mới dám đi ra ngoài. Hứa Trác tuyệt còn tưởng sẽ được động chạm một chút, ai ngờ vừa mở cửa phòng tắm đã thấy cô ngốc nào đó đứng đến ngốc ở ngoài cửa. Tô Tịnh An nhìn anh, bất giác lùi lại hai bước, cũng may Hứa TRác Tuyệt không làm gì quá đáng, để cho cô an ổn đi vào. Tô Tịnh An thay đồ xong, ngoan ngoãn đi theo anh xuống dưới tầng, Hứa Trác Tuyệt hỏi cô có cần anh bế không, cô im lặng không đáp, tự mình xỏ dép đi ra cửa, không khí im lặng như vậy...thật khó chịu, thật muốn mắng người.

"Tiểu Tô dậy rồi sao? Mau, ngồi xuống, thím đem cháo ra ngay đây>"

Thím Âu nhìn thấy cô lẽo đẽo theo sau anh, ánh mắt thẫn thờ, đau lòng, xót xa, thế nhưng vẫn cố nở nụ cười vô tư, nhìn hai người một trước một sau không biểu tình gì chỉ dám thở dài ngao ngán. Chứ làm sao bây giờ, chuyện bọn trẻ, thím cũng già rồi, với lại người ngoài cuộc chỉ có thể đứng một bên bảo ban, tạo điều kiện thôi, còn tất cả phải tùy thuộc vào kẻ trong cuộc, Hứa Trác Tuyệt có biết nói lời ngon ngọt, Tô Tịnh An chịu nói chuyện làm lành thì sẽ sớm làm hòa thôi.

"Uống sữa trước!"

Hứa Trác Tuyệt đẩy cốc sữa đến trước mặt cô, Tô Tịnh an hệt như chú mèo nhỏ, ngoan ngoãn đón lấy. Uống một ngụm, liền cầm lấy thìa bắt đầu ăn. Hôm nay ăn cháo, Tô Tịnh An ăn một miếng, lại đợi nguội, ăn một miếng, bát tô to vậy mà ăn cũng gần hết, chắc tại vì có người ngồi đối diện canh chừng, cho nên dù cho cô có đang bị bệnh, ăn cái gì cũng cảm thấy ngang thấy nhạt thế nhưng lại không dám bỏ. Thím Âu nuôi cô hàng bao nhiêu năm, lại không nhận ra biểu tình của cô chắc, nhìn Tô Tịnh An ăn cháo mà như chịu oan ức, đau lòng chết đi.

"Tô ngoan, no rồi không cần cố, nghỉ ngơi rồi khi nào đói lại ăn tiếp!"

Hứa Trác Tuyệt nãy giờ chỉ ngồi nhìn cô ăn, căn bản không để ý bát của Tô Tịnh An ăn hôm nay to gấp mấy lần bình thường, nhưng quan niệm của anh, cứ hết bát thì sẽ no, thế là có kẻ phát ngôn vô tâm:

"Mới vậy đã no? Còn chưa hết một bát!"

Tô Tịnh An nghe xong, muốn bỏ thìa xuống rồi, lại run run cầm thìa tiếp tục ăn. Ăn xong, lại bị ép ngồi ngoài phòng khách ăn hoa quả, thím Âu biết ý gọt có một quả táo, đem đặt ra ngoài, Hứa Trác Tuyệt nhìn xong lại bắt đem hoa quả ra ngoài, đích thân gọt.

Tô Tịnh An ăn không vào, cứ cố ăn hết miếng táo anh đưa cho cô, lại bị anh đưa cho miếng nữa, ăn tráng miệng mà như cực hình không bằng, khuôn mặt như chịu oan ức, không dám nói ra, chỉ dám đón lấy miếng táo anh đưa. Trong lòng cô đang gào thét, bà Đình, tại sao lúc Tô cần lại không thấy bà Đình nữa, bây giờ cô chỉ cần có bà Đình thôi, không tích chú nữa, không nói chuyện không muốn chơi với chú.

"Tiểu Tô có phải buồn ngủ rồi không?" Thím Âu ngồi bên cạnh, nhìn vẻ mặt uể oải của cô, cả ánh mắt đờ đẫn kia, có một câu nhắc nhở. Hứa Trác Tuyệt nhìn cô, đưa tay chạm vào trán cô, làm Tô Tịnh An hơi giật mình, hơi nghiêng đầu né tránh, lại bị ánh mắt anh nhìn cảnh cáo, ngoan ngoãn ngồi im một chỗ.

"Vẫn còn nóng, ăn nốt chỗ này rồi đi nghỉ."

Tô Tịnh An nhìn đĩa táo anh vừa gọt xong, cổ họng ngứa ngáy vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nôn một trận, cảm giác như toàn bộ thức ăn mới lót dạ chưa được bao lâu đã lại nôn ra hết, cả người cô xụi lơ ngồi sụp xuống dưới sàn nhà. Hứa Trác Tuyệt cũng chạy vào theo, sốt sắng đứng ở bên cạnh, tay chân cũng luống cuống không biết phải làm gì, nhìn thím Âu vỗ lên lưng cô, nhìn Tô Tịnh An thở gấp gáp, nghe thím Âu hô nước thì nhanh tay rót một cốc nước đầy đưa cho cô. Tô Tịnh An nôn đến chảy cả nước mắt, khuôn mặt mệt mỏi uống một ngụm to, mãi một lúc sau mới đứng dậy chậm chạm đi ra ngoài.

Lúc đi ra ngoài phòng khách, Hứa Trác Tuyệt vội kéo cô lại, sờ mặt mũi, lại bắt lấy cánh tay cô:

"Chỗ nào khó chịu, tôi đưa em đi bệnh viện!"

Hai chữ bệnh viện làm Tô Tịnh An kinh sợ, bàn tay túm vào váy đổ đầy mồ hôi lạnh, nhất thời hóa đá khi nghe anh nói. Cũng may còn có thím Âu sáng suốt, kịp thời khuyên ngăn. Hứa Trác Tuyệt muốn dìu cô lên, Tô Tịnh An lại tạo khoảng cách, rụt tay lại, tự mình vịn cầu thang đi lên, kết quả cũng lại giống như úc đi xuống, kẻ đi phía trước, kẻ đi theo phía sau.

______________________

"Chú! Tô đói rồi!"

...

"Chú, hôm nay chú không đi làm sao?"

...

"Chú, cái này có thể ăn không?"

...

"CHú!..."

...

"Chú!..."

Tô Tịnh An lúc trước đã từng lệ thuộc vào anh như thế, Hứa Trác Tuyệt nhìn cô hiện tại, một ngày cũng không cười nổi quá hai lần, ngoại trừ lúc xem phim hoạt hình cô còn ngây ngô cười hai cái, gần đây không thấy cô cười nữa. Gần đây cũng không có nghe cô gọi anh một tiếng "Chú", cũng không nũng nịu như trước, mặc dù là nói cái gì cô đều nghe theo, thế nhưng chỉ có một thái độ, không phản đối, không đồng tình, Hứa Trác Tuyệt lần đầu tiên nếm trải mùi vị này sau này sẽ nhớ mãi không quên. Làm gì để Tô Tịnh An mới tha thứ cho anh đây?

__________________

Tô Tịnh An đi phía trước, mở cửa phòng, đứng chần chừ một lúc, rồi đi lại chỗ ghế sopha ngồi, Hứa Trác Tuyệt nhìn cô, cầm lấy chiếc chăn mỏng cũng ngồi xuống bên cạnh.

"Muốn xem gì?"

Tô Tịnh An nhìn TV, đưa tay chỉ đại lấy một cái, thực ra đầu óc đã quay cuồng muốn ngủ lắm rồi, nhưng nghĩ đến nếu như cô đi ngủ, nhất định chú cũng sẽ nằm bên cạnh, cho nên quyết định ngồi ở đây thà rằng đầu đau choáng váng cũng không muốn ngủ. Thế nhưng, TV mới chiếu được vài phút, đã có người gật gà gật gù:

"Nếu mệt thì nghỉ đi!"

Hứa Trác Tuyệt lại không phát hiện ra cô đang mệt chắc! Chẳng qua là vì có ai đó đang giận dỗi anh, sợ là nếu cứ tranh cãi, bóc mẽ cô sẽ càng bị cô xa lánh anh, cho nên mới để Tô Tịnh An ngồi đây diễn, nếu không ngày thường nhất định là có người tức đến tím mặt rồi.

Tô Tịnh An mắt buồn buồn, cố nhích ra bên cạnh muốn tránh anh một đoạn, bất quá chỗ cô ngồi đang là chỗ cuối ghế rồi, vẫn bị dính lấy người nào đó, lại cố gắng căng mắt nhìn màn hình TV.

"Cứng đầu!"

Hứa Trác Tuyệt lẩm bẩm, để xem cô cứng đầu kháng cự được bao lâu. Kết quả là chưa đến mười phút đã có người ngủ thiếp đi lúc nào không biết, Tô Tịnh An mệt mỏi dựa vào người anh ngủ, Hứa Trác Tuyệt ôm lấy Tô Tịnh An đứng dậy, nhìn cô ngốc nào đó ngủ say đến mức bị ôm cũng không biết, còn tưởng anh là cái gối ôm dụi dụi vào lồng ngực anh, Tô Tịnh An lúc tỉnh dậy cũng ngoan ngoãn như này thì tốt.

Hứa Trác Tuyệt chỉ muốn hôn cô một cái, chỉ một cái thôi. Kết quả thì hôn một cái, ngồi ngắm mất nửa giờ. Lúc nhìn đồng hồ đã là bảy rưỡi tối rồi. Muốn gọi Tô Tịnh An dậy, ban nãy nôn một trận bụng nhất định là không còn gì nữa. Nhưng lại sợ, sợ là lúc anh gọi cô dậy, cô lại vẫn không nói chuyện với anh.

"Chị dâu..."

Ngay lúc Hứa Trác Tuyệt còn đang đau đầu có nên gọi hay không, thì bên ngoài có tiếng gọi. Tô Tịnh An nhíu mày, cựa quậy lại tiếp tục ngủ, lại cảm giác má bị người nào đó chạm vào, eo lại giống như có cánh tay vòng qua ôm lấy, vội vàng mở mắt, vừa hay đúng lúc Hứa Trác Tuyệt cúi xuống muốn hôn một cái, Tô Tịnh An may mắn kéo chăn lên che kịp thời, có người bị hôn hụt, mặt mày tức giận, nhìn cô ngốc nào đó đang tròn mắt nhìn mình. Cũng không nói không rằng, giật chăn kéo xuống, ban nãy chỉ chạm môi chưa làm gì được, hiện tại tình rồi thì tranh thủ luôn cũng được.

Vốn chỉ là muốn trừng phạt có người muốn làm lơ anh thôi, kết quả làm Tô Tịnh An khóc một trận, đem toàn bộ sức lực đánh lên người anh, đánh đến hai tay cũng đau rồi, cũng mệt không đánh được nữa rồi, Tô Tịnh An không muốn ở lại đây.

"Tô Tịnh An, em câm rồi đúng không? Tốt với em em cũng không màng, nói nhẹ nhàng cũng vô ích, có phái là em hận tôi lắm đúng không? Muốn thoát khỏi tôi càng sớm càng tốt đúng không? Em muốn giả câm đến bao giờ? Muốn đi lắm đúng không? Đứng dậy, muốn đi đâu thì tùy."

Hứa Trác Tuyệt sức chịu cũng có hạn, anh cũng nhìn ra được trong đầu cô đang nghĩ cái gì, mèm không được thì phải cứng, thế là túm lấy hai bàn tay cô, nhìn cô khóc lóc tức giận. Lôi Tô Tịnh An kéo đi, Tô Tịnh An không có sức, toàn bộ sức lực khi nãy cũng để đánh anh hết rồi, hiện tại đến cả bước chân cũng loạng choạng, đi đến cầu thang thì chóng mặt một trận, lắc đầu nguầy nguậy, chú...chú tức giận rồi, làm...làm sao bây giờ. Chú còn lớn tiếng với cô, Tô Tịnh An vừa khóc vừa nhìn anh, tay phải run run muốn gỡ tay anh ra.

"Anh! Anh làm gì vậy?"

Hứa Tuệ Lâm với thím Âu mới nói được vài câu, còn tưởng mọi chuyện đã ổn rồi, kết quả nghe thấy giằng co ở bên ngoài, nhìn chị dâu nhỏ sức lực không có bị anh kéo đi xuống cầu thang, thì lo lắng vội vàng chạy đến đỡ lấy cô. Thím Âu đã nước mắt giàn giụa khóc theo cô, đỡ lấy Tô Tịnh An ngay cả một chút sức cũng không có, ôm vào lòng.

"Anh, anh bỏ tay ra đi! Anh làm cái gì vậy?"

"Tránh ra!"

Hứa Trác Tuyệt kéo Tô Tịnh An vào người, cách xa thím Âu và Hứa Tuệ Lâm, liếc cảnh cáo hai người kia:

"Hai người đừng xen vào, tránh ra"

Tô Tịnh An bị lôi ra ngoài cửa lớn, Hứa Trác Tuyệt buông tay cô ra, cô cũng không còn chỗ dựa nữa ngã ngay xuống dưới đất, giống như đứa trẻ bị bỏ rơi, nhìn anh đứng ở trước mặt, không ngó ngàng gì đến mình, thì oan ức.

Hứa Tuệ Lâm cũng chạy theo ra ngoài, đỡ lấy cô đứng dậy:

"Anh điên rồi, chị dâu còn đang bị sốt."

"Cậu Hứa, có chuyện gì từ từ nói, con bé còn bé chưa hiểu chuyện, cậu để từ từ con bé suy nghĩ lại, đừng đuổi Tiểu Tô đi."

"Hai người đi vào, còn Tô Tịnh an phải ở ngoài này, muốn đi đâu thì tùy!"

Hứa Trác Tuyệt quát, nhìn thím Âu, Hứa Tuệ Lâm đứng van xin thay cho cô, tức giận.

Tô Tịnh An ngồi co chân ở bên ngoài, ánh mắt vô hồn nhìn mọi thứ. Bên trong nhà, thím Âu nhìn cô, lo lắng hết lời van xin, Hứa Tuệ Lâm thì hét lên với anh, ngược lại Hứa Trác Tuyệt chỉ ngồi im lặng không nói một lời, mãi một lúc sau mới lên tiếng:

"Hai người về phòng đi."

"Cậu Hứa..."_Thím chỉ muốn Tô Tịnh An khỏe mạnh thôi, có giận dỗi nhau nhưng cũng đừng làm ảnh hưởng đến sức khỏe chứ, Tô Tịnh An do một tay thím nuôi nấng, sao có thể trơ mắt nhìn cô bị bắt nạt được.

"Thím về phòng đi, cả em nữa, tự tôi biết làm gì!"

Thím Âu không muốn đi, lại bị Hứa Tuệ Lâm kéo vào phòng, làm sao đây, Tiểu Tô còn ở bên ngoài chịu khổ thím làm sao có tâm trạng đi nghỉ.

Hứa Trác Tuyệt trong lòng cũng đang nổi sóng lắm rồi, khi nãy ngã xuống dưới đất nhất định là rất đau, lúc ấy suýt chút nữa anh đã cúi xuống đỡ cô dậy, muốn ôm lấy gối ôm vào lòng nhưng nghĩ đến mềm với cô thì cô lạnh nhạt, cho nên muốn làm cứng một chút, lại chỉ sợ nếu như phản tác dụng Tô Tịnh An nhất định là hận anh cả đời, nếu như vậy...

Hứa Trác Tuyệt mở cửa, nhìn Tô Tịnh An ngất lịm ở bên ngoài thì biết bản thân anh sai rồi, lẽ ra không nên để cô ở ngoài này, lúc ấy anh bị điên rồi, bị điên nên mới đuổi cô đi, cũng may là Tô Tịnh An không bỏ anh đi, anh ôm lấy Tô Tịnh An vào lòng, cơ thể cô không có chút phản kháng lại, Tô Tịnh An nằm lịm đi, Hứa Trác Tuyệt ôm cô lên trên phòng, vội vàng tăng nhiệt độ phòng lên, cơ thể Tô Tịnh An vẫn nóng, đến cả một chút nhiệt độ cũng không thấy, anh ôm lấy cô vào lòng lại giống như ôm lấy tảng băng lạnh, lạnh, lạnh đến tận tim.

Hứa trác Tuyệt lại nghĩ quẩn, lại nghĩ đến nếu như sau này Tô Tịnh An bỏ anh đi, thì không biết anh sẽ sống như thế nào, lúc ấy không biết anh có thể sống nổi không.

Hứa Trác Tuyệt đi lấy nước ấm, nhìn gương lớn phản chiếu lại hình ảnh của mình tức giận đấm mạnh vào mặt gương, máu tươi rỉ xuống dưới, rốt cuộc thì anh vừa mới làm cái gì? Lại để Tô Tịnh An phơi sương ở bên ngoài như thế.

Anh vụng về vuốt tóc của cô, vừa nhìn dáng vẻ Tô Tịnh An lúc ngủ say:

"Tô Tịnh An, tôi sai rồi, nếu như bây giờ em tỉnh dậy, muốn làm gì cũng được, em muốn đi gặp bà ngoại còn gì, tỉnh dậy tôi sẽ đưa em đi, sau này sẽ không lớn tiếng với em nữa, Tô Tịnh An, tôi nói thật đấy!"

Hứa Trác Tuyệt có khi nào phải van nài, cầu xin như thế, chỉ có Tô Tịnh An mới có thể khiến cho kẻ bất cần như anh lại đi để í đến thái độ của người khác thôi, cho nên, Tô Tịnh An dù thế nào cũng sẽ phải sớm tỉnh lại, cô tỉnh rồi còn dạy cho anh một bài học nữa, dạy cho Hứa Trác Tuyệt biết làm cô giận sẽ phải chịu dày vò như thế nào.

End chương 24: CHỈ CÓ THOẠI CỦA NAM CHÍNH.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.