Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 29: Chương 29: Chính ngọt, phụ đắng ngắt




Chap này cưng sủng nói về Lâm chút nhé!

#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt

#Wattpad: Leevisu2104

CHƯƠNG 29: CHÍNH NGỌT, PHỤ ĐẮNG NGẮT.

Tô Tịnh An muốn đi ngủ, khuôn mặt nhăn nhó nhìn người nào đó vẫn đang tiếp tục công cuộc “tạo em bé”, uất ức:

“Chú!”

“Hử?”

“Tô muốn ngủ…buồn ngủ rồi!”

Hứa Trác Tuyệt nhìn đồng hồ, ở bên cạnh thủ thỉ với cô:

“Mệt rồi? Mới vậy mà đã mệt!”

Khuôn mặt Tô Tịnh An đỏ ửng, gật gật đầu, không nói gì. Hứa Trác Tuyệt ở bên dưới vận động thêm một hồi, ôm lấy người nào đó đang lim dim vào ngực, cưng chiều hôn lên trán cô, thế nhưng bên dưới vẫn chưa có í muốn rút ra, Tô Tịnh An bị anh nhấc chân gác lên hông anh, cau cau mày:

“Chú, đi ngủ, không chơi nữa!”

“Được, đi ngủ, ngủ như thế này!”

Hứa Trác Tuyệt cảm thấy ngủ như thế này rất tốt, vừa có thể ôm mỹ nhân, bên dưới cũng rất hài lòng. Tô Tịnh An kết quả là do mệt quá, miệng thì quả quyết không đồng tình với cách ngủ này, thế nhưng vừa nói xong thì cũng ngủ thiếp đi, một đêm này xảy ra biết bao nhiêu chuyện, ngoài việc Tô Tịnh An chịu tiếp nhận anh, Hứa Trác Tuyệt biến thành sói đi ăn thịt tiểu bạch thỏ, thì “Sắc nữ” Hứa Tuệ Lâm cũng đang trên đường đi tìm nam nhân, chỉ là có chút không thuận lợi.

- ----------------

Hứa Tuệ Lâm chỉ muốn đi tìm nam nhân, muốn được thử cảm giác được cưng chiều dỗ dành giống như chị dâu nhỏ thôi, kết quả thì nam nhân không thấy lại gặp ngay mấy đối tượng không nên chạm vào.

Hôm nay đúng là có tiệc sinh nhật thật, thế nhưng đến mười một rưỡi là đã tàn tiệc rồi, Hứa Tuệ Lâm vì thất tình, muốn tìm cảm giác mới lạ nên mới nán lại một lúc, lúc có người gọi cô dậy đã gần một rưỡi sáng rồi, cuối cùng cũng có người biết phải về nhà. Hứa Tuệ Lâm say xỉn nhìn cái gì cũng không rõ, ra đến của liền va vào một kẻ lạ mặt, nó chỉ biết người đó rất cao, còn mặc đồ đen cả người xung quanh cũng có thêm mấy kẻ lạ mặt, kẻ kia đẩy nó ra, sau đó lại ôm nó. Nói cái gì mà:

“Em gái, thật xinh đẹp!”

Hứa Tuệ Lâm mơ màng cười cười, cuối cùng cũng có kẻ nhận ra vẻ đẹp của nó, kẻ này nhất định có mắt thẩm mỹ hơn lão Mễ, Hứa Tuệ Lâm còn tưởng là một người cao to, đẹp trai, ai ngờ lúc nhìn lên lại là một lão béo. Mẹ nó, hóa ra nãy giờ nó nhìn nhầm à?

“Tránh ra!”

Bàn tay đen bẩn túm lấy cổ chân nó, cũng may nó tránh kịp, loạng choạng đứng dậy, lại bị mấy tên côn đồ phía sau kéo lại, ngã nhào xuống dưới đất. Đau, Hứa Tuệ Lâm cũng tỉnh táo lại một chút, đứng dậy nhìn kẻ đầu xỏ:

“Lão béo, ông có biết ông vừa đẩy ai không hả? Khôn hồn thì tránh ra cho chị đây về nhà!”

Hứa Tuệ Lâm đẩy mấy tên đàn em đi theo lão béo kia ra, muốn bỏ đi, ai ngờ có kẻ to gan dám kéo cô lại, còn đem ngón tay mập mạp chạm vào má cô, mấy tên đàn em cũng dần dần xúm lại gần, Hứa Tuệ Lâm lúc này mới thấy sợ, đến cả men rượu cũng tan hết, trong đầu chỉ có ý nghĩ chạy, nếu như nó không chạy hoặc chạy không được thì nó nhất định sẽ phải chết ở đây. Trong đầu đột nhiên nghĩ đến lão Mễ, sau đó lại tự lắc đầu quả quyết, lão Mễ không quan tâm nó, sẽ không xuất hiện ở đây.

“Em gái, sao lại khóc rồi, vừa nãy còn mạnh miệng lắm cơ mà! Sao lại ngồi khóc như thế?”

“Ông chủ, có cần kiếm thêm mấy em nữa không?”

“KHông cần, hôm nay chỉ cần em này là đủ rồi, đúng không?”

Lão béo ở phía sau hít hà lấy mùi trên tóc cô, Hứa Tuệ Lâm nước mắt thi nhau rơi, hai tay cũng bị giữ lại rồi, căn bản chạy không thoát khỏi đám này, chẳng lẽ nó phải chết ở đây?

“Buông ra, mấy người muốn bao nhiêu tiền? Tôi đều có, thả tôi đi, tôi nhất định sẽ đưa đủ tiền cho mấy người!”

“Tiền anh không lấy, anh chỉ lấy em thôi! Đi, dẫn nó lên xe!”

Lên xe?

“Cứu tôi! Cứu….!”

HỨa Tuệ Lâm ở bên này rốt cuộc cũng thấy có người ngang qua ở bên đường, hình như cũng nhìn sang bên này thì phải, liền đánh liều hô lên, kết quả là bị mấy kẻ đầy tớ phía sau đánh một cái vào đầu, sau đó…

Hứa Tuệ Lâm tỉnh dậy cũng là sáng hôm sau rồi, xung quang không có đám người bẩn thỉu, quần áo vẫn còn mặc trên người, may quá!

“Anh vừa gọi cho lão Hứa rồi, dậy rồi thì rửa mặt thay đồ đi, xuống dưới ăn sáng, rồi anh đưa em về!”

Hứa Tuệ Lâm nhìn mẩu giấy trên bàn, mặt mũi méo xệch, nhìn bộ váy trắng gấp ngay ngắn ở bên cạnh bĩu bĩu môi. Vừa đi vào phòng tắm vừa suy nghĩ, tại sao lại bị rơi vào tay lão Mễ chứ, rõ ràng là hôm qua…không đúng, người hôm qua cứu nó nhất định sẽ không phải lão Mễ đâu, tuyệt đối không phải.

“Dậy rồi à? Quần áo ở trên bàn, sao không thay?”

Hứa Tuệ Lâm đi xuống dưới đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang ở trong bếp, có một chút bị mê muội, hóa ra đây là nhà mới của lão Mễ.

“Thay quần áo đi, rồi xuống ăn cơm!”

Ai biết được bộ quần áo kia là hắn mây mưa ở đâu đem về! Lại bảo nó mặc đồ của mấy thứ lẳng lơ như thế!

“Không cần đâu, anh em chắc cũng đang ở nhà đợi rồi, em về nhà rồi thay!”

Lão Mễ đương nhiên biết nó đang giận, chuyện xảy ra mấy hôm trước nếu là hắn, hắn cũng sẽ giận.

- -----------------

Quay trở lại buổi chiều hai ngày trước, buổi chiều mà anh nói Hứa Tuệ Lâm đi theo lão Mễ đến công ty học việc. Lão mễ cả buổi căn bản không để cái gì vào mắt, đầu óc lúc nào cũng chỉ có nghĩ đến Tô Tịnh An lúc ấy đang bị ốm, không biết tình hình như thế nào.

Hứa Tuệ Lâm không có làm phiền, ngoan ngoãn làm đúng phận sự của mình mãi cho đến khi ông Hứa gọi điện đến.

“Cháu gái ngoan, chị dâu cháu như nào rồi?”

“Ông nội, chị dâu vẫn bình thường, hai người họ tình cảm rất tốt, cho nên ông yên tâm đi!”

Hứa Tuệ Lâm nhìn lão Mễ, nhất định là lão Mễ cũng đang nghe nó nói chuyện, nếu như thế…có cần nói vài câu cho lão Mễ thấy khó mà rút lui không?

“Chị dâu nhỏ dạo này bám lấy anh suốt! Còn có, ông nội…nếu như nhanh thì ngày này năm sau là ông có chắt để bế rồi! Con cũng lên chức dì!”

“…”

“Vâng, còn sẽ để ý chị dâu nhỏ, không cho kẻ nào có ý đồ lại gần chị dâu nhỏ, ông yên tâm đi,!”

“…” Ông Hứa nghe đến có chắt là vui rồi, dặn dò vài câu sau đó tắt máy. Ông cần mua vài món đồ, ví dụ như quần áo, tã cả khăn tắm, đồ chơi nữa, sau này nhất định sẽ dùng đến cho mà xem.

Hứa Tuệ Lâm tắt máy, nhìn lão Mễ ngồi thừ người ra, lại gần lay lay người gọi:

“Lão Mễ, anh sao thế? Không vui à?”

Lão Mễ hiện tại vẫn còn suy nghĩ đến câu nói ngày này năm sau có em bé, hắn….hắn thật sự thích Tô Tịnh An rồi?

“Lão Mễ!”

“Tránh ra! Em ra ngoài đi!”

Lão Mễ chỉ là muốn gạt tay nó ra, muốn có mọt chút không gian thooi, kết quả không kiểm soát được cảm xúc, làm Hứa Tuệ Lâm ngã xuống sàn, tài liệu cũng rơi lộn xộn trên đất.

Hiểu rồi, cuối cùng nó cũng hiểu, trước giờ nó luôn tự nhủ rằng, chỉ là trùng hợp thôi, lão Mễ sẽ không để ý đến chị dâu nhỏ, cuối cùng thì là dối lòng, sự thật vẫn là sự thât.

“Anh thật sự thích chị dâu nhỏ rồi? Anh vì thứ tình không nên có mà đẩy em?”

Lão Mễ hiện tại thực sự rối, nhìn Hứa Tuệ Lâm loạng choạng đứng dậy bỏ đi, lúc hắn sực tỉnh thì đã không còn thấy nó nữa, Hứa Tuệ Lâm đã bỏ đi rồi, căn phòng chỉ còn lại mình hắn cùng đống tài liệu ngổn ngang ở trên đất. Sau đó hai ngày liền, không có gọi điện, cũng không thấy nó đến công ty, lão Mễ còn tưởng phải rất lâu mới gặp nó, ai ngờ, hôm qua trên đường đi tụ tập lại gặp nó, còn trong hoàn cảnh trớ trêu như thế.

- ----------

“Anh gọi điện rồi! Lão Hứa dẫn em Tô đến công ty rồi, ăn sáng xong anh đưa em về!”

Bị người mình thích chối bỏ thì thôi đi, không được gặp nam nhân để cưng chiều ucngx thôi đi, đến cả anh nó, làm lành với chị dâu nhỏ rồi bỏ mặc đứa em gái này, lúc trước nhất định là sẽ đến đích thân xách cổ nó về bây giờ thì có vợ quên em, cũng không thấy gọi điện giục nó nữa.

“Không cần, em bắt xe về!”

“Túi của em bị đám người kia lấy rồi, em trả kiểu gì?

“Cũng không liên quan đến anh1”

Hứa Tuệ Lâm lạnh nhạt nói, vẫn kiên quyết đi ra cửa, ai ngờ cửa bị khóa, Mễ Phong đắc ý đứng nhìn nó loay hoay với cái cửa, không nói gì. Mãi một lúc sau, nó đứng thở phì phò bực bội mới chịu mở lời:

“Ăn xong sẽ trả em về, anh cũng không có thời gian đôi co với em.”

Nó cần hắn đưa về chắc, bọn khốn kia, còn mạnh miệng nói không cần tiền kết quả là đến cái túi tàn của nó cũng không tha. Đàn ông, cặn bã, khốn kiếp như thế!

Hứa Tuệ Lâm ăn sáng xong ngồi trên xe để lão mễ đưa về nhà, về nhà chỉ thấy thím Âu ra đợi cửa, đúng là không thấy hai người kia thật, chẳng lẽ là đến công ty rồi?

“Thím, anh con đến công ty rồi à, có hỏi gì con không?”

“Chưa, hai người vẫn còn ngủ! Hôm qua cô đi đâu vậy, mà ai đưa cô về?”

“Suỵt! Con đi thay đồ đã, con nói chuyện sau!”

Hứa Tuệ Lâm thở phào nhẹ nhõm, nếu như thế, lão Mễ lừa nó? Anh nó còn đang ngủ thì làm sao đến công ty được, Hứa Tuệ Lâm lại cũng có ngày bị lừa, mẹ nó!

- ---------------

“Bà xã, dậy thôi, sáng rồi!”

Hứa Trác Tuyệt hôm nay cảm thấy thoải mái vô cùng, lời thốt ra cũng cưng chiều vô cùng.

Tô Tịnh An dụi dụi mắt tỉnh dậy, cảm thấy hơi lành lạnh, kéo kéo chăn đắp lên người sau đó la lên một tiếng hoảng hốt dậy. Áo…Áo…váy…nữa…

“Sao vậy?”

“Chú…chú mặc quần áo vào đi!”

“Đằng nào mà chẳng phải cởi!”

Hứa Trác Tuyệt lại cười, Tô Tịnh An từ hôm qua liền rút ra được kết luận, mỗi lần chú cười, đẹp thì đẹp thật nhưng mà không có ý gì tốt hết. Chăn quấn trên người bị anh kéo xuống, sau đó, lại tiếp diễn một màn như tối hôm qua.

Tô Tịnh An khổ sở, hôm qua khó khăn lắm mới được đi ngủ, buổi sáng lại bị gọi dậy sớm rồi lại chơi trò “Tạo em bé” mà chú nói, thật sự là mệt.

Tô Tịnh An xuống dưới lầu cũng là tám giờ sáng, là Hứa Trác Tuyệt bế cô xuống, ban nãy lúc buông co ra, chân tay Tô Tịnh An bủn rủn đứng cũng không đứng vững cho nên để tránh việc mất thời gian thì anh bế cô xuống luôn. Vừa xuống dưới đã gặp Hứa Tuệ Lâm đứng ở đầu cầu thang niềm nở đón hai người, có cái gì đó không đúng!

END CHƯƠNG 28: CHÍNH NGỌT PHỤ ĐẮNG NGẮT

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.