Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 30: Chương 30: Em thích anh sao?




#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt

Chương 30: EM THÍCH ANH SAO?

"Anh, chị dâu...hôm nay có cần đến công ty không?"

"Không đi!"

Không phải lời của Hứa Trác Tuyệt nói, mà là của cô ngốc nào đó, mới nghe đến hai chữ công ty đã nhảy dựng lên, lớn giọng.

"Phải đi!"

"Không đi!"

"Tôi đi đâu, em đi đấy, không cho cãi!"

Hứa Trác Tuyệt hơi không vui, nói một câu cắt đứt suy nghĩ của người nào đó.

Hứa Tuệ Lâm ngồi đối diện chị dâu nhỏ chỉ biết cười trừ, thật sự là đến công ty khả năng chạm mặt kẻ kia rất lớn, nhưng nếu không đến, khả năng bị lộ chuyện hôm qua cũng không nhỏ...

"Chị dâu, không cần sợ, lát em cũng theo hai người đến công ty!"

"Em đi làm gì?"

"Em học việc!"

Hứa Trác Tuyệt thôi không nói nữa,dù sao thì có nó đi theo, cũng có người chơi cùng Tô Tịnh An, cho người nào đó bớt bày ra bộ dạng ủ rũ uất ức trước mặt anh.

____________

"Ai cho em ngồi ở đây?"

"Anh à, đến cả em mà anh cũng ghen sao?"

Hứa Tuệ Lâm bám riết lấy cánh tay cô, ánh mắt nhìn Hứa Trác Tuyệt thách thức, trời ạ, chẳng lẽ là ghen thật? Nó là con gái, nó là sắc nữ chữ không phải bác hợp, có nhất thiết nhìn nó như thế không?

Hứa Trác Tuyệt rõ ràng là ghen, chỉ cần nhìn người khác chạm vào cô, ngồi cạnh cô là không thích, thế nhưng ở trước mặt người kia, anh không thể lớn tiếng mắng người, cũng không thể nổi giận, cho nên, có người đành ngậm ngùi ngồi ở phía trước lái xe, suốt cả quãng đường đi.

Hứa Tuệ Lâm đầu vẫn còn choáng váng ở phía sau xe ngủ quên. Tô Tịnh An buổi sáng bị hành cũng muốn đi ngủ, vạ lên vai em chồng mà ngủ.

"Anh! Anh không thấy công ty hôm nay...có cái gì đó lạ lạ sao?"

Hứa Tuệ Lâm đi theo anh vào tháng máy, nhìn chị dâu nhỏ đang ngủ trong lòng anh, nhỏ giọng thì thào.

Chẳng lẽ là vì để chị dâu nhỏ không bị hoảng cho nên anh nó cho nhân viên nghỉ việc hết rồi? Đúng rồi, nhất định là vậy, chứ làm sao có chuyện cả cái công ty lại chỉ có mấy nhân viên đứng canh ở cửa chứ. Nhưng mà...cũng không đến mức cho nghỉ việc hết chứ!

Tô Tịnh An được ôm vào phòng nghỉ của anh,tiếp tục say ngủ. Hứa Tuệ Lâm đứng đợi bên ngoài phòng làm việc, bĩu bĩu môi.

Tủ lạnh như anh nó còn biết thương vợ, nó cũng muốn có nam nhân như vậy!!!!!!

"Hôm qua đi đâu?"

"Hả?"

Hứa Tuệ Lâm giả ngu, nhìn anh đi từ phòng nghỉ ra khuôn mặt hơi khang khác, cảm giác có gì đó không ổn, nếu như không chuồn nhanh, nhất định sẽ mất xác.

"Đêm hôm qua, em ngủ ở đâu?"

"Em...ngủ nhà bạn! Vậy em đi tìm trưởng phòng Lâm, không ở đây quấy rầy anh nữa..."

Hứa Tuệ Lâm thở phào một cái đi ra ngoài, cẩn thận đóng của rất nhẹ nhàng. Có phải là lão Mễ nói chuyện với anh nó không? Nó có nên gọi điện hỏi? Không được, tuyệt đối không được liên quan đến lão Mễ nữa.

"Cô Hứa, hôm nay cô lại đến học việc sao?"

"Trưởng phòng Lâm, ông có thấy công ty hôm nay là lạ không?"

Đương nhiên học việc là cái cớ, anh nó đã gánh vác công ty rồi, lại cần một kẻ như nó đến học việc sao? Hứa Tuệ Lâm nhìn nhân viên vẫn đến đầy đủ, nghi ngờ, ban nãy dưới sảnh không phải chỉ có vài người sao?

"Không có, cô thấy có gì lạ sao?"

"Ông, đến từ lúc nào, ban nãy dưới sảnh chỉ có vài người, sao bây giờ..."

"À, cô Hứa, cái này là từ bên trên phân phó xuống!"

"Có luật mới sao?"

"Chắc cô Hứa không biết, nửa đêm hôm qua, chúng tôi nhận được tin nhắn!"

"Tin nhắn? Nửa đêm sao?"

"Đúng, nói là từ hôm nay từ 8h30 đến 9h, toàn bộ nhân viên đều phải ở trong phòng, buổi chiều, phải đợi giám đốc tan ca mới được tan ca. òn có, đặc biệt là mấy nhân viên nam, phải đợi khi nào giám đốc đến, mới cho phép đi lại dưới sảnh! Cô Hứa, giám đốc có phải..."

Hứa Tuệ Lâm buồn cười, thiếu mỗi nước, cười lăn cười bò giữa phòng nhân sự, tại sao lại có người hay ghen như thế! Nhưng mà...ngẫm ra có người ghen với nó như vậy cũng thích. Ít nhất có thể tự hào trước mặt người khác, không cần để ý đến thái độ người nào đó, cũng không cần người nào đó vui thì nó mới vui.

"Vậy là...tất cả nhân viên đều biết luậ này rồi? Có ai phản đối không?"

"Không có, bởi vì giám đốc nói cuối tháng sẽ tăng lương cho ai làm tốt, cho nên, không ai phản đối hết!"

Hứa Trác Tuyệt là ai mà có người dám phản đối lại anh chứ, kể cả không có chữ "Tăng lương" cũng không có ai dám chống lại anh, bởi căn bản đã vào được Hứa thị, có được một chân ở đây lương đã vốn không hề thấp rồi, cộng thêm tiền thưởng thì ai dám phản đối nữa.

"Vậy thôi, ông àm việc đi, tôi đi giám sát!"

Hứa Tuệ Lâm vắt tay ra đằng sau, thoải mái đi sang bên marketing, nghe nói, bên marketing đều là đực cả, tự nhiên hai mắt nó sáng bất thường, nụ cười cũng trở nên có ý đồ xấu, tiểu thịt tươi chị đến đây.

"Cô Hứa, có chuyện gì dặn dò sao?"

Trưởng mar nhìn nó, mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra, có một dự cảm không lành, quả nhiên lúc rót nước mời "cô chủ nhỏ" thì đã không thấy người. Nhìn một vòng thì nhân viên điển trai nhất phòng đã bị tóm rồi.

"Chị Quế, ngày mai tôi có thể xuống đây học việc không?"

Tại sao đến tận bây giờ nó mới biết phát hiện phòng mar có hòn ngọc quý như này chứ!

"À, chuyện này..."

"Tôi nói với anh rồi, cho nên anh trai à, tôi có thể ngồi ở đây không?"

Hứa Tuệ Lâm mắt chớp chớp, tay chống cằm nhìn nam nhân đối diện, hình như rất vừa mắt, cái này gọi là cầu được ước thấy, đúng lúc cần nam nhân che chở trái tim "bị tỏn thương", lại đúng lúc nó đang thất tình, đến sớm đến muộn không bằng đúng lúc nó đang cần thịt tươi mà.

"Đương nhiên là được, nhưng mà chỗ đó..."

"Sao vậy?"

Hứa Tuệ Lâm nhìn chiij Quế, lại quay lại nhìn nam nhân kia thắc mắc.

"Anh trai, chúng ta có thể làm quen không? Sau này hi vọng anh giúp đỡ!"

"Cô muốn gì?"

"Anh đẹp trai, sao lại cau có như thế, tôi chỉ muốn làm quen thôi!"

Hướng Phàm nhìn người đối diện, giật lại quyển sách bị nó ôm lấy, đặt ngay ngắn sang bên cạnh, lại tiếp tục nhìn máy tính.

Mẹ nó, Hứa Tuệ Lâm từ khi nào lại bị coi thường như thế, đến cả một cái liếc nhìn cũng không.

"Hướng Hàm, hóa ra anh là Hướng Hàm sao?"

Hứa Tuệ Lâm nhìn thẻ nhân viên hắn đeo ở cổ, vừa nhìn vừa cười. Tưởng là không nói chuuyeen thì chị đây hết cách sao, hắn lại coi thường nó quá rồi.

Hứa Tuệ Lâm cả buổi sáng mè nheo bên cạnh người nọ, thực ra là hết hứng thú rồi, ai bảo hắn ít nói như thế, cuối cùng nó cũng hiểu, cảm giác của mấy người xung quanh nam chính kiệm lời rồi, bức bí muốn chết.

"Anh Hướng, chúng ta đi ăn trưa đi! Tôi đói rồi!"

"Alo, gọi cái gì, chị đây đang chuẩn bị ăn cơm rồi!"

Hứa Tuệ Lâ đói sắp chết rồi, lại còn điện thoại reo đúng lúc này, nói chuyện mà không được để ý đến, bực tức quá liền đem tức giận trút sang người gọi điện, ai ngờ, điện thoại lại hiện số của Hứa Trác Tuyệt, thật sự là...

"Em chồng!"

"Chị dâu nhỏ, chị sao? Làm em cứ tưởng anh em gọi, suýt thì chết!"

"Chú hỏi em chồng đang ở đâu, có cần đợi cơm không?"

Buổi sáng đi nhờ xe thôi mà đã tức giận rồi, giờ nó mà vác mặc lên làm kì đà cản mũi nữa, nhất định sẽ không còn đường sống cho xem.

"Không đâu, hai người ăn đi, em ăn rồi."

"Ồ! Em chồng nói không cần đợi!"

Tô Tịnh An đưa máy cho anh, lại quay lại bàn trà của anh, nhìn đồ ăn bày biện trên bàn, liếm liếm mép.

Trên phòng tổng giám đốc đang có bữa cơm tình yêu vô cùng vô cùng ấm áp.

Bên dưới nhà ăn nhân viên là cả một tầng bàn tán, người này người nọ truyền tai nhau Hứa Tuệ Lâm là em gái tổng giám đốc. Liên tục cứ một tốp, lại một tốp đến làm quen, còn có người đem cả bánh kẹo đến, nữ thì son, nam thì hoa, Hứa Tuệ Lâm đột nhiên nghĩ ra một cách, nó có nên đem chỗ quà này bán lại lấy tiền không?

"Hướng Hàm, anh xách giúp tôi đi! Nặng chết tôi rồi!"

"Cô đi theo tôi làm gì?"

"Tôi nào có theo anh, tôi về phòng làm việc, tiện đường thì xách giúp tôi đi!"

"Đưa đây!"

Hứa Tuệ Lam còn định diễn thêm một lúc nữa, ai ngờ phía sau có người nói vọng lên, mà giọng này...quen quen, không sai đi đâu được. Lão Mễ ở đâu xuất hiện, đi đến phá ngang hai người. Mẹ nó, Hướng Hàm chút nữa là đã xách đồ giúp nó rồi, kết quả lại bị Mễ Phong cướp mất.

Hứa Tuệ Lâm trợn mắt, muốn lấy lại, lại bị lão Mễ giữ chặt lấy không đưa:

"Trả đây!"

"Em ở đây làm gì?"

"Em làm gì liên quan đến anh sao? Trả đây!"

"Không trả."

"Được, vậy anh cứ cầm luôn đi!"

Hứa Tuệ Lâm vốn đang vui vẻ, kết quả nhìn thấy khuôn mặt người nào đó tức giận, nhìn Hướng Hàm bỏ đi thì chạy theo, lão Mễ lại chạy theo nó.

Chị Quế vuốt vuốt trán, một mình tổ tông đến là được rồi, có nhất thiết kéo theo cả Mễ Phong xuống nữa không?

"Hai người giận dỗi nhau thì đứng kéo tôi vào, còn cô, tránh ra!"

"Không có, ai cãi nhau, tôi làm sao quen người như giám đốc Mễ được, tôi muốn làm bạn với anh mà, tôi đến để học việc!"

Hướng Hàm không nói gì, mở máy tính tiếp tục làm việc. Không coi hai người đang cãi nhau kia tồn tại, hai người kia cãi nhau to đến mấy, ầ ĩ cũng chỉ là không khí.

"Hứa Tuệ Lâm!"

"Sao?"

"Đi về phòng cho anh!"

"Em đang học viêc, anh không thấy à? Chị Quế, chị chỉ chỗ này cho em đi, chỗ này em không hiểu!"

Hứa Tuệ Lâm lật lật mấy trang tài liệu, ngẩng đầu nhìn chị Quế đang đứng ở một góc, lôi vào cuộc. Mễ Phong ngồi xuống bên cạnh, rút điện thoại, thành thạo bấm một dãy số:

"Lão Hứa..."

"Anh muốn làm gì?"

"Tránh xa tên đó ra!"

Hướng Hàm quay sang nhìn lão Mễ, cũng không tỏ thái độ gì, lại quay lại gõ máy tính. Hứa Tuệ Lâm tức chết mà, lấy đâu ra cái quyền cấm nó.

"Em quen ai là chuyện của em, anh quản được à?"

"Được, đợi anh nói chuyện với lão Hứa xong sẽ nói chuyện với em!"

"Đi thì đi! Anh đừng có mà đi theo em!"

Sau đó đứng dậy chạy thục mạng đi ra ngoài, thế nhưng nó dừng ở thang máy, thì lão Mễ cũng đã đuổi kịp ngay sau lưng nó. Hứa Tuệ Lâm quay phắt lại, ánh mắt hình viên đạn:

"Anh muốn gì?"

"Nói chuyện cho rõ, rồi em muốn đi đâu thì đi!"

"Nói chuyện, nói chuyện gì? Chuyện anh thích chị ấy?"

"Em thích anh?"

Mễ Phong nhìn nó, thang máy mở cửa cũng giữ không cho nó đi, chậm rãi nói ra ba chữ, ba chữ đủ làm cho nó kinh sợ.

"Anh cũng đánh giá mình cao quá rồi!"

"Vậy là anh nói sai?"

"Thấy không? Hướng Hàm đẹp trai biết bao, anh ấy mới là mẫu bạn trai em tìm! Còn anh...anh đừng nghĩ ai cũng giống như anh, em không giống anh!"

Hứa Tuệ Lâm phải mạnh mẽ biết bao mới nói xong câu ấy, nhìn lão Mễ đừng đờ ra không nói gì, thì cố gắng cười.

"Em cũng coi như là em gái anh, cho nên, đừng đi theo phá hoại chuyện của em! Em gái lớn, cũng cần có bạn trai chứ!"

"Cậu ta không xứng!"

Hướng Hàm không xứng? Vậy ai xứng, ai mới đáng để Hứa Tuệ Lâm nó đặt tình cảm, Hứa Tuệ Lâm sai một lần tuyệt đối sẽ không sai lần hai, sẽ không đặt tình cảm vào kẻ trăng hoa như hắn.

END CHƯƠNG 30: EM THÍCH ANH SAO?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.