Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành

Chương 51: Chương 51




Chưa qua mấy ngày, Lâm Duyệt Hoa lại đi nằm viện. Sau khi Đồng Yến tan học, Trác Hướng Minh đón cậu trực tiếp từ trường học đến bệnh viện, trên tay bà lúc đó không ghim kim tiêm, còn trang điểm nhẹ, nhìn rất có tinh thần, so với lúc cuối tuần gặp ở nhà còn có tinh thần hơn, Trác Chính Đức ở bên cạnh lại giống như mất hồn.

Đồng Yến biết rằng, người bệnh ung thư thời kỳ cuối có thể chống đỡ thời gian dài như vậy không nhiều, từ từ cũng sẽ đến một bước này.

Thế nhưng trên lý trí biết rõ nhưng tình cảm thì không, bọn họ đi ra từ bệnh viện, tay Đồng Yến vẫn luôn bị Trác Hướng Minh nắm. Hai người khá yên lặng trở về nhà, Trác Hướng Minh còn tốt, hắn là một người trưởng thành, đã có dáng vẻ của người lớn, chủ yếu là cảm xúc Đồng Yến không tốt —— tâm tình đi xuống, cậu để cặp sách xuống đi ăn cơm, cơm cũng không ăn được bao nhiêu.

Trác Hướng Minh lấy đũa đụng đụng miệng bát của cậu: “Không ăn?”

Đồng Yến nói: “Không muốn ăn.”

“Vậy đợi chút nữa đói bụng rồi ăn.” Trác Hướng Minh không ép cậu, “Bài tập có nhiều hay không?”

Đồng Yến nói: “Vẫn được.”

Trác Hướng Minh ừm một tiếng, cũng không ăn, nắm tay cậu thật lâu.

Đồng Yến làm bài tập, Trác Hướng Minh lại ở một bên bận việc của mình. Hắn gửi mấy bưu kiện, lại gọi hai cú điện thoại, Đồng Yến nghe, hắn đang liên lạc với bác sĩ.

Sau một lát, Đồng Yến để bút xuống nói: “Bệnh này của mẹ còn có thể trị không?”

Trác Hướng Minh đang ngồi sau bàn làm việc, nghe vậy nâng mắt, dùng một loại ánh mắt như thương tiếc nhìn cậu, một hồi lâu, mới nhẹ giọng nói: “Chúng ta đang nghĩ biện pháp.”

Đồng Yến rất nhanh cúi đầu xuống, Trác Hướng Minh bỏ điện thoại đang đợi kết nối trong tay, đi tới bên cạnh cậu, nắm cằm cậu, phát hiện ánh mắt cậu đỏ lên.

Đồng Yến vẫn biết Lâm Duyệt Hoa có bệnh, nhưng bà không nằm bệnh viện, trong lòng cậu còn có thể tự nói với mình là không có việc gì lớn, ngày hôm nay đột nhiên nhìn bà mặc đồ bệnh nhân, cậu thực sự không chịu được.

Trác Hướng Minh buông cằm của cậu ra, cậu liền lập tức xoay mặt sang một bên.

Hơn tám giờ sắc trời tối lại, màn đêm buông xuống, ở ngoài phía sau cửa sổ thủy tinh là một màu đen kịt.

Trác Hướng Minh nửa ngồi nửa quỳ ở trước mặt Đồng Yến, một tay cầm tay cậu, một tay kia che ở trên gò má cậu.

Đồng Yến cảm thấy trong lòng Trác Hướng Minh chắc chắn còn khó chịu hơn cậu gấp trăm gấp vạn lần, vào lúc này hẳn là cậu nên an ủi Trác Hướng Minh, mà tình huống bây giờ thì ngược lại. Cậu cảm thấy mình không có tác dụng gì, lại vì Trác Hướng Minh mà thấy khó chịu.

“Đồng Đồng.” Trác Hướng Minh nhỏ giọng nói, “Chúng ta tâm sự đi?”

Đồng Yến hít một hơi, cà cà vào lòng bàn tay Trác Hướng Minh, nói với hắn: “Không sao, anh bận trước đi, em làm bài tập.”

Cậu chưa bao giờ là người có chuyện lại nói không có, Trác Hướng Minh nhìn cậu, hỏi rõ: “Thật không có chuyện?”

Đồng Yến nở nụ cười với hắn: “Thật sự.”

Mu bàn tay Trác Hướng Minh chạm lên mặt của cậu, đứng lên nói: “Vậy em làm bài tập trước đi.”

Hắn lại đi gọi điện thoại, lần này không gọi trước mặt Đồng Yến, mà đi tới một căn phòng khác.

Đồng Yến nghĩ, chuyện này cậu không giúp đỡ được gì, cũng chỉ có thể cố gắng không gây thêm phiền phức, ít nhất cũng nên biết lo cho mình. Nhưng trong lòng rất loạn, cũng rất khó vượt qua, cậu vẫn nghiêm túc làm xong bài tập, thu dọn cặp sách, mang xuống lầu một.

Buổi tối Trác Hướng Minh tắm xong trước, sau khi Đồng Yến tắm xong đi ra ngoài, lập tức được hắn ôm lên giường.

Trác Hướng Minh sấy tóc cho cậu trước, ôm vào trong ngực thổi thổi, xong nâng mặt cậu lên hôn một cái, Đồng Yến lại nhận lấy máy sấy tóc, trở tay để trên tủ đầu giường.

“Rốt cuộc làm sao vậy?” Trác Hướng Minh xoa xoa trên lưng cậu mấy lần, thấp giọng nói, “Đừng khó chịu, anh đau lòng.”

Tin tức tố Alpha từ từ an ủi thần kinh căng thẳng, đèn tường trong phòng ngủ phát ra ánh sáng mờ nhạt, chỉ sáng một góc bên giường, Đồng Yến dựa vào trong lồng ngực Trác Hướng Minh, cảm nhận an ủi dịu dàng của hắn, sau một lát, nhỏ giọng nói: “Vừa nãy em nghĩ tới mẹ em, thật ra em không thể nhớ rõ bà ấy.”

Trác Hướng Minh trầm thấp a một tiếng, ôm cậu càng chặt hơn, Đồng Yến còn nói: “Trước đây ba ba và anh trai em vẫn thường hay nhắc tới bà ấy, nhưng vài năm gần đây từ từ ít dần. Bọn họ đều nói bà ấy rất yêu em, nhưng em không nhớ rõ, cũng không nhớ ra được.”

“Trong nhà có rất nhiều hình của mẹ, mẹ rất đẹp, ba ba em đã từng quay vài video gia đình, khi đó mẹ còn rất khỏe mạnh.” Dừng một chút, Đồng Yến nói, “Khi đó vẫn chưa có em.”

Suy nghĩ một chút, Trác Hướng Minh nói: “Video gia đình quay nội dung gì?”

Đồng Yến nhớ lại: “Đồng Dương còn rất nhỏ, bọn họ trải một tấm vải bông trên sân nhà chúng em, trên đó để rất nhiều đồ ăn, ba ba em cầm máy quay, đuổi theo Đồng Dương hỏi anh ấy.”

Trác Hướng Minh nói: “Còn mẹ của em?”

Đồng Yến nói: “Mẹ... Mẹ ở một bên, luôn luôn tươi cười, rất vui vẻ.”

Những câu nói của Đồng Yến không đầu không đuôi, nhưng Trác Hướng Minh giống như hơi hơi hiểu ra gì đó.

“Không nhớ rõ bà ấy không phải là lỗi của em.” Trác Hướng Minh nói, “Khi đó em quá nhỏ, ngay cả mình đói bụng đều không nhận rõ. Rất nhiều đứa nhỏ tuổi này bị bán sau khi trưởng thành đều coi bố mẹ nuôi là thân sinh, chuyện này không trách đứa trẻ được.”

“Anh tin bà ấy không chỉ lúc ở chung với Đồng Dương mới vui vẻ, em là con út của bà ấy, lại là Omega—— rất nhiều người đều cảm thấy bảo bảo Omega lớn lên càng đáng yêu hơn, vậy chúng ta có một giả thiết hợp lý là sau khi sinh em ra, mẹ em chắc chắn cũng vô cùng vui vẻ.”

Đồng Yến không lên tiếng. Sau khi gặp Lâm Duyệt Hoa, có rất nhiều ý nghĩ vẫn luôn lảng tránh trào dâng, mà những thứ muốn trốn tránh đối với cậu mà nói quá mức trầm trọng, cậu không có cách nào điều chỉnh tâm trạng của mình.

“Sau khi sinh em ra, sức khỏe của bà ấy đã không tốt.” Đồng Yến từ từ nói.

Trác Hướng Minh dựa vào đầu giường, ôm Đồng Yến trong lồng ngực của mình tìm một góc độ thoải mái hơn, kéo chăn che Đồng Yến lại, nói: “Bảo bảo, vậy cũng không phải là lỗi của em.”

“Tất cả mọi người đều mong đợi thành viên mới trong gia đình ra đời, quyết định muốn đứa nhỏ cũng là người trưởng thành tự mình ra quyết định, sinh con nguy hiểm từ xưa đã có, tránh một lần, tự nhiên cũng có thể có lần khác. Phiền phức xưa nay đều không giải quyết hết.” Trác Hướng Minh nói, “Không người nào có thể lựa chọn mình sinh ra, chỉ có người sinh ra nó mới có thể.”

“Bọn họ quyết định mang thai, nhất định đã căn cứ suy nghĩ nguyện ý gánh chịu nguy hiểm.”

Đồng Yến quay đầu nhìn hắn, cảm thấy Trác Hướng Minh đang cãi chày cãi cối, rồi lại cảm thấy Trác Hướng Minh nói mỗi một câu đều có lý.

Khuôn mặt Trác Hướng Minh dưới ánh đèn lờ mờ ở trong phòng có vẻ rất ôn nhu, mặt mày ôn hoà, lúc cúi đầu nhìn cậu ánh mắt chăm chú lại nghiêm túc. Tim Đồng Yến nhảy lên một lần, viền mắt toả nhiệt, cậu hoảng loạn dời ánh mắt.

“Bảo bảo.” Trác Hướng Minh hôn lên mắt cậu, thấp giọng than thở, “Cục cưng.”

Từ nhỏ Đồng Yến đã không thiếu về mặc vật chất, nhưng cậu vẫn luôn ước ao sự tồn tại của mẹ, mẹ của người khác, cậu luôn dùng một loại hâm mộ rất đê tiện: Mỗi khi nhìn thấy mẹ bạn học tới đón họ tan học, cậu đều rất muốn rất muốn trở thành đứa trẻ kia.

Chờ cậu lớn lên một chút, khi học tiểu học, nhu cầu với mẹ hình như không mãnh liệt như vậy nữa, ý nghĩ này mới không xuất hiện nhiều lần như vậy, nhưng ảnh hưởng vẫn tồn tại như cũ, phần lớn bạn tốt của cậu rất ỷ lại mẹ, thường xuyên mang hai chữ “Mẹ tớ” treo ở bên môi.

Ngay cả cậu cũng không ý thức được, lúc học sơ trung, từng rất thân với một nam sinh hơn hai năm, mãi đến một lần nghe nam sinh kia tán gẫu với một đám người, bàn luận trên trời dưới biển, nói tốt với Đồng Yến chỉ là bởi vì Đồng Yến có tiền, tương đương với bán cơm, ngược lại cũng không thiệt thòi —— nam sinh kia mỗi ngày đều sẽ mang hai phần cơm trưa cho mình và Đồng Yến, do mẹ của cậu ta làm.

Sau đó quan hệ của hai người do Đồng Yến tận lực né tránh mà dần phai nhạt, cũng từ khi đó, Đồng Yến mới nhận ra vấn đề của chính mình.

Vì thế cậu lờ mờ nhận ra, sửa lại sự cố chấp đó.

Không có mẹ cuộc sống sẽ không dễ dàng, rất mệt mỏi, còn phải đi rất nhiều đường vòng, khó khăn phải trải qua so với người khác cũng nhiều hơn, rất rất nhiều vấn đề đều phải tự mình phỏng đoán, rất khổ cực mới có thể thành một người tốt.

Đồng Yến đã từng cho là như thế.

Mãi đến khi cậu gặp được Trác Hướng Minh.

Ba mẹ hắn đều có, nhưng vẫn yên lặng lớn lên một mình, còn trưởng thành thành một người rất giỏi giang.

Đồng Yến lại ý thức được, trên thế giới hình thức của mỗi gia đình không phải cố định, mỗi người đều có cách biểu đạt yêu thương, không nhất định tồn tại là minh chứng sẽ tham dự, cách biểu đạt yêu thương, cũng khác nhau rất nhiều.

Vừa bắt đầu muốn đến gần Lâm Duyệt Hoa, có lẽ là bởi vì thiếu tình thương của người mẹ nên tạo thành hiếu kỳ, sau đó cậu yêu trúng Trác Hướng Minh, bởi vì tiếc hận và đau lòng người này từng bị xem nhẹ, cho nên muốn tận lực kéo vào mối quan hệ giữa Trác Hướng Minh và Lâm Duyệt Hoa.

Rồi sau đó, Lâm Duyệt Hoa rất tốt đối với cậu, cậu cũng thật sự yêu thích Lâm Duyệt Hoa, không phải không thừa nhận, phần lớn là bởi vì Trác Hướng Minh. Bởi vì liên quan tới huyết thống trên người người yêu, cậu mới cho ra một ít yêu thương.

Tầm quan trọng của gia đình hoàn chỉnh Đồng Yến cảm nhận mười mấy năm, cậu so với bất kỳ người nào đều hiểu rõ, chờ sau khi Lâm Duyệt Hoa qua đời, Trác Hướng Minh sẽ triệt để biến thành một kẻ rất đáng thương, một ít khiếm khuyết mang đến thương tổn vĩnh viễn không cách nào chữa trị, cậu đã không cần sự đồng tình thương hại, tại sao Trác Hướng Minh cũng phải chịu loại dằn vặt này?

Cậu tình nguyện Trác Hướng Minh vĩnh viễn kỳ quái mang theo oán giận với Lâm Duyệt Hoa và Trác Chính Đức mỗi một lần lại một lần trở lại ngôi nhà đó, tuy rằng có vẻ không quá vui sướng, nhưng ít nhất còn có một nơi để trở lại.

“Ngày hôm nay em định sẽ nổi nóng với anh.” Im lặng một hồi lâu, Đồng Yến nói.

Ngày hôm nay giáo viên chủ nhiệm phát tờ nguyện vọng thi đại học, cái này bọn họ đã nhiều lần xác nhận và sửa chữa lúc còn cao nhất và cao nhị, lần này là lần cuối cùng, lúc trước người xác nhận là Đồng Dương, lần này trở thành Trác Hướng Minh.

Khi chưa kết hôn, cậu đi nơi nào học đại học cũng không quan trọng, đi xa một chút cũng không sao, mà lâu nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, ngày hôm nay cậu cầm lấy tờ ghi danh Đồng Dương đăng ký trường học ở nước ngoài trên chữ ký vẫn là tên Trác Hướng Minh, còn tại dòng ý kiến người giám hộ viết hai chữ “Đồng ý“.

Lúc đó Đồng Yến giận đến run tay, lại nghĩ tới gần đây thỉnh thoảng hắn hay biểu hiện ra chút không bình thường, nhìn chằm chằm “Đồng ý” nói không ra lời.

Tờ nguyện vọng còn ở trong túi, trước đó quyết định nói với trường học phải về Đồng gia, nếu như đến bây giờ Trác Hướng Minh vẫn không thể xác định quan hệ giữa hai người, vậy thì cho nhau bình tĩnh một quãng thời gian rồi nói.

Sau đó ở cửa bệnh viện, cậu định trực tiếp hỏi Trác Hướng Minh, nói ra bất mãn của mình, rốt cuộc hôn nhân và đánh dấu đối với hắn mà nói tính là cái gì? Nếu như điều đó không thể cho hắn cảm giác an toàn, cũng không thể khiến hắn hoàn toàn tin tưởng tình yêu của cậu, vậy cái gì mới có thể?

Đồng Yến chuẩn bị rất nhiều lý lẽ sắc bén, nhưng đến cuối cùng cậu lại không cam lòng nói ra khỏi miệng.

Sau khi ở trong phòng học quyết định phải về Đồng gia, cậu lại không kìm chế nổi mà suy nghĩ, pin Toàn Quy vẫn chưa đổi, Trác Hướng Minh định lúc nào dẫn nó đi đổi chứ? Tự mình cố gắng cũng không được, nhưng bây giờ Trác Chính Đức hình như đã chịu về nhà, sau này Trác Hướng Minh có thể từ từ tự tin vào tình cảm hay không? Cậu tiêu sái chưa kiên trì được 3 phút, sau khi mặt đối mặt với Trác Hướng Minh.

“... Đáng giận chính là em vừa nhìn thấy anh, tất cả suy nghĩ trong lòng đều là yêu anh, anh nói mẹ nằm viện, em lập tức lo lắng anh có đau lòng hay không, đau lòng bao nhiêu, mấy giây đã muốn quăng chuyện sắp nổi nóng ra sau đầu.”

Nghe cậu nói như vậy, giảng giải cảm xúc từ cửa trường học đến nhà, Trác Hướng Minh chỉ cảm thấy chính mình rất vô dụng.

Hắn không muốn làm người thất bại trong tình cảm, nhưng sự thực là nếu như không phải Đồng Yến một lần lại một lần dừng lại chờ hắn, hắn cả xuất phát cũng bước không tới.

Lúc trước nếu như không phải Đồng Yến hỏi ra câu kết giao trước, thì lúc nào hắn mới có thể thổ lộ với Đồng Yến chứ? Có lẽ phải chờ cậu khỏi bệnh, e rằng chờ cậu nghỉ hè, e rằng chờ cậu thi xong ra nước ngoài, cao bay xa chạy, lúc về nước có một Alpha ưu tú khác đứng bên người, hắn chỉ có thể tự nói với mình khi đêm tối, yêu không nhất định phải có được, huống hồ chính mình chưa từng đưa tay tranh thủ, hà tất phải uổng phí sức lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.