Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành

Chương 52: Chương 52




Giả thiết này khiến hô hấp Trác Hướng Minh ngừng lại trong nháy mắt, mãi đến khi Đồng Yến cau mày, hắn mới phát giác mình dùng sức quá mạnh nắm lấy cánh tay Đồng Yến.

“Xin lỗi.” Hắn buông tay ra, đổi thành ôm lấy eo Đồng Yến.

Đồng Yến hỏi: “Xin lỗi chuyện gì?”

Trác Hướng Minh nói: “Rất nhiều chuyện.”

Lời nói này gần như là chưa nói, Đồng Yến hỏi: “Anh yêu em sao?”

Trác Hướng Minh lập tức nói: “Yêu! Anh yêu em.”

Đồng Yến lại hỏi: “Vậy anh tin em yêu anh không?”

Trác Hướng Minh nói: “Anh tin.”

Đồng Yến uể oải nói: “Vậy giữa chúng ta còn vấn đề gì đâu?”

Dáng vẻ Trác Hướng Minh như là không còn lời nào để nói, đôi môi giật giật, cuối cùng vẫn không nói nên lời.

Giọng điệu và biểu cảm của Đồng Yến cũng làm cho hắn cảm nhận được tự trách trước nay chưa từng có, hắn muốn tặng cho Đồng Yến tình yêu mới mẻ và nhiệt huyết, mà tình yêu này có hiệu lực không khỏi quá ngắn, hắn muốn cho Đồng Yến hạnh phúc, tự do tự tại, nhưng khi bắt tay vào làm luôn quá khó.

“Anh có thể nói với em một chút anh đang nghĩ như thế nào không?” Đồng Yến thay đổi vấn đề, “Lúc nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm, anh nghĩ những gì?”

Trác Hướng Minh nhíu chặt mày, im lặng một lát.

Hai người đối diện một lúc lâu, biểu tình trên mặt Đồng Yến từ từ trở thành lạnh nhạt hắn chưa từng thấy, so với thờ ơ còn lạnh lùng hơn một bậc.

Sau đó điện thoại di động Trác Hướng Minh vang lên, sự yên ắng bị cắt đứt, Đồng Yến thuận thế đẩy tay hắn ra, muốn quay người xuống giường, nói rằng: “Thôi đi.”

Trác Hướng Minh chỉ sửng sốt một chút, may mà lần này hắn phản ứng rất nhanh, giành xuống giường trước, dùng một tư thế chật vật quỳ ở bên giường, ôm lấy hai chân Đồng Yến đang mang dép lê.

Đồng Yến sốt ruột, dùng sức giãy dụa, lại dùng tay đẩy bả vai hắn, mà sức lực của hai người cách nhau rất xa, Trác Hướng Minh thành tâm không cho cậu đi, làm cậu ngay cả nhúc nhích cũng khó khăn.

Đồng Yến tức đến nổ phổi hét lên: “Anh buông em ra!”

Trác Hướng Minh nói nhỏ: “Không thể buông.”

“Anh muốn làm gì?” Chân Đồng Yến bị hắn ôm chặt, chỉ có thể liên tục đẩy bả vai hắn, “Trác Hướng Minh anh buông ra!”

Trác Hướng Minh nửa ngày cũng không lên tiếng, Đồng Yến mới vừa hiện ra chút uể oải, hắn lập tức dành ra một tay cầm lấy tay Đồng Yến: “Bảo bảo, anh biết lỗi rồi.”

“Anh căn bản không hề biết!” Đồng Yến tức giận đến khóc nức nở, “Đừng gọi em như vậy, anh buông em ra, em phải về nhà!”

Trác Hướng Minh dùng sức kề sát tay cậu ở trên mặt mình, vẫn là giọng điệu trầm thấp mang theo cố chấp kia: “Đây chính là nhà em, em về chỗ nào?”

Đồng Yến cũng bị sự vô lại của hắn làm tức chết rồi, không thể giãy dụa, cảm giác sức mạnh bị hoàn toàn áp chế ủy khuất làm sao có thể nhiều như vậy, Đồng Yến khịt khịt mũi bắt đầu chảy nước mắt, không ngừng được, từng dòng từng dòng mà chảy ra, làm ướt cả khuôn mặt.

Thấy thế Trác Hướng Minh lập tức luống cuống tay chân đứng dậy ôm cậu, chân Đồng Yến được tự do, giãy dụa đá vào đùi và trên bụng hắn, Trác Hướng Minh giống như không cảm giác được, thân thể so với Đồng Yến lớn hơn một vòng như thay Đồng Yến chế tạo một lồng giam, siết chặt người vào trong ngực, không quan tâm Đồng Yến giãy dụa như thế nào, chỉ cúi đầu hôn lên nước mắt Đồng Yến, dỗ dành cậu: “Cục cưng đừng khóc, đừng khóc nữa.”

Hai người không ngừng nghỉ mà xô đẩy một lát, Đồng Yến đột nhiên khóc lớn nói: “Anh còn là người không? Tại sao lại cứng lên như vậy a?”

Tin tức tố của Đồng Yến bay ra đầy phòng, ngồi ở trong lồng ngực của hắn xoay eo động mông, hắn thấy Đồng Yến đáng yêu cực kỳ, ngay cả lúc chất vấn và khóc nức nở cũng đáng yêu, phản ứng sinh lý xảy ra nhanh chóng lại không đúng lúc, sắc mặt Trác Hướng Minh biến đổi liên tục, cuối cùng khó khăn mà nói: “Anh xin lỗi.”

“Anh đừng cứng lên nữa!” Đồng Yến vẫn đang rơi nước mắt.

Bé con oan ức chết rồi, Trác Hướng Minh lại không nghĩ ra biện pháp. Càng nhìn Đồng Yến hắn càng cứng đến lợi hại, người lại ở trong ngực, hắn lập tức không mềm xuống được.

Đồng Yến thực sự không thể làm gì hắn, từ từ không động đậy nữa, không thèm quan tâm thứ đỉnh vào trong cái mông mình, mềm nhũn cuộn tròn ở trong lồng ngực Trác Hướng Minh, chỉ lo khóc không ngừng.

Trác Hướng Minh lấy tay lau nước mắt cho cậu, phát hiện đôi mắt hồng càng ngày càng rõ ràng, không thể làm gì khác hơn là chồm người xé áo tắm bên giường, lôi một mảnh vải lau nhẹ nhàng, rất đau lòng mà nói: “Em mắng anh đánh anh cũng được, cầu xin em, đừng khóc, Đồng Đồng.”

Đồng Yến cũng cảm thấy mình mất mặt, nhưng sự đau lòng của cậu như mới vừa mở miệng cống, không phải nói ngừng khóc là có thể ngừng được.

Bé con trong lồng ngực khóc lên một tiếng, dáng vẻ Trác Hướng Minh rất giống như bị người khoét mấy khối thịt, lại là khoét vào những chỗ đau đớn nhất, lúc này bảo hắn làm gì cũng được, chứ đừng nói chỉ là thẳng thắn.

“Trước đây anh đã nghĩ đến chuyện em thi đại học, thế nhưng tuần trước đi nói chuyện mới biết đã sớm ghi danh rồi, hơn nữa còn xác nhận lúc cao nhất cao nhị.” Cằm Trác Hướng Minh sát bên cái trán Đồng Yến khóc đến chảy mồ hôi, ôm cậu thật chặt, “Giáo viên nói với anh thành tích của em rất tốt, những trình tự khác cũng thông qua, thư giới thiệu càng không có vấn đề... Cô giáo rất tin tưởng em.”

Đồng Yến nấc lên một cái: “Em hỏi anh nghĩ như thế nào.”

Trác Hướng Minh không còn dám yên lặng, Đồng Yến có thể cảm giác được hắn đang căng thẳng, dường như không thèm đếm xỉa lời hắn nói: “Em không muốn.”

“Em là của anh, nên ngồi cùng anh trên một cái bàn ăn cơm, buổi tối ngủ chung một giường, anh không muốn!” Tiếng nói Trác Hướng Minh có chút thống khổ, “Em là của anh.”

Đồng Yến khóc lóc nói: “Anh không muốn chính là không hỏi em một tiếng đã trực tiếp ký tên, khi trở về cả ngày đều hồn vía lên mây, có phải anh cảm thấy mình rất cao thượng không? Người như anh sao lại đáng ghét như vậy... Nha... Anh là tên khốn nạn, cố ý làm mình thật đáng thương, lại có vẻ rất hào phóng... Sao anh lại khốn nạn như vậy?”

Nước mắt Đồng Yến rơi quá mau, vừa nãy lúc xô đẩy với Trác Hướng Minh cảm xúc quá kích động, lúc này cổ họng đã có chút khàn khàn.

Trái tim Trác Hướng Minh cơ hồ bị người ta cầm giấy nhám tàn nhẫn mài mài, vô cùng đau đớn, “Nghe anh có được hay không? Đừng khóc, sau này cái gì anh cũng nói với em, có được hay không? Anh thật sự biết lỗi rồi, Đồng Đồng, đừng khóc.”

Đồng Yến giống như muốn hắn đau thật đau lần này, thương tâm đến muốn ngất đi, gương mặt ban đầu trắng hồng, bây giờ trên cằm mang theo nước mắt, từng chút mà rơi xuống.

Trác Hướng Minh cũng cam tâm tình nguyện nhận sự đau đớn này. Có một vài căn bệnh muốn trị khỏi dù sao cũng phải chịu đau đớn một hồi, chẳng qua hắn cũng không muốn dùng cách, làm Đồng Yến đau như vậy.

“Vốn không có chuyện gì, anh hỏi em là tốt rồi. Trường học đó không phải do chính em chọn, căn bản em không hề muốn đến nơi đó học, Đồng Dương nói trường đó tốt, em mới điền... Anh hỏi em không phải tốt rồi sao?” Đồng Yến không khí lực, cằm chống trên bả vai Trác Hướng Minh, nước mắt lại rớt xuống, hít một hơi rồi nói, “Tại sao anh không hỏi em? Anh biết khi em thấy tờ giấy đó đã khổ sở bao nhiêu không?”

Vốn chỉ là một chuyện rất nhỏ, mặc dù Đồng Yến thật sự rất muốn đến trường học ở nước ngoài, giao thông tiện lợi như thế, cho dù Trác Hướng Minh quá bận đến không có thời gian, cuối tuần cậu cũng có thể trở về, căn bản không thể xuất hiện tình huống một hai tháng không gặp được.

Đồng Yến khổ sở là vì Trác Hướng Minh giống như chưa từng có thói quen biểu đạt, hắn luôn yên lặng ban cho, khiến Đồng Yến cho rằng, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể dừng cho đi, sau đó bứt ra rời khỏi cậu.

Trong nháy mắt, Đồng Yến như nghĩ tới khả năng đó: E rằng Trác Hướng Minh cũng không yêu cậu như vậy. Về mặc tình cảm Trác Hướng Minh có thể từ bỏ rất nhiều thứ, Đồng Yến cũng không ngoại lệ.

Khả năng này khiến Đồng Yến như hỏng mất.

“Anh sợ mình trói buộc em.” Trác Hướng Minh khó khăn nói, “Rốt cuộc em biết mình nhỏ bao nhiêu không? Cơ bản cuộc đời còn chưa bắt đầu, thế giới cũng chưa từng thấy. Anh sợ mình trói buộc em.”

Sau một lát, Đồng Yến nhỏ giọng nói: “Tốt thôi... Anh lớn hơn so với em, cuộc đời của anh bắt đầu trước, cũng đã gặp thế giới, nếu để cho anh lựa chọn những thứ đó và em, anh sẽ chọn như thế nào?”

Nghe thấy câu nói này, Trác Hướng Minh vốn đã thanh tỉnh đầu giống như lại bị gõ một vố thật mạnh.

Hắn dùng lực kéo Đồng Yến vào trong lồng ngực, không thể càng gần hơn nữa, bởi vì hắn chỉ muốn dùng tình yêu khiến Đồng Yến vui vẻ, chứ không phải khiến Đồng Yến đau.

“Không cần chọn, anh chỉ muốn em.” Hắn nghe mình nói.

Hắn chỉ muốn có Đồng Yến, hắn không bao giờ muốn giả vờ cao thượng gì hết, vì hắn căn bản không phải người cao thượng. Trong tình yêu, hắn không ngừng đê tiện, còn là một kẻ biến thái từ đầu đến cuối. Hắn chỉ cần Đồng Yến, Đồng Yến cũng chỉ có thể là của hắn.

Đồng Yến mặt đối mặt tách chân ra ngồi ở trên đùi Trác Hướng Minh, cậu từ từ ngừng khóc, viền mắt và mặt đều rất nóng, cậu biết dáng vẻ của mình có bao nhiêu chật vật, cho nên không muốn để Trác Hướng Minh nhìn thấy, cứ tiếp tục ôm như vậy, cằm đặt trên vai Trác Hướng Minh, mồ hôi và nước mắt ướt nhẹp gò má dán vào lỗ tai và tóc mai hắn.

Trác Hướng Minh nói càng ngày càng không ra dáng, Đồng Yến muốn hắn thẳng thắn, nhưng sự thẳng thắn của người trưởng thành hình như không phải thứ cậu có thể dễ dàng tiêu hóa.

“Điện thoại di động của anh đâu?” Đồng Yến buồn buồn cắt ngang, “Không phải mới vừa vang lên sao?”

Lúc nãy Đồng Yến có vẻ muốn đi, Trác Hướng Minh làm sao còn lo lắng tới điện thoại di động, hai người dây dưa một trận, cũng không tiếp tục nghe thấy tiếng vang nữa.

Hắn một tay ôm Đồng Yến, tay khác mò vào trong ổ chăn, tìm tới sau đó nhìn thấy, là Đồng Lịch Khâm gọi điện thoại tới, hẳn là lúc hắn giữ lấy Đồng Yến không cẩn thận đụng vào nhận cuộc gọi, phía trên biểu hiện: Thời gian trò chuyện dài hai phút bốn mươi lăm giây.

Rốt cuộc không biết nghe bao nhiêu, nhưng Đồng Yến khóc lóc nói hắn cứng lên không phải là người chắc chắn đã bị nghe thấy.

Tác giả có lời muốn nói:

Hoa quý tiểu O nhật ký: Mỗi ngày câu đầu tiên khi rời giường, Trác đại tiểu thư chớ tự bế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.