Nhàn Thê Đương Gia

Chương 99: Chương 99: Hai bên nhìn trời




Editor: Hà Linh Beta: Tiểu Ngọc Nhi Vịt đực kêu to? Nếu không phải do Cơ Thất Nhàn thì mụ sao lại có giọng nói khó nghe đến thế đây?

Lại còn ‘quá cố’ nữa? Hách Liên Tâm Nhụy mắt xếch ngược lên. Đây là nó trù úm ngay trước mặt mụ sao?

Hải Đường lại phì cười một tiếng: “Đã chết? Chẳng lẽ là mượn họng vịt đực mà hồi sinh hay sao?”

Nàng chẳng thèm để ý đến nữ nhân ngồi trên xe lăn đang trừng mắt lạnh lùng nhìn mình mà nói tiếp: “Người ta toàn nói, người chết một lần sẽ càng quý trọng tính mạng hơn. Vị phu nhân này, ngươi không nên kích động, tốt nhất là kiềm chế một chút, giữ lại cho mình chút phúc khí mà an hưởng tuổi già thì hơn.”

Di di? An hưởng lúc tuổi già? Hách Liên Tâm Nhụy đi an hưởng tuổi già thì màn kịch nàng mất công đạo diễn biết làm thế nào?

Thất Nhàn lập tức quay đầu lại trách cứ Hải Đường: “Hải Đường, chớ có nói bậy. Nhị nương là thiên chi kiều nữ, tất nhiên là sẽ làm nên nghiệp lớn. Sao có thể tầm thường như ngươi và ta được.”

Trong lòng Hải Đường lại “Xí~~”một tiếng, nữ nhân này thật là mặt dày, nói một câu trái lương tâm như vậy mà mặt cũng không hồng tí nào; song ngoài mặt vẫn làm bộ kính cẩn: “Vương phi nói phải!” (Chị bảo ai mặt dày hơn ai đây?)

Thất Nhàn xoay đầu lại cười với Hách Liên Tâm Nhụy: “Nhị nương sao lại nhàn rỗi như vậy. Không biết đến Dực vương phủ ta có việc gì?”

“Đòi nợ!” Hách Liên Tâm Nhụy hừ mũi, phun ra hai chữ.

“Ta không rõ Dực vương phủ ta có thiếu Nhị nương các ngươi cái gì sao?” Thất Nhàn dựa vào thành ghế, ‘ngây thơ vô tội’, nói.

“Hừ! Cố làm ra vẻ!” Mụ nhìn Thất Nhàn hằm hè, “Phúc, ngươi nói cho nàng biết nàng nợ chúng ta cái gì?!”

Lục Phúc há to miệng, “Mẹ…” Đừng có bảo hắn nỏi được không, hắn sợ lắm! (TNN: cái loại nam nhân này, ta khinh *phỉ nhổ*)

Lại thấy ánh mắt ngoan độc của mẫu thân quét qua, hắn chỉ có thể kiên trì tiến thêm một bước, “Ngươi…”

Lúc này, chỉ nghe Thất Nhàn miễn cưỡng mở miệng: “Nhạc Nhi, hình như trên bàn có con chuột , Dực vương phủ ta sao lại có thể để cho mấy thứ bẩn thỉu này tồn tại được, thật là khiến cho người ta chê cười. Còn không đi chụp chết nó đi!”

Có chuột? Vương phủ tráng lệ thì làm gì có chuột? Dù cho có thì làm gì có chuyện ngênh ngang đi lại giữa ban ngày? Hải Đường đứng sau nàng nhếch miệng. Con chuột này hẳn là nói Lục Phúc kia đi.

Nhạc Nhi đầu óc thông minh, đáp một tiếng, “Vâng, thưa vương phi!” rồi lập tức tiến tới cái bàn bên cạnh Lục Phúc vận khí, đánh ra một chưởng xuống mặt bàn. Gỗ lim thượng hạng lập tức vỡ vụn. (thật là bưu hãn _’_||| ta thật sự khâm phục dũng khí của bạn Vân Băng)

Lục Phúc trợn tròn mắt, miệng há to, đúng nguyên một chỗ không dám động đậy.

Thất Nhàn bĩu môi, nha đầu Nhạc Nhi ra tay cũng có chút tàn nhẫn quá. Cái bàn trà kia cũng phải mất tiền mua mà, nàng đau lòng nha~~

Hách Liên Tâm Nhụy phẫn nộ trừng Thất Nhàn, nha đầu này đang uy hiếp sao? Đây là kinh đô, cũng không phải là chỗ nàng có thể tùy ý làm bậy, sao nàng lại dám?

“Cũng chẳng có ý gì đâu, Nhị nương. Nha đầu nhà ta hơi thô lỗ một chút. Bảo nàng đập con chuột, lại không biết nhẹ tay, liền đập luôn cái bàn trà ở ngay bên cạnh! Khiến mọi người sợ hãi rồi, đây âu cũng là do Thất Nhàn không biết quản giáo! Nên phạt!” Nàng che mặt ra vẻ hổ thẹn, nhưng lại chẳng có động tĩnh gì có vẻ là trách phạt.

Hách Liên Tâm Nhụy tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Đúng rồi, nhị nương, chúng ta tiếp tục. Vừa rồi vừa nói đến chỗ nào ý nhỉ?” Nàng lại ra vẻ thắc mắc.

“Ngươi cho rằng hoàng gia là nơi ngươi có thể coi trời bằng vung sao?” Mụ cười khanh khách quát hỏi.

“Nhị nương cứ nói đùa, Hoàng gia sao lại có thể là chỗ Thất Nhàn làm càn được. Thất Nhàn tất nhiên là biết lợi hại trong đó. Chỉ có điều, Thất Nhàn muốn nhắc nhở một câu, thứ Nhị nương ngươi dựa vào đi kết thù với Dực vương phủ chúng ta có thể đồng thời chống đỡ được thế lực của bệ hạ sao?” nàng đưa mắt nhìn về phía Hách Liên Tâm Nhụy, vui vẻ ôn hòa mà nói thẳng toẹt một câu.

“Ngươi!” Hách Liên Tâm Nhụy phẫn hận nhìn thẳng nàng. Nàng có thể khẳng định như vậy, chẳng lẽ mình bây giờ vẫn không đối phó nổi nàng sao? Cho nên mới không kiêng nể gì sao? Lửa giận trong lòng mụ lại nổi lên.

“Nhị nương chớ có bực bội. Vì mấy người nho nhỏ như ta mà bị chọc tức làm hại thân thể thì không đáng đâu.” Thất Nhàn tủm tỉm cười duyên, tiếp tục nhấp một ngụm trà thơm, “Nhị nương tốt nhất nên dồn sức vào trong nội cung mới phải.”

“Ngươi có ý gì?” Mụ nhíu mày.

“Nghe nói là Mi phi nương nương trong cung rất không được mọi người chào đón đấy.” Mắt nàng lóe lên, như thể vừa để lộ một bí mật rất thú vị.

Hách Liên Tâm Nhụy chợt thấy dao động. Mụ vào kinh lâu như vậy rồi, tuy nói Hách Liên Vân Lam đối với mụ tốt đủ mọi mặt, nhưng lại không để cho mụ gặp Ngũ Nhiêu. Mỗi lần mụ đề cập đến đề tài này, Vân Lam luôn viện cớ Ngũ Nhiêu vì phải tuân theo quy tắc trong hậu cung, không thể dễ dàng xuất cung, chỉ nói là nếu có dịp thì sẽ để mình tiến cung gặp Ngũ Nhiêu, sợ miệng lưỡi thế gian, v…v….Mụ hỏi người bên ngoài thì lại không có đầu mối.

Trong thư kia Ngũ Nhiêu cũng không nói gì cụ thể, chỉ bảo mụ nhanh chóng đến kinh đô mà thôi.

Chẳng lẽ Ngũ Nhiêu gặp chuyện gì?

“Nó làm sao?” Hỏi có chút vội vàng.

“Nghe nói là bị hoàng hậu trước kia ám hại sau lưng. Hại người không thành, lại rước họa vào thân đi!” Thất Nhàn ra vẻ thương xót, lại cố tình nói lòng vòng, không nói tới trọng điểm, làm Hách Liên Tâm Nhụy vội đến đỏ mắt.

“Nói vào chuyện chính đi!” Cuống họng đau xé khàn khàn hét lên.

“Trong nội cung có hỏa hoạn. Mi phi nương nương bị thiêu nên trọng thương.” Nàng lấp liếm chuyện liên quan đến Tam Huệ. Chó điên sẽ cắn càn, ai biết Hách Liên Tam Nhụy có đem oán hận đổ lên người Tam Huệ hay không.

Mặt Hách Liên Tâm Nhụy lập tức biến sắc.

“Ta cũng chưa gặp Mi phi nương nương sau khi nàng bị thương. Chỉ nghe người trong cung nói, khuôn mặt của Mi phi nương nương bây giờ có thể đem so sánh với Hắc Vô Thường rồi. Khuôn mặt vốn xinh đẹp như thế, chậc chậc, một đi không trở lại rồi.” Nàng đưa mặt nhìn Hách Liên Tâm Nhụy sắc mặt càng ngày càng không tốt rồi nói tiếp, “Nhị nương, ngươi cũng là nhìn cung đấu nội cung mà ra, trong nội cung mạnh được yếu thua ngươi chắc cũng rõ. Mi phi bây giờ ra cái dạng này rồi, trong cung làm sao có thể được đối đãi tốt đây?”

Loại lời này chỉ cần nói một nửa, phải để đối phương tự tưởng tượng nốt phần còn lại mới phát huy tác dụng.

“Hoàng hậu trước là ai?” giọng Hách Liên Tâm Nhụy bắt đầu độc ác.

“Chính là nữ nhi của Độc Cô hữu tướng gia.” Thất Nhàn che miệng, “Đáng tiếc thế lực hữu tướng càng ngày càng thịnh. Nhị nương muốn báo thù này, e là cũng chẳng phải việc đơn giản.”

Độc Cô hữu tướng là tùy tùng trung thành nhất đi theo Vân Lam trong triều. Dù cho con gái của mình bị tống vào lãnh cung, cũng không lộ ra bất cứ dị nghị gì với Hách Liên Vân Lam. Nghe nói, tổ tiên Độc Cô gia xuất thân là quan lại nhỏ, được tiên hoàng tín nhiệm đề bạt, phụ tá hai đời Đế Hoàng, tất nhiên là chịu ơn cực lớn từ hai cha con Vân Lam.

Một thần tử ngu trung như vậy mà tồn tại thì cực kì bất lợi với Vân Lẫm, nên tất nhiên là nàng muốn mượn tay Hách Liên Tâm Nhụy để tiến công.

“Đáng giận!” Mụ oán hận lên tiếng.

“Nhị nương, ta cũng biết Lục ca cùng Mi phi mới là cốt nhục chân chính của Hách Liên gia, nhưng lại để cái tên danh bất chính, ngôn không thuận kia chiếm thượng vị, ta cũng thấy bất bình thay cho Nhị nương.” Nàng lại tiếp tục thổi gió châm ngòi, “Không chỉ phải mai danh ẩn tích mà ngay cả con trai con gái cũng đều bị người ta hãm hại. Tiên đế cũng thật là, đã cho Nhị nương tiểu Hổ phù, tại sao lại còn không đem ngôi hoàng đế truyền cho Lục ca?”

“Hừ!” Hách Liên Tâm Nhụy khẽ cắn môi. Đây cũng là việc mụ cực kì bất mãn trong lòng. Đến khi tiên đế băng hà, Vân Lam kế vị, sự bất mãn này lại càng bành trướng. Dựa vào cái gì mà hoàng nữ chính quy như mụ lại phải lưu lạc đến mức này? Dựa vào cái gì mà một kẻ không có huyết thống hoàng gia như Vân Lam lại có thể yên ổn trên ngôi cao, hưởng hết tất cả vinh hoa phú quý trên thế gian?

Mụ yêu tiên đế, không sai, cho nên mụ mới không oán hận mà để tiên để trở thành hoàng đế hoàng triều. (Tiên đế vốn là con hoang à đáng ra là không thể lên ngôi nhưng Hách Liên Tâm Nhụy không nói ra) nhưng làm sao mụ có thể chịu cho Vân Lam này lên?

Nghe được mấy lời của Thất Nhàn, mụ lại càng tràn đầy quyết tâm.

Nhưng mà, “Ngươi định làm ngư ông đắc lợi sao? Dực vương cũng muốn kiếm chác từ đó sao?” Mụ cũng không ngu ngốc, tất nhiên là nghĩ tới việc này đầu tiên.

“Nhị nương nói đúng.” Thất Nhàn cũng không phủ nhận, “Nhị nương nên hiểu được sự tình của chồng trước Thất Nhàn. Thất Nhàn đã gả cho hắn nhưng vẫn muốn báo thù cho người chồng trước bị chết thảm. Ta cũng không ngại gì mà nói cho Nhị nương, chuyện đó là do bệ hạ gây nên, việc của Nhị nương nếu thành công thì cũng là đã báo được thù của Thất Nhàn. Về phần Dực vương….” Nàng dừng một chút rồi lại nói, “Dực vương gia trời sinh không có chí lớn, Nhị nương hẳn cũng biết rõ. Lúc này vương gia lại bị phái đi Nam Cương, chiến sự khẩn cấp, làm gì có sức quan tâm đến chuyện của Nhị nương ngươi?”

Nàng nói toàn những câu hợp tình hợp lý, như nước phải chảy thành sông.

“Thế thì tốt!” Hách Liên Tâm Nhụy hung hăng nhìn chằm chằm Thất Nhàn.

Thất Nhàn ngước đôi mắt trong suốt nhìn lại: “Nhị nương cũng nên cẩn thận. Bệ hạ có thể ngồi vững trên long ỷ nhiều năm như vậy, hẳn phải có thực lực hùng hậu.”

“Hừ! Chỉ là một dã chủng (đứa con hoang) mà thôi, có thể làm gì chứ?” Mụ chẳng thèm ngó ngàng mà hừ lạnh.

Nha nha, khẩu khí rất lớn nha, không tệ, không tệ, Thất Nhàn nhướn mi.

“Vậy thì Thất Nhàn liền cầu chúc Nhị nương có thể hoàn thành đại sự.” Thất Nhàn nhếch khóe miệng.

Hách Liên Tâm Nhụy híp mắt lại, lên được ngôi cao rồi nói sau. Đến lúc đó, có quyền hành trong tay, sẽ có đủ loại phương pháp để nữ nhân này kêu trời, trời không biết, gọi đất, đất chẳng hay!

Thất Nhàn ngẩng đầu lên nhìn trời, Vân Lẫm, lúc chàng từ Nam Cương chiến thắng trở về, ta sẽ tặng chàng một phần đại lễ. Không biết lúc ấy chàng có cao hứng không?

Giữa khói lửa Nam Cương.

Vân Lẫm nhìn lên trời, từng đoạn khói đen che lấp màu xanh trong vốn có của bầu trời.

Không biết bây giờ mây trong kinh đô có tràn ngập khói súng như ở đây hay không? Nữ nhân kia có an phận hay không?

Nghĩ tới bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt của Thất Nhàn, Vân Lẫm liền rơi hắc tuyến liên tục. Tên thái tử Bắc Hãn kia tuy đã hậm hực trở về nhưng vẫn không có hoàn toàn buông tha. Vạn nhất người nọ thừa cơ mà nhúng tay vào, mình lại không có ở đó thì làm sao bây giờ?

Tuy hắn tin tưởng Thất Nhàn, nhưng không tin tưởng cái loại nam nhân coi trọng Thất Nhàn kia!

Cũng may, cuộc chiến này xem như cũng sắp xong, binh lực của Nam Vũ cũng đã bắt đầu đi xuống. Bọn hắn vì đất đai Thiên Diễm quốc mà đến, lúc này thấy tiếp tục đánh cũng không có lợi gì, tất nhiên là không muốn lãng phí binh lực nữa.

Còn có Vân Lam, mắt Vân Lẫm trầm xuống. Tốt nhất là hắn đừng động tới Thất Nhàn lúc mình không có ở đó, nếu không…Nắm tay phía sau lưng Vân Lẫm lại càng siết chặt.

“Dực vương gia, vương tử nhà ta báo tin!” Sau lưng truyền tới giọng nói công chính cương trực của Quân Nghị.

Vân Lẫm không nhìn hắn, quay người đi vào doanh trướng.

Quân Nghị muốn cười khổ cũng không được. Đến tận bây giờ hắn vẫn không hiểu rõ Dực vương gia này. Bình thường vương gia đối với mọi người đều hòa ái dễ gần, duy chỉ có đối với hắn là hờ hững. Nói đúng ra là hoàn toàn không đếm xỉa đến!

Từ lần đầu gặp mặt cho tới tận bây giờ vẫn thế!

Hắn nghĩ mãi không ra, căn bản hắn chưa từng gặp Dực vương bao giờ, không có cơ hội đắc tội hắn. Vậy thì sao thái độ của vương gia với hắn và người khác lại tương phản như thế?

Bất quá, thái độ như vậy, hình như trước kia hắn cũng đã gặp qua một lần…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.