Nhân Thường

Chương 226: Chương 226: Họa phúc tương liên, phúc họa tại thân




Ở trên một ngọn núi nào đó, có hai thân ảnh nam nữ đang đứng bên rìa vách đá hàn huyên. Nam tử tuổi ngoài hai mươi, y phục xa hoa đắt tiền, khí chất tiêu sái. Trên khóe miệng gã luôn treo một nụ cười mỉa mai, cùng với cái nhìn sắc bén.

Người nữ một bộ xiêm y bã trầu, làn váy mờ ảo rủ xuống, để lộ ra bờ vai trắng ngần. Khuôn mặt xinh đẹp, lại có nét thành thục, thật sự khiến người nhìn mê đắm.

Nếu Hàn Tông ở đây, hắn không xa lạ gì hai người này. Người nam là Tống Chiêu, chưởng quản Pháp Đường. Mà người nữ lại càng rõ ràng hơn, nàng ta chính là Khả Vân Khuynh, đệ tử của Kiếm Nhất Tâm.

“Tống sư huynh, huynh chắc chắn chuyện này sẽ không ảnh hưởng gì tới danh tiếng sư tôn muội chứ?.”

Nghe thấy lời Khả Vân Khuynh hỏi, biết nàng ta vẫn còn chút lo lắng. Tống Chiêu Dân nở nụ cười, gã híp mắt trấn an:

“Muội đừng lo, ta đoán nội trong ngày mai hắn sẽ tự động tìm tới chỗ muội ngay thôi. Tới lúc đó cứ làm y lời ta là được, mọi sự còn lại muội đừng bận tâm!.”

“Vậy còn chuyện chúng ta….”

Thấy nàng ta bẽn lẽn, Tống Chiêu đến bên vỗ về an ủi:

“Vân Khuynh, muội chờ thêm một thời gian nữa được không…. Sau lần này ta phải bế quan một đoạn, hơn nữa sau đó cũng cần phải cố gắng khảo hạch, thi đua lập thành tích. Muội biết đấy, cái ghế này có rất nhiều kẻ đang muốn ngồi vào, sơ xẩy một chút….”

Gã ta an ủi, lời trơn như mỡ, lươn trạch luồn lách khiến cho Khả Vân Khuynh chỉ biết ậm ờ cho qua. Không lâu sau nàng ta rời đi, Tống Chiêu mới dần trở lại khuôn mặt như cũ.

Hóa ra đúng là Khả Vân Khuynh lén bỏ độc, khiến cho Hàn Tông lúc này như đang ngồi trên đống lửa.

Thật ra Kiếm Nhất Tâm chỉ nói nàng mang độc dược cho hắn, ông ta cũng không biết mọi thứ đang xảy ra khác đi. Nàng ta lén lén lút lút bỏ độc, chủ tính này đều là do Tống Chiêu ở phía sau âm thầm nhúng tay.

Tất nhiên gã đã xem chán vở tuồng này rồi, hiện là lúc bắt đầu ra tay. Còn lý do vì sao, tạm chưa bàn tới, bởi đây thậm chí còn là bí ẩn ngay với cả chính gã.

Quay trở lại Quảng Hà thành, Mệnh Tại Y nhờ nuốt được năm phần hồn phách của con thú, nàng ta đã ngoài ý muốn đột phá tới Luyện Khí tầng 3 rồi.

Con thú vốn đã tiến giai lên cấp 4, hiện thân thể nó đã là một con bướm nhỏ, so với hình dáng chưa tiến hóa, đúng là khác biệt quá lớn.

Chỉ khác ở chỗ, bởi vì bị nàng ta luyện thành thi xác, toàn thân nó không còn hai màu đỏ đen đặc trưng. Thay vào đó một màu đen kịt, con mắt cũng trở lên vô hồn.

Hiện thời cảnh giới của nó chỉ là cấp 2 sơ giai, tu vi chiến đấu lại ở Luyện Khí. Nếu như có đủ tài nguyên phụ trợ, nó vẫn có thể quay lại cảnh giới cũ. Nhưng đó cũng là cực hạn rồi, con thú sẽ vĩnh viễn ở lại cảnh giới cấp 4 sơ giai.

Đối với Mệnh Tại Y lúc này đã là quá đủ rồi, chỉ cần nó vẫn có khả năng dùng thiên phú hỗ trợ. Tu giả chỉ cần cung cấp đủ thức ăn cùng tài nguyên cho yêu thú, muốn ký khế ước nô lệ bao nhiêu cũng được.

Việc có con thú này trong tay, Mệnh Tại Y đã tự tin không ít. Ngoài trừ nó có thể dùng trực giác hỗ trợ khi cần, thiên phú cấp 4 của nó chính là cung cấp một lượng lớn linh lực cho chủ nhân.

Khác với khi dưới cấp 4, con thú chỉ có thể cung cấp một phần mười linh lực, mà việc này cũng phải có thời gian để nó hồi phục.

Tiến tới cấp 4, mở ra thiên phú, khả năng này của nó đã tiến lên một bậc. Nó có thể cung cấp linh lực liên tục, không cần phải nghỉ ngơi.

Tất nhiên, lượng linh lực nó cung cấp cũng còn tùy thuộc vào cảnh giới kẻ nhận. Cảnh giới cao sẽ mất nhiều thời gian, để đầy lại linh lực trong đan cầu hơn. Tuy nhiên đây lại là điểm mạnh của Mệnh Tại Y lúc này.

Cảnh giới nàng ta thấp hơn nó quá nhiều, hiển nhiên sẽ mất ít thời gian hồi phục hơn. Thậm chí trong khi chiến đấu, nàng ta không cần phải quan tâm tới số lượng linh lực tiêu hao.

Lợi ích của nó rất cao, nhưng kẻ có được nó lại không mấy dễ dàng. Chỉ tính riêng tỉ lệ năm phần mười thất bại khi ký khế ước, đã đủ khối kẻ phải tiếc nuối rời đi.

Mệnh Tại Y ngồi trong nhà, nàng ta ngắm nhìn con thú mà tĩnh tâm suy tính trong đầu. Vạn vật đều có ưu có nhược, có điểm mạnh sẽ có điểm yếu, mà con thú này có một điểm yếu chết người.

Nó hiện đã lên cấp 4, tên gọi mới của nó là Điệp Khúc Họa Phúc Tương Liên, mà cái tên lại nói lên tất cả. Mỗi khi dùng nó, sẽ có cả họa lẫn phúc theo tới, đây là một rắc rối rất lớn.

Giả dụ như đang đánh nhau với kẻ thù, nàng ta vận dụng con thú để hồi phục linh lực. Có đôi khi linh lực chênh nhau một chút, cũng đủ để phân ra thắng bại. Tất nhiên đây là phúc, nhưng họa cũng sẽ âm thầm theo đó mà tìm tới. Ví như đang lúc kết liễu đối thủ, cha của gã đó chạy tới kịp, vậy thì tình thế thay đổi, nàng ta gặp họa rồi.

Cho nên Mệnh Tại Y cũng không thể dùng nó tùy ý, lợi ích càng nhiều, họa phúc theo tới càng lớn. Lớn vừa phải thì còn có thể ứng phó được, lớn quá thì kiếp này coi như bỏ.

Số kẻ dùng nó mà gặp họa, rơi vào vạn kiếp bất phục, trong sử sách có ghi rất nhiều.

Mệnh Tại Y nhân sinh phong phú, nàng ta biết cách áp chế điểm yếu này của nó. Tại Tây Vực, trong một địa ngầm có một loài hoa gọi là Vô Ưu, có thể gặp dữ hóa lành.

Nếu như để con điệp thú hút mật hoa của nó, điểm họa này sẽ giảm bớt đi một chút. Nếu nuôi nó trong vườn hoa Vô Ưu ngàn năm, ngày ngày hút mật. Điểm họa này sẽ biến mất hoàn toàn, thân thể nó sẽ chỉ còn một màu đỏ.

Khi đó nó sẽ biến dị, trở thành một con Hồng Vận Điệp Liên Tú.

Tất nhiên đó là chuyện xa vời với Mệnh Tại Y lúc này, nàng ta không thể làm ngay, nhưng mà vẫn còn một cách khác tạm thời hạn chế được mối hoạ này.

Họa phúc tương liên, gặp phúc có họa, gặp họa có phúc. Như vậy cũng có thể nói, tuỳ vào hoàn cảnh không gian, nàng ta có thể lợi dụng được việc có phúc trước hay có họa trước.

Cũng bởi vì số mệnh Hàn Tông long đong lận đận, Thanh Tử Dương nhìn ra điểm này, nàng ta mới năm lần bảy lượt tìm con thú cho hắn.

Nhưng mà với Mệnh Tại Y suy cho cùng để nói, nàng ta muốn yên ổn phát triển, vẫn là cần phải biết thu mình đúng lúc.

Bỏ qua chuyện con điệp thú, Mệnh Tại Y tâm tĩnh thần minh, nàng nhập thần vào bên trong thức hải. Nàng ta nhìn đến nơi trời cao, một cái ấm nước nhỏ bé lơ lửng trên đó.

Thật không thể ngờ, Siêu Nghịch Lưu cũng theo nàng trùng sinh, quay về quá khứ. Có lẽ ngay từ trước khi mở ra tư chất linh căn, nó đã bên trong người nàng rồi.

Dạng pháp bảo này phải độ kiếp vấn thiên địa, mới có thể thành hình. Có tên trong bảng thần khí, đều là dạng duy nhất, không hề có cái thứ hai, thậm chí là phỏng chế phẩm.

Sử sách lưu truyền, Siêu Nghịch Lưu là do chín vị ma tôn dùng chính thân thể cùng hồn phách, lại thêm hàng vạn sinh mạng khác mà luyện kiếp thành hình. Ngày nó xuất quan, thiên địa nổi lên trận kiếp, tai ương ngập đầu.

Trong giới cường giả, không ai không biết tới chín đại trận kiếp thiên vấn nổi danh, gọi là Cửu Kiếp Thiên Vấn.

Tu giả Thánh cảnh, độ một kiếp trong đó, cũng coi như cửu tử nhất sinh.

Nhưng mà độ đủ chín kiếp, tất thành phi thăng.

Mà Siêu Nghịch Lưu chính là độ đủ chín kiếp Thiên Vấn, nghịch chuyển thành hình, cưỡng chế ở lại. Nó cùng với Thiên Ý, được coi là hai đại chí tôn pháp bảo, cùng là phân biệt chính tà.

Nói tới đoạn giai tích này, phải kể đến lịch sử đại chiến chính ma, từ thời xa xưa. Khi đó thập đại ma tôn liên hiệp vây công Thiên Cung, tất nhiên đại bại, chết một chạy chín.

Bọn họ thua cũng bởi vì Thiên Cung có Thiên Ý, vì để phản kháng, chín vị ma tôn liên thủ, muốn phá số mệnh, nghịch chuyển càn khôn. Siêu Nghịch Lưu cũng từ giai thoại đó mà xuất thế, tất nhiên hiện tại tất cả cũng đã là lịch sử rồi.

Mệnh Tại Y cũng không biết rằng, chính bởi bản thân nàng có Siêu Nghịch Lưu, mới thoát khỏi thăm dò của Thiên Ý. Bằng không mà nói, vừa mới trùng sinh, hẳn là Thiên Cung đã tìm tới cửa rồi.

Tác dụng hiện tại của Siêu Nghịch Lưu đối với Mệnh Tại Y mà nói, tuyệt đối quá lớn. Nó tuy không thể chủ động tấn công, nhưng có thể chủ động phòng thủ, bảo vệ não hải thần hồn cho nàng ta.

Vạn vật trong trời đất, đều có khuyết điểm, mà Siêu Nghịch Lưu này, có một điểm yếu không nhỏ. Ấy là từ Hoàng cảnh trở lên, lại không thể dùng được nó trùng sinh trở về.

Lấy Mệnh Tại Y làm ví dụ, nàng ta khi đó là Vương cảnh đỉnh phong bị thương.

Nàng ta dùng hết sinh cơ dâng hiến cho nó, trùng sinh trở về là năm mười lăm tuổi. Như vậy mà tính, nếu là Hoảng cảnh, sinh cơ lớn hơn Vương cảnh rất nhiều. Khi đó sử dụng quay về quá khứ, nhưng mà lại trở tới lúc chưa được sinh ra, vậy thì xong rồi.

Hồn tiêu phách tán, triệu kiếp bất phục.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.