Nhận Tội Với Em

Chương 11: Chương 11




Toàn thân Thiên Tầm run lên, thở ra một ngụm khí lạnh.

"Sao vậy?" Mật Nhi hỏi.

"Ách, không có gì, mình chỉ hít thở sâu một chút mà thôi." mặt cô lộ ra nụ cười mỉm, cố tự trấn định, trong bụng lại không ngừng kêu khổ, bởi vì có một bàn tay xấu xa đang trêu chọc vùng đùi nhạy cảm của cô.

Cô đứng ở trước quầy rượu, bình tĩnh đem cà phê nóng đã được pha tốt đổ vào ly thủy tinh, mà Mật Nhi thì ngồi ở một đầu khác của quầy rượu, ánh mắt chuyên chú vào TV, hoàn toàn không phát hiện phía dưới đang ẩn dấu một người đàn ông.

Cô muốn dời đi trận địa, nhưng người dưới quầy rượu không để cho cô như ý, bàn tay đang vuốt ve bắp đùi dịu dàng lướt qua da thịt, cảm giác cô có ý đồ muốn trốn đi, lập tức nắm chặt, kiềm chế bắp chân của cô, còn uy hiếp kéo vạt áo của cô, ngụ ý nếu như cô mạnh mẽ tránh ra, như vậy, anh không thể bảo đảm sẽ không kéo hư áo ngủ của cô.

Tên bại hoại này!

Cô không nhịn được nói thầm trong bụng, anh rõ ràng biết cô không dám để Mật Nhi phát hiện, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn mặc anh định đoạt.

Da thịt mềm mại như nước của cô không chút ngoài ý muốn nâng lên nóng bỏng điên cuồng sâu trong nội tâm anh, đường cong bắp chân khi được ngón tay anh an ủi trở nên căng thẳng, cho thấy đối với cô anh vẫn có lực ảnh hưởng rất lớn.

Loại cảm giác như vụng trộm này rất kích thích, cô hoàn toàn bị anh nắm trong tay, anh sao lại không nhân cơ hội này cố tình làm bậy đây?

Nghiêng người tiến lên, làn môi ấm áp, nhẹ nhàng gặm cắn da thịt của cô.

Thiên Tầm sẩy tay, không cẩn thận làm rơi thìa đường phèn đang múc lên trên bàn, phát ra tiếng vang.

Mật Nhi quay đầu lại, liếc cô.

"Tay trơn một chút, ngượng ngùng." Cô vừa dùng khăn lau lau, vừa xấu hổ nói.

Cũng may Mật Nhi lơ đễnh, cộng thêm lực chú ý lực đặt trên ti vi, cho nên không phát hiện cô có cái gì không đúng.

Cô cố gắng để cho mình thoạt nhìn rất bình thường, nhưng đồng thời không thể phủ nhận , cô không cách nào kháng cự sự trêu đùa của anh, biết rõ không nên như vậy, nhưng lại không tự chủ được bị nhiệt năng của bàn tay cùng những nụ hôn đang rơi xuống làm cho toàn thân nóng lên.

Bàn tay không an phận chạy dọc đến bên đùi, da thịt mịn màng nhạy cảm tinh tường cảm nhận được từng vết chai, kích thích một trận lại một trận tê ngứa khó nhịn, làm tim cô đập một lần so với một lần kịch liệt hơn.

Khi bàn tay nhiệt năng đi tới mềm mại, non mịn giữa hai chân thì cô vô dụng thầm kêu một tiếng.

"À? Cậu gọi mình sao?" Mật Nhi quay đầu lại hỏi.

"Phải . . . . . Cà phê của cậu xong rồi." cổ họng cô khô khốc nói.

"Cám ơn, ah? Mặt của cậu sao lại hồng hồng vậy?"

"Cà phê nóng, nên mình hơi khó chịu" Vì để Mật Nhi tin tưởng, cô còn cố ý lấy tay quạt quạt.

Mật Nhi không nghi ngờ gì, bưng cà phê hớp một ngụm, ánh mắt lại bị tiết mục hấp dẫn trên TV kéo đi.

"Mật Nhi. . . . . ."

"Hả?"

"Chương trình này diễn ra bao lâu?"

"Một giờ."

Thiên Tầm trong bụng kêu khổ thấu trời, điều này bày tỏ cô phải nhẫn nại một giờ nữa.

Nội dung của chương trình là những cuộc phỏng vấn các nhiếp ảnh gia giỏi nhất trên thế giới, giới thiệu những tác phẩm nổi tiếng của họ, cũng trình bày quá trình hình thành tác phẩm, từ lấy cảnh như thế nào, chọn hình ảnh, đến việc dùng phương thức đặc biệt nào chế tạo ra một phiên bản hiệu quả, công bố một chút các bí quyết người khác không biết, cùng xem qua những bước tiến cực khổ trên con đường đạt đến sự nghiệp của họ.

Mật Nhi nhìn đến xuất thần, bội phục hít sâu một hơi, phát ra tiếng than nhẹ.

"Oa. . . . . . Thật là lợi hại, kỹ thuật thật giỏi."

"Đúng nha. . . . . . Ừ. . . . . ." Cô cũng giống như Mật Nhi, hô hấp càng thêm nhanh.

"Không hổ là bậc thầy, kỹ xảo đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa khiến toàn thân mình như sôi trào."

"Ừ. . . . . ." Cô cũng nghĩ vậy . . . . . Không chỉ nóng, còn sắp bị thiêu chết rồi.

Cô cố sức chịu đựng không rên rỉ ra tiếng, còn phải làm bộ bình tĩnh vô sự uống cà phê, may mắn thanh âm TV khá lớn, đè át tiếng thở dốc rối loạn của cô.

Theo từng động tác dưới váy, bàn tay không cầm ly của cô cũng càng nắm càng chặt, những ngón tay với * đường vân quen thuộc, cách lớp vải hành hạ bộ phận mẫn cảm nhất, cũng yếu ớt nhất của cô.

(* đường vân: Đường vân tay)

Cô dùng sức siết chặt quả đấm, hàm răng đem môi dưới cắn đến đỏ tươi, phải dựa vào cái bàn chống đỡ, chân mới không mềm nhũn.

Ah? Đợi chút, anh đang làm gì?

Trời ạ! Anh đang cởi quần lót của cô! Không cần. . . . . . đáng ghét. . . . . .

A? Anh anh anh —— còn dùng miệng trực tiếp hôn cô —— cô ——

Oh. . . . . . Không. . . . . .

Ô ô ô ô ô, cô thật là muốn khóc, người đàn ông ghê tởm này! Nhất định là mượn dịp trả thù việc cô mang anh nhét vào dưới quầy rượu.

Không phân rõ đây là ngọt ngào hay thống khổ, người đàn ông làm người ta vừa yêu vừa hận này, đang vô tình châm lửa trong cơ thể cô.

Một giây kế tiếp, cô cảm thấy có dị vật xâm nhập vào cảnh quan yếu ớt giữa hai chân, cô vội vàng dùng tay bịt miệng, để đề phòng mình không cẩn thận kêu thành tiếng. . . . . . Trời ạ! Còn tưởng rằng ba tấc lưỡi của anh chỉ lợi hại trên tòa án, thì ra là dùng tại "Địa phương" khác cũng rất cao tay.

Trên trán cô tiết ra đổ mồ hôi, nửa người dưới như sắp bị hòa tan, đột nhiên cảm thấy mình giống như nữ chính dâm đãng trong phim A phiến, bọn họ từ trước đến giờ chỉ hoan ái phía sau cánh cửa đóng kín trong phòng ngủ, tất cả theo công thức hóa tiến hành, vuốt ve, triền miên, kích tình, sau đó kiệt sức.

Một lần duy nhất tự biểu diễn, là lần trong phòng tắm kia, nhưng vẫn chỉ có hai người bọn họ, không giống hiện tại, chẳng những ở trong nhà người khác, còn ở trước mặt người ta, lén lén lút lút làm loại chuyện này. . . . . . loại chuyện này. . . . . .

Oh. . . . . . Cô thật sự rất muốn kêu cứu mạng, trong ấn tượng cũng chưa từng thấy anh có hành vi phóng đãng như vậy, thật là trời đánh a, cô rất muốn trói anh lại để anh không thể làm gì nữa. . . . . .

Thời gian giống như trôi đi rất chậm, mỗi phút mỗi giây đều thật dài, cô phải tốn sức của chín trâu hai hổ mới có thể ổn định ly cà phê trên tay, không để cho nó đổ ra ngoài .

Đi vào.

Ra ngoài.

Lại đi vào.

Trở ra.

Tay của cô, không ngừng run lẩy bẩy. . . . . .

Một canh giờ sau, chương trình kết thúc, mạng nhỏ của cô cũng sắp không giữ được rồi.

An Mật Nhi thở dài một hơi, mặc dù buổi phỏng vấn đã hết, nhưng cảm giác rung động này vẫn còn đọng lại dư vị như trước.

Xem ra muốn tiến vào quốc tế, trở thành nhiếp ảnh gia tài ba, những kỹ xảo cô cần học vẫn còn rất nhiều.

Cô quay người, định đem số cà phê còn dư uống hết, lại bị gương mặt hoa lê đẫm mưa trước mắt làm cho ngớ ngẩn.

"Cậu làm sao vậy?" Cô sợ hết hồn, bởi vì cả khuôn mặt của Thiên Tầm đều hồng thấu, hốc mắt vừa ướt vừa đỏ.

"Mình, mình khổ sở chứ sao. . . . . ."

"Khổ sở cái gì?"

"Mình muốn nói đến tên Đường Sĩ Thành xấu xa kia, luôn hành hạ mình, thật đáng ghét!"

Mật Nhi bừng tỉnh hiểu ra, an ủi cô nhóc đáng thương vì tình mà khổ này.

"Đứa ngốc, nghĩ đến tên phụ tình đó làm cái gì?"

Phụ tình? Đường Sĩ Thành cau mày, anh phụ tình hồi nào chứ ? Người nói chia tay cũng không phải là anh.

"Mình cũng không muốn vậy, nhưng có biện pháp gì đây. . . . . ." Quả thật có khổ khó than, cô vừa nói, vừa từng ngụm từng ngụm thở dốc, An Mật Nhi nghĩ rằng vì cô khóc nức nở cho nên hô hấp mới tương đối gấp gáp như vậy .

"Cậu khóc cũng vậy thôi, đối với loại đàn ông chỉ muốn hưởng thụ quyền lợi lại không chịu phụ trách đó, khuyên cậu nên chết tâm sớm đi!"

Thì ra là có quân sư ở bên cạnh giật giây, không trách được, Đường Sĩ Thành rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân Thiên Tầm đột nhiên muốn chia tay, nam nhân bà này, chết tiệt! thật nhiều chuyện!

Mật Nhi không ngại phiền phức, lên tiếng nhắc nhở "Nên nhớ, đàn ông đều rất tự trọng, cậu càng theo anh ta, anh ta càng không cảm thấy cậu quan trọng, đừng cho anh ta có cơ hội mà nắm chặt cậu trong tay."

Không còn kịp rồi! Cô. . . . . . Hiện tại đã bị anh nhân cơ hội mà trói chặt !

"Lau nước mắt đi, đừng khóc nữa, nhìn mặt của cậu xem, giận đến đỏ hồng rồi, nhưng nói thật, cậu khóc trông rất đẹp mắt nha. . . . . ." An Mật Nhi đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội nói: "Chờ mình một chút!" Nói xong, vội vàng hướng phòng mình chạy đi.

Thừa dịp này, rốt cuộc Thiên Tầm có cơ hội lấy hơi, cố hết sức đuổi đi người đàn ông xấu xa đang nương nhờ trong váy của cô, muốn nhanh chóng đẩy anh đi.

"Đừng làm rộn!" Cô lấy thanh âm chỉ có hai người mới nghe được cầu khẩn anh."Anh đi mau đi. . . . . ."

"Không muốn."

"Xem như em cầu xin anh mà ——"

"Được." Anh càng ra sức sờ nắn chân cô, khiến cô vừa thẹn vừa giận.

"Em không phải cầu xin anh việc này!"

Đây là lần đầu tiên từ lúc chào đời tới nay, cô thật muốn đánh người, thế nhưng đối với loại người rất không biết xấu hổ này, cô không biết nên khóc hay là nên. . . . . . Ách. . . . . . Hưởng thụ. . . . . .

"Đến đây, Thiên Tầm!"

Nghe được thanh âm của Mật Nhi, cô bị dọa sợ, nhanh chóng đứng thẳng người, khi nhìn thấy chiếc máy chụp hình chuyên nghiệp trong tay Mật Nhi thì không nhịn được muốn khóc thét.

"Không phải chứ. . . . . . cậu muốn chụp mình?"

"Cậu nên biết, nhiếp ảnh gia rất thích chụp hình, nhất là lúc thấy hình ảnh đẹp sẽ ngứa tay, biểu tình bây giờ của cậu. . . . . . Ừ, phải hình dung như thế nào đây? Có một loại sức quyến rũ hấp dẫn mười phần đối với đàn ông, gợi ý cho mình rất nhiều linh cảm."

"Mình không muốn. . . . . ."

"Bình tĩnh đi, không phải cậu đã sớm quen việc làm người mẫu cho mình rồi hả ? Không cần phải tạo dáng đặc biệt gì, cứ tự nhiên là tốt rồi."

"Đừng mà, Mật Nhi. . . . . ." Cô mắc cỡ muốn chết, vội vàng lấy tay che kín mặt.

Tách —— tách —— máy ảnh không ngừng được bấm, Mật Nhi dùng ánh mắt lợi hại của mình, nắm bắt thần thái ngượng ngùng vừa muốn nghênh đón lại vừa muốn cự tuyệt của Thiên Tầm, mặc dù không hiểu rõ vì sao cô ấy lại có loại vẻ mặt này, nhưng cô biết, đây sẽ nhân vật làm nên kiệt tác cho bức ảnh của mình.

Ô ô ô. . . . . . Tại sao có thể như vậy a. . . . . .

Vào giờ phút này Thiên Tầm chột dạ muốn chết, chỉ có thể vừa xấu hổ lại vừa run sợ mặc cho Mật Nhi chụp từng bộ dạng điềm đạm đáng yêu vì chịu sự dày vò do dục hỏa của mình.

"A, phim rồi à ? Mới chụp được có hai mươi mấy bức mà thôi."

Đối với Thiên Tầm mà nói, là hai mươi mấy chứng cứ làm việc trái với lương tâm.

“Cậu chờ một chút, mình về phòng lấy phim, hình như còn một cuộn." Nói xong, lại vội vã chạy về phòng.

Đây là cơ hội cuối cùng để đuổi người, Thiên Tầm quyết định phải thật cứng rắn, lần này cho dù dùng phương pháp gì cũng phải bắt anh rời khỏi

Cô cố sức thoát thân, dưới tình thế cấp bách, một cước nâng lên, hướng mặt Đường Sĩ Thành đá tới.

"Ưmh!" Anh rên lên một tiếng, ôm lỗ mũi, vẻ mặt khổ sở.

Cô cũng không để ý nhiều như vậy, kéo anh, một tay đem anh đẩy ra ngoài cửa, trong khoảnh khắc Mật Nhi vừa bước ra thì kịp thời đóng cửa lại.

"Ah? Sao cậu nhìn có vẻ rất khẩn trương vậy?"

"Không có, mình . . . . . mình mệt quá, mình muốn ngủ tiếp một lát!" Nói xong, cũng không quản Mật Nhi đang kêu, vội vàng chạy vào phòng, khóa cửa lại.

"Hà. . . . . . Hà. . . . . ." cô cố gắng hít thở như bị thiếu dưỡng khí, cố nuốt nước miếng, gắng sức làm dịu yết hầu khô khan

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.