Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng | Chỉ Là Một Giấc Mộng Hoang Đường

Chương 52: Chương 52




CHƯƠNG 52 VĨ THANH

Thân mình Sương từ khi tỉnh lại thì sẽ không vấn đề gì nữa, sau khi tỉnh lại ngày ấy, Sương còn phải nằm trên giường hơn nửa năm mới có thể xuống giường đi lại, nhưng đi cũng chưa được vững lắm, cho đến tận một năm sau mới có thể đi lại như người bình thường.

Về phần đầu óc, Tào Ẩn Bạch nói đầu óc của Sương hẳn là không bị thương tổn nhiều, nhưng sẽ có một đoạn thời gian ý thức không rõ, hoàn toàn chỉ là do hôn mê lâu, qua một thời gian sẽ hảo. Theo như lời nói của Tào Ẩn Bạch, thời gian tỉnh lại mỗi ngày của Sương sẽ càng ngày càng dài, từ lúc bắt đầu là nửa canh giờ, sau đó đến bốn, năm canh giờ thanh thỉnh, đầu óc cũng ngày càng rõ ràng.

Từ lúc đầu óc Sương thanh tỉnh đến một mức độ rõ ràng, Thù Nam sẽ không ghé vào tai y mà lẩm bẩm không ngớt nữa, còn đem bức thư của Hoan Cô đưa cho y. Sương nhận thư rồi mở ra, trên đó cũng chỉ có mấy chữ ngắn ngủi:

“Trước đây ngươi nói muốn thú ta, nhưng hiện tại ngươi lấy gì để thú

Ta không muốn lấy ngươi, ngươi tự lo liệu đi

Hoan Cô“

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi của Hoan Cô nhân tiện nói lên tất cả ân oán giữa hai người. Đoạn ngày trong lãnh cung, vẫn còn là hai đứa nhỏ vô tư, quả thật là đã dành cho nhau một chút ấm áp. Lúc hài tử của các thái y khác khi dễ Hoan Cô là đứa câm, cười nhạo nàng tương lai chắc chắn sẽ không có ai lấy, là y nắm lấy tay nàng: “Ta thú ngươi” Lúc y đem phần lớn thức ăn dành cho Tuyết còn mình thì đói đến váng đầu hoa mắt, là nàng lấy tiền tiêu vặt của mình mua diện đường cấp y ăn.

Sau đó y lại phóng hỏa đốt thái y viện. Y không hối hận, bởi y thực sự cảm thấy mấy người trong thái y viện đáng bị chết! Rất đáng chết! Nhưng là y muốn nói với Hoan Cô một câu: “Ta không phải là cố ý, ta không biết ngươi còn ở trong.”

Đêm hôm đó, nàng không nên ở bên trong… Nàng không nên ở trong thái y viện vào canh giờ đó. Đêm đó y phóng hỏa rồi bỏ chạy, thẳng đến mấy ngày sau mới nghe thấy nàng ở bên trong, nghe nói mặt nàng bị thiêu hủy, nghe nói nàng được họ hàng đón đi xa rồi, nghe nói… nghe nói…

Y oán hận chính mình bất lực, oán hận mình chỉ có thể “nghe nói”. Nếu nói thân là hoàng tử lãnh cung là nguyên nhân y theo đuổi quyền lợi dục vọng thì đây chính là ngòi nổ làm y bạo phát.

Sương nhìn tờ giấy kia rất lâu, cuối cùng đem gấp nó trở về nguyên trạng, dùng chiếc túi thêu nhỏ cất vào, cẩn thận buộc lại, cho đến rất nhiều năm sau, Thù Nam vẫn có thể thỉnh thoảng nhìn thấy Sương mở bức thư năm xưa ra, một người yên lặng mà đọc.

Thù Nam không biết trên thư viết gì, chỉ biết là từ lúc đó Sương yên lặng không nói một câu, nhìn chằm chằm vào tờ giấy đến trưa, ngay cả khi hắn muốn đưa Tào Ẩn Bạch ly khai, y vẫn nhìn chằm chằm tờ giấy.

Đồ dùng của Tào Ẩn Bạch không ít, nhưng địa thế hẻm núi đặc thù, mã xa ra dễ vào khó, ngay cả ngày ấy đưa Sương vào cốc cũng phải bỏ hết những thứ lặt vặt trong mã xa ra, để Hoan Cô đánh xe, Tào Ẩn Bạch ở một bên áp xe mới có thể bình an vào cốc, bởi vậy Thù Nam đành phải giúp đỡ đưa đồ dùng của hắn ra ngoài rồi chất lên mã xa. Tào Ẩn Bạch vốn định giơ roi đánh xe, lại hạ tay xuống nói: “Đúng rồi.”

“Việc gì?”

“Ta không phải là muốn thử ngươi, ta có chuyện muốn khuyên ngươi.” Tào Ẩn Bạch nói: “Thân mình của Sương hiện giờ khiến cho y không thể làm loạn, ngươi cũng biết chứ?”

Thù Nam hiểu được ý của Tào Ẩn Bạch.

Sương người này không hề đơn giản, hiện tại y an phận như vậy là bởi vì thân thể không cho phép y nghĩ nhiều cái khác. Tào Ẩn Bạch lời này là khuyên Thù Nam, nếu muốn cứ như vậy cùng Sương an ổn một đời, thì biện pháp tốt nhất chính là không cần dùng thêm Tẩy Tủy Kinh trị tận gốc cho Sương, làm cho Sương vĩnh viễn bảo trì trong trạng thái lo lắng cho tính mạng mà không thể tạo loạn được nữa.

Thù Nam nở nụ cười, cũng không nói gì thêm, chỉ một câu: “Biết rồi.”

Tào Ẩn Bạch nhìn hắn một cái, thúc giục ngựa mà đi.

Từ sau khi Sương hôn mê tỉnh lại, đến nay cũng đã sáu, bảy năm, nó cách khác Thù Nam cùng Tào Ẩn Bạch cũng đã có giao tình hơn sáu năm. Tào Ẩn Bạch người này công phu nhận thức người tuy không bằng hai người Sương Tuyết nhưng tốt xấu cũng là người nhìn qua việc đời, vài năm nay đại khái cũng biết được tính tình Thù Nam.

Nên nói là mẫu thân Thù Nam – Đồng hoàng tử Lý Đình Túc dạy dỗ hảo hay là chịu ảnh hưởng của Viên Không đại sư đây? Thù Nam ở chung cùng hắn, phát hiện rằng người này kỳ thực cũng không phải là người khó sống cùng, còn có thể nói rằng tính tình thực sự không tồi chút nào. Giờ phút này hồi tưởng lại đủ loại đối đãi dành cho Tuyết năm đó, càng cảm thấy hắn đối với người trong lòng luôn là ôn nhu đầy đủ. Như thế nên nói, lúc trước Thù Nam bị Sương làm cho giận sôi lên quả thật có chút đáng thương. Chỉ là Tào Ẩn Bạch cũng không hiểu, vì sao cuối cùng Thù Nam lại yêu Sương? Theo tình huống năm đó, thế nào cũng thấy người nên được chọn là Sương a!

Mấy năm nay thấy Thù Nam chịu đựng phản phệ đau nhức, lần lượt cấp Sương tẩy tủy, Tào Ẩn Bạch liền biết hắn là không chịu được người trong lòng phải chịu nửa điểm đau khổ, cũng vì vậy nên mới khuyên hắn câu kia, kỳ thật cũng không quá hy vọng Chiếu vương đại nhân cứ thế mà thi hành.

Quả nhiên…

Bằng vào câu “Biết rồi” kia của Thù Nam, Tào Ẩn Bạch có thể đoán ra, trước khi chưa trừ hết bệnh căn trong người Sương, Chiếu vương vĩ đại sẽ không dừng tay a… Chỉ là, mặc dù nền tảng của Thù Nam cao, nhưng thương tổn tạo thành do phản phệ hẳn là cũng mệt mỏi đủ để biểu hiện ra ngoài đi?

Tào Ẩn Bạch một bên đánh xe, một bên nghĩ, lần sau trở về, có lẽ phải chuẩn bị dược cho cả hai người.

Ngồi trước cửa sổ nhìn mảnh thúy trúc xanh tươi, Sương không khỏi có chút cảm khái thế sự thay đổi. Nếu mười năm trước có ai bảo với y, người bên cạnh y từng bước từng bước ra đi, cuối cùng sẽ chỉ còn lại Chiếu vương vĩ đại cùng y, còn mỗi ngày làm trâu làm ngựa hầu hạ y, y sẽ khẳng định là người kia điên rồi, mà hiện giờ sự thật lại là thế.

Sơ tỉnh ngày ấy y không quên. Sương còn nhớ rõ buổi sớm tỉnh dậy sau nhiều năm hôn mê, y đầu óc hồ đồ căn bản không thể nghĩ gì, tự nhiên cũng không nhận ra Thù Nam, nhưng cảm giác an toàn từ Thù Nam ngày đó lại ở trong lòng Sương bồi hồi không tan. Sau đó cũng là Thù Nam chiếu cố mình.

Kỳ thật nếu muốn Sương nói ra tình cảm của y với Thù Nam là gì, y cũng không thể nói rõ. Hơn mười năm yêu hận dây dưa, chỉ sợ tình cảm giữa hai người không thể nói rõ được, đủ lại khúc mắc, lại cảm thấy hoang đường buồn cười. Giờ phút này Sương chỉ có thể xác định một điều duy nhất là, đại khái là y quyến luyến vòng tay của Thù Nam đi!

Mấy năm nay y tựa như trẻ sơ sinh, mọi chuyện đều cần người chăm sóc, uy cơm tắm rửa không nói, ngay cả chuyện vệ sinh đều không thể bớt. Sương chưa bao giờ từng yêu cầu người khác đến đón tay, cũng là vì từ lúc mình hôn mê không biết Thù Nam đã chiếu cố mình bao nhiêu lần, lúc này còn cố che che lấp lấp bất quá làm cho mình nan kham, mà cũng là vì Sương quyến luyến ôm ấp của Thù Nam.

Sương ngồi trước cửa sổ, trên bàn là văn phòng tứ bảo giúp y vẽ tranh viết chữ giải buồn, trong mắt nhìn một mảnh thúy trúc bên ngoài lại mệt mỏi rã rời. Trong mông lung, đột nhiên y nhớ đến thật lâu về trước, y cùng Thù Nam có đối thoại, còn nhớ lúc đó Thù Nam hỏi y “có người để ý” hay không, y trả lời là mình cũng như phiến trúc này. Y ích kỉ, y bài ngoại, nhưng lại có người cứ cứng đầu mà xông vào a!

Trong tầm mắt Sương của Sương, một đạo thân ảnh cường kiện xuất hiện ở trong rừng trúc, không để ý đến bốn phía trúc diệp ma sát phát ra âm thanh sàn sạt cự tuyệt, cường thế mà thẳng tắp đi về phía y.

Khi mà Chiếu vương điện hạ muốn tiến vào trong lòng một người, thì có quỷ thần cũng khó mà ngăn chặn nổi. Như thế nào lại đem một rừng trúc nho nhỏ này để trong mắt?

Khóe môi của Sương hơi cong lên.

Có lẽ quá khứ không thể dễ dàng buông tay như vậy, nhưng có lẽ một ngày nào đó, khi thời gian hòa tan tất cả yêu hận, y có thể thản nhiên cười, đề bút, viết xuống một giấc mộng cũ hoang đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.