Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng | Chỉ Là Một Giấc Mộng Hoang Đường

Chương 53: Chương 53




CHƯƠNG 53 PHIÊN NGOẠI – THẤT TỊCH (THƯỢNG)

Mùa hạ năm nay tương đối nóng bức.

Sương nằm trên ghế mát, trên tay là một chiếc quạt hương bồ, như có như không mà phe phẩy. Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ cũng biếng nhác, không biết tiêu cự đặt ở chỗ nào rồi?

Quạt làm bằng lá cây hương bồ.

Tào Ẩn Bạch biết y yêu trúc nên sắp xếp xung quanh phòng này toàn là thúy trúc. Một trận gió thổi tới, lá trúc cọ xát tạo ra tiếng xào xạc, lá trúc lại đặc biệt có mùi thơm tự nhiên rơi vào chóp mũi, cảm giác thật có vài phần thanh lương, chỉ là có gió thổi qua nhưng vẫn khô nóng khó tiêu.

Người khác đều nói trúc chiêu âm, không nên trồng ở sân nhà, nhưng thực ra một chút y cũng không sợ. Y tạo ra không biết bao nhiêu nghiệp chướng, đếm còn không xuể, sớm hay muộn cũng phải trả giá, cho nên trong lòng cũng sớm có chuẩn bị. Huống hồ, quỷ trước cửa không biết đã quanh quẩn bao nhiêu lần cũng không chết, thấy thế nào cũng là đủ rồi.

Thù Nam cầm theo bao lớn bao nhỏ trở về, xa xa nhìn thấy Sương đang ở bên cạnh cửa sổ, mà Sương lại như không nhìn thấy hắn, mi mắt cũng chẳng động một chút. Thù Nam cũng không sinh khí, cầm theo một đống lớn đồ vật vào cửa.

Trong đống đồ kia của Thù Nam, có một bao được dùng vải bông bao từng tầng từng tầng thật dầy, cởi bỏ vải bông ra lại là tầng tầng giấy dầu, bên trong mới là một đống băng vụn.

Thù Nam cầm một chiếc bồn lớn xới băng, rồi lại thả vào một bát nhỏ, cuối cùng là đổ nước ô mai vào trong bát, lúc đó mới đem bồn băng lớn đến bên cửa sổ, nói với Sương: “Nước ô mai để lạnh có thể uống, nhưng cũng đừng bỏ thêm băng vào nước ô mai nữa nhé.” Sương không thèm trả lời hắn, hắn cũng không giận, nhẹ nhàng xoay người trở về chuẩn bị tới lui, khinh thủ khinh cước như sợ làm ồn y.

Trước đây Sương là một người vừa sợ nhiệt vừa sợ lãnh, hiện giờ tình huống càng nghiêm trọng. Tào Ẩn Bạch tìm được chỗ này đã được coi là bốn mùa như xuân, nhưng Sương vẫn có khi chịu không nổi, cho nên mấy năm qua khi Thù Nam chiếu cố y, ban ngày mùa hạ cùng buổi tối mùa đông là phải cực kỳ chú ý, đêm đông càng không thể ngủ, nếu không cẩn thận chợp mắt một chút, tỉnh lại nhất định phải thăm dò hơi thở của y, chỉ sợ y bất tri bất giác mà tắt thở.

Kỳ thật mấy năm gần đây y cũng đã tốt hơn rất nhiều, đâu thể nào dễ dàng mà chết như vậy? Từ việc Tào Ẩn Bạch một, hai năm mới thăm y một lần là đủ để chứng minh, nhưng Thù Nam vẫn là khẩn trương không ngừng. Những chuyện Tào Ẩn Bạch dặn dò, từng chuyện từng chuyện hắn đều thuộc nằm lòng.

Nghĩ đến điểm điểm tích tích mấy năm gần đây, trong lòng Sương lại cảm khái ngàn vạn. Lặng lẽ nhặt lấy một khối băng trong bồn nắm trong tay, cảm thụ từng trận mát lạnh truyền đến.

Lúc này Thù Nam lại bưng đến mấy cái đĩa nhỏ, bên trong là đậu phộng, hồng tảo, qua tử, long nhãn các loại, lại có cả cao mật phan chi ma, hạch đào,… mỗi loại cũng không nhiều, nhưng lại thật sự tinh xảo, vừa nhìn đã biết là được đại trù ngăn nắp làm ra, mà lượng ít bởi vì thân thể của y kỳ thực không quá thích hợp để ăn những thứ đó, ăn chẳng qua là để nhấm nháp.

Hôm nay là đêm thất tịch.

Hôm trước Sương nói trời nóng, Thù Nam đang ở bên chân dùng quạt hương bồ quạt băng trong bồn cho y liền nói: “Qua vài ngày nữa là đêm thất tịch, sau đó mưa xuống sẽ mát mẻ.”

Sương hiếm khi đáp lời hắn, hỏi hắn như thế nào biết ngày đó trời nhất định sẽ mưa? Thù Nam hỏi lại y, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra rằng thất tịch hàng năm trời đều mưa sao? Sương liền trầm mặc không nói gì. Sau đó mới biết Sương tuy rằng biết sự tồn tại cùng tập tục đêm thất tịch, nhưng lại chưa từng trải qua đêm thất tịch, liền nói năm nay hảo hảo cấp Sương ăn tết.

Trước khi Tào Ẩn Bạch đi đã từng nói, tràng vị của Sương không tốt, ẩm thực phải nhẹ nhàng, nhưng đồ ăn đêm thất tịch quả thực là không hề nhẹ, vì thế Thù Nam còn sau người dùng khoái mã đuổi theo Tào Ẩn Bạch, mang về một tờ giấy Tào Ẩn Bạch phân phó, nói chỉ cần cẩn thận là vẫn có thể ăn tết.

Nghe nói y chưa từng ăn tết thất tịch, Thù Nam mấy ngày nay đều chuẩn bị. Đêm qua còn lôi kéo y đến trong viện, bày son phấn cho y, muốn y quăng lên nóc nhà

một tập tục đêm thất tịch, khi người con gái muốn cầu dung nhan xinh đẹp hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.