Nhật Ký Lừa Ba Của Bảo Bảo

Chương 294: Chương 294: Nhường cho người đàn ông nào cần!




Sau khi Mộ Minh Nguyệt nghe xong, tâm trạng cô trở nên nặng trĩu, trong lòng như bị một tảng đá lớn đè nặng lên.

“Chiến Vân Khai, anh có chuyện gì đang giấu em phải không?”

Giọng Mộ Minh Nguyệt hơi khàn lại, cô hơi nhíu mày hỏi.

Chiến Vân Khai lắc đầu, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, anh nói: “Minh Nguyệt, trước đây anh chỉ có toàn điểm mạnh, kể từ khi có em, anh mới có điểm yếu, vì vậy anh sợ lúc anh không ở đây, em sẽ trở thành điểm yếu để người khác lợi dụng uy hiếp.”

“Vậy anh còn không mau quản lý tốt sự nghiệp của mình, nếu như em thực sự xảy ra chuyện gì, anh chỉ cần ra tay giúp em là được không phải vậy sao? Tại sao còn muốn em phải học những thứ này?” Giọng nói của Mộ Minh Nguyệt có chút nghẹn ngào, nhưng cô vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc để tránh bị anh phát hiện.

Nhất cử nhất động của cô, sự nhạy cảm của cô, anh đều biết rõ, và vẫn luôn chú ý.

Anh ôm cô vào lòng: “Cô gái ngốc ạ, có anh bên cạnh đúng là em không cần phải trưởng thành, nhưng những thứ cơ bản em vẫn cần phải học, học để phòng thân.”

“Em bận lắm, em không thèm quan tâm chuyện của anh.” Cho dù có đánh chết thì Mộ Minh Nguyệt cũng không bằng lòng nhận lời anh.

Chỉ cần cô không nhận lời, anh sẽ vẫn tiếp tục ở bên cạnh cô, cũng sẽ không tùy tiện để bản thân xảy ra chuyện.

Chỉ có như vậy, anh mới có thể bảo vệ tốt cho bản thân.

Mộ Minh Nguyệt giận rồi, cô đánh vào khuôn ngực rắn chắc của Chiến Vân Khai, lại còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với anh: “Chiến Vân Khai, em muốn anh cả đời này không được phép rời khỏi em, đây là sự trừng phạt của em dành cho anh, anh nghe rõ chưa?”

“Em vẫn luôn chăm sóc cho anh, em dành hết thanh xuân quý giá và toàn bộ thời gian của mình để ở bên anh, anh không được lặng lẽ hù dọa em như thế.”

Mộ Minh Nguyệt vừa nói, sống mũi bỗng cay cay, cứ như thế cô khóc nức nở.

Chiến Vân Khai vừa nhìn thấy Mộ Minh Nguyệt khóc, anh bỗng chốc như mất đi lý trí, cả người trở nên bối rối.

Anh dịu dàng đưa tay lên, hai tay đỡ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, vội vàng nói: “Minh Nguyệt, anh sai rồi, anh sẽ không nói những lời khiến em sợ hãi như này nữa.”

Vốn dĩ Mộ Minh Nguyệt cũng không có vấn đề gì, nhưng ngay khi Chiến Vân Khai nhẹ nhàng an ủi cô như vậy, cô lại càng không kìm nén được, nước mắt cứ thế tuôn trào.

Chiến Vân Khai thấy cô càng khóc càng dữ dội, thì cảm thấy bản thân mình đã làm sai thật sự.

Anh không ngừng xin lỗi: “Minh Nguyệt, anh xin lỗi, xin lỗi em, đừng khóc nữa được không?”

“Em vừa khóc, tim anh lại rối lên.”

Anh không chịu nổi khi chứng kiến phụ nữ khóc, đặc biệt là khi thấy nước mắt của Mộ Minh Nguyệt.

Điều đó khiến anh cảm thấy bản thân giống một người đàn ông vô dụng, ấy vậy mà anh lại khiến cho người con gái mình yêu thương phải rơi lệ.

Bên ngoài cửa có hai cậu nhóc đáng yêu, khi nghe thấy trong phòng có tiếng khóc, cặp lông mày nhỏ bỗng nhíu lại.

“Nhạc Nhạc, chúng mình có cần vào giúp đỡ không? Mẹ khóc rồi, trái tim anh cũng tan vỡ theo...” Chiến Cảnh Hi vừa nghe thấy tiếng mẹ khóc, cậu lại rối hết cả người lên.

“Tim em còn tan nát hơn ý, đó là mẹ của em! Ông bố thúi Chiến Vân Khai này, sao lại có thể bắt nạt mẹ của em.” Mộ Nhạc Nhạc tay nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Đúng, ông bố thúi Chiến Vân Khai! Tại sao lại bắt nạt mẹ! Chúng mình cùng vào xử lý bố đi.”

“Được!” Mộ Nhạc Nhạc gật đầu lia lịa.

“Cầm lấy!” Chiến Cảnh Hi đưa cho Mộ Nhạc Nhạc một cây gậy bóng chày, cậu cũng cầm một cây gậy trong tay.

Mộ Nhạc Nhạc vác gậy bóng chày lên, cậu và Chiến Cảnh Hi cùng giơ đôi chân nhỏ lên, đạp mạnh vào cửa phòng sách.

Sau đó trực tiếp xông thẳng vào trong, cả hai bao vây lấy Chiến Vân Khai.

Mộ Nhạc Nhạc hỏi tội: “Bố, vì sao bố lại bắt nạt mẹ? Chẳng lẽ bố không biết rằng con gái là để yêu thương sao?”

Chiến Cảnh Hi cũng tiếp lời: “Nếu như bố không thương mẹ, thế thì nhường mẹ cho người đàn ông nào cần đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.