Nhật Ký Lừa Ba Của Bảo Bảo

Chương 293: Chương 293: Em không cần đồ CỦA ANH!




“Không biết nữa, bố cho phép anh mỗi ngày xấu một chút cũng không sao, bố nói như vậy tốt cho anh.”

Chiến Cảnh Hi lắc lắc đầu nói: “Vừa hay em cũng bảo anh ngụy trang, đừng để mẹ phát hiện ra sớm thế, thế nên anh mới đồng ý đấy chứ.”

“Thế chắc là bố có suy nghĩ của bố rồi, có lẽ bố cảm thấy, nhìn em cứ xấu xấu, lo lắng là sau khi em nhìn thấy khuôn mặt thật sự của anh, sẽ thấy tự ti chăng?” Mộ Nhạc Nhạc đoán mò rồi nói.

“Kệ đi, bây giờ chúng ta cứ tự che lại khuôn mặt của mình để không bị phát hiện là được.” Chiến Cảnh Hi đáp lại.

“Được, em biết rồi.” Mộ Nhạc Nhạc cũng đeo xong mặt nạ: “Chúng ta đi thôi! Để bố mẹ đợi lâu không tốt đâu.”

“Được!” Chiến Cảnh Hi gật đầu, sau khi thu dọn xong đồ đạc, cậu khoác vai Mộ Nhạc Nhạc, vừa đi vừa nhảy nhót.

Và cảnh tượng này, đã bị Chiến Cẩm Quốc nhìn thấy toàn bộ.

Ông ta không nhìn nhầm.

Đó chính là hình ảnh của Chiến Vân Khai khi còn nhỏ.

Lại là hai đứa nhóc này!

Chiến Cẩm Quốc khi nhìn thấy cảnh này, ông ta bắt đầu tính toán.

Sau khi từ trường trở về nhà, Chiến Vân Khai cho người chuyển đến một tập tài liệu chất cao như núi, anh cho người đặt chúng lên bàn trong thư phòng của biệt thự Mộ Thị.

Chiến Vân Khai kéo Mộ Minh Nguyệt vào phòng sách.

“Chiến Vân Khai, tại sao anh lại muốn dạy em những thứ này?”

Mộ Minh Nguyệt nhìn chằm chằm vào đủ các loại giấy tờ tài liệu trước mặt, cô nhìn người đàn ông cao lớn uy nghiêm trước mắt bằng vẻ mặt đầy nghi hoặc khó hiểu.

Ánh mắt Chiến Vân Khai trầm lặng, anh thấp giọng nói: “Một người đàn ông thật lòng yêu em, sẽ dạy cho em mọi cách để bươn trải trong cuộc sống, dạy em học được bản lĩnh kiếm tiền, dạy cho em biết cách điều khiển bản tính con người, chứ không phải nói một câu: “Anh nuôi em, đừng đi làm nữa.”, điều đó cũng chính là nếu một ngày dù anh không còn nữa, thì vẫn khiến em có thể một mình đi tiếp phần đời còn lại.”

Mộ Minh Nguyệt nghe xong, trái tim bỗng chốc run rẩy, lời nói của anh, tựa như đang dặn dò nhắn nhủ, nó càng khiến lòng cô hoang mang lo lắng, giống như thể sắp xảy ra một chuyện gì đó.

Cô hỏi một cách không chắc chắn: “Chiến Vân Khai, đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Anh như vậy, khiến cô có cảm giác sẽ không còn được bảo vệ nữa.

Phút chốc cô cảm thấy hoang mang lo sợ tột cùng.

Thậm chí cô đã thực sự lo lắng rằng một ngày nào đó anh sẽ không còn.

Chỉ khi có anh ở bên cạnh, cô mới cảm thấy an toàn.

Nếu như Chiến Vân Khai không còn nữa, cô không biết liệu bản thân mình sẽ ra sao.

“Cô gái ngốc này, em phải học cách trưởng thành, anh muốn dạy cho em mọi thứ mà anh đã học được trong cuộc đời này, như vậy em mới có đủ mạnh mẽ, không ai có thể làm em tổn thương, và em sẽ không bị người khác hạn chế.” Chiến Vân Khai chìa tay ra, dịu dàng vuốt lên tóc cô, nói một cách cưng chiều: “Minh Nguyệt, nếu có thể được, anh muốn em có thể thừa kế toàn bộ tài sản của anh.”

Nơi đây, chỉ là một phần núi băng, đồng thời cũng là một phần núi băng của Tập đoàn Đế Quốc của anh.

Lo lắng, anh không muốn cô phải vất vả khổ cực, cô chỉ cần nắm chắc được một số sản nghiệp quan trọng

“Em không cần những thứ đó của anh.” Mộ Minh Nguyệt lắc đầu nói.

Cô chưa bao giờ là kiểu phụ nữ tiêu tiền của đàn ông.

Cho dù là lúc đi theo Chiến Vân Khai, cô vẫn luôn tiết kiệm tiền cho anh, chưa bao giờ tiêu một đồng nào của anh một cách bừa bãi.

Bây giờ Chiến Vân Khai lại muốn chuyển nhượng lại Tập đoàn Đế Quốc của anh cho cô, cô sợ bản thân mình sẽ không gánh vác nổi.

Cô thực sự có năng lực để quản quản lý tốt tập đoàn của Chiến Vân Khai, nhưng cô không muốn nhìn anh buông xuôi mặc kệ!

“Cô gái ngốc, giang sơn của anh, là vì em mà gây dựng.” Chiến Vân Khai an ủi cô nói: “Anh rất muốn bảo vệ em, cũng muốn ở bên cạnh em cả đời, nhưng mà, anh sợ rằng có một ngày anh không còn nữa, sẽ không thể bảo vệ em, những gì anh dạy em, em có thể dùng nó để tự bảo vệ mình.”

Tới lúc đó còn lại cô đơn độc một mình, chắc chắn sẽ rất sợ hãi, rất bất lực, rất bế tắc.

Vừa nghĩ đến chuyện cô phải đối mặt với mọi thứ một mình, trái tim anh quặn thắt lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.