Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 7: Chương 7: Lộ tẩy




Xe ngựa băng băng chạy cả ngày trời, rốt cuộc cũng vào được thành trước khi đem xuống. suốt ngày đường, đoàn người ai nấy đều rệu rã, liền tìm nơi ngủ trọ, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Sau đó vấn đề xuất : Phân phòng như thế nào đây? Nếu muốn tiết kiệm tiền có thể chỉ thuê hai gian, chủ tớ Tiết gia và chủ tớ Hoắc gia mỗi bên gian, thế nhưng bây giờ bọn họ dư dả tiền nong, hơn nữa cái quan trọng hơn là Quế Viên đồng ý.

“Gia, phu thê mới cưới thể ngủ riêng giường được!” Quế Viên kiên định , “Ngài và phu nhân nhất định phải ngủ chung”.

Tiết Niệm Chung có ý kiến, Thanh Bình dám có ý kiến, chỉ mình Hoắc Truy Ân nghe xong liền sa sầm mặt, rất muốn xông tới đá cho nàng cái. Nếu phải chung phòng với cẩu quan thà ngủ với Thanh Bình còn hơn! Đương nhiên, chuyện ấy tuyệt đối thể xảy ra được.

Hoắc Truy Ân rất nóng nảy, vừa vào trong bắt đầu lên kế hoạch xem phải xử lý cẩu quan thế nào. thế nào , hai người vẫn là phu thê danh nghĩa, nếu đuổi y ra khỏi phòng nhất định bị người ta xì xào bàn tán. Hoắc Truy Ân chưa muốn ngày mai nghe được người đường xì xầm về con dâu dã man của nhà nào đó ngược đãi phu quân, thế nên có muốn làm gì cũng phải đóng cửa phòng lại trước .

“Ngươi, báo tiểu nhị mang hai vò rượu lên đây”, Hoắc Truy Ân ra lệnh.

Tiết Niệm Chung chau mày lại, khuyên bảo: “Phu nhân, nếu nàng muốn uống rượu gọi vò lên là được rồi, uống quá nhiều hại cho sức khỏe, huống gì ngày mai chúng ta còn phải lên đường”. ra Tiết Niệm Chung cũng có ý nghĩ “xằng bậy” gì với Hoắc Truy Ân cả, nếu y đồng ý chờ đến khi đôi bên tự nguyện đương nhiên nghiêm túc giữ lời. Hơn nữa y vốn chẳng có bản lĩnh ép buộc đối phương, vì vậy nên mới đứng rất xa, cũng chuẩn bị sẵn tinh thần ngủ đất đêm nay.

“Ta khinh!” Hoắc Truy Ân định lúc đại gia ta uống rượu ngươi còn quấn tã cơ, bắt ngươi đứng thêm đêm là hết tình hết nghĩa rồi. “Ngươi có hay ?”

Tiết Niệm Chung lay chuyển được , chỉ đành gọi tiểu nhị tới, hai vò rượu lớn bày bàn. vò rượu năm cân, hai vò rượu là tròn mười cân rượu, Hoắc Truy Ân lộ ra tia cười lạnh, tin mình hành chết được gã cẩu quan này!

“Lại đây, cùng ta uống chén”, Hoắc Truy Ân đột nhiên dịu giọng, chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh mình.

Gương mặt Tiết Niệm Chung lộ vẻ bối rối, y đứn đó dám nhúc nhích: “Phu nhân, ta, ta uống được...”

Hoắc Truy Ân nghe mà đôi mắt sáng bừng lên, ý cười càng sâu hơn chút, : “Ngươi muốn làm ta mất hứng đúng ?”

“, dám.” Tiết Niệm Chung lê bước lại gần, ngồi xuống chiếc ghế kia, bộ dạng đứng ngồi yên.

Hoắc Truy Ân xé bỏ giấy bao miệng vò. Nhằm thể phóng khoáng cũng như đuổi được cẩu quan càng nhanh càng tốt, dùng bát lớn để rót rượu, có điều rất giảo hoạt mà rót đầy cho cẩu quan, còn bát của bản thân chỉ lưng lửng có tám phần mười. Tuy rằng trong lịch sử rượu chè của mình Hoắc Truy Ân chưa từng gặp phải đối thủ nào, thế nhưng cũng muốn ra sức quá.

Tiết Niệm Chung thấy nâng bát lớn lên, khỏi lo lắng : “Phu nhân, nàng uống ít chút”.

Hai bát rượu, bát nào đầy bát nào vơi vừa nhìn biết, vậy mà còn tâm tình khuyên uống ít . Hoắc Truy Ân thầm chế giễu cẩu quan giả đò quân tử, bị chuốc rượu vẫn đáng đời! nhấc bát lên,hơi uống cạn.

Tiết Niệm Chung nhìn mà hoảng hồn khiếp vía, lại khuyên: “Phu nhân, nàng uống chậm chút, uống nhanh như thế rất dễ say”.

“Lằng nhằng, mau uống !” Hoắc Truy Ân thúc giục.

Tiết Niệm Chung nâng bát rượu lên, khẽ nhấp ngụm, đầu mày lại chau vào, ánh mắt liếc về phía Hoắc Truy Ân. Phát đối phương trừng mắt nhìn mình chằm chằm, y lập túc nuốt ngay những lời quẩn quanh bên mép xuống, sau đó thong thả uống hết bát rượu, từng ngụm từng ngụm . Thấy y lề mề như vậy, Hoắc Truy Ân rất khinh thường, lại nhấc vò rượu lên rót đầy bát nữa.

“Phu nhân, thể uống nữa!”, Tiết Niệm Chung vô cùng sốt ruột, : “ say đấy”.

Đấy chính là hiệu quả mà Hoắc Truy Ân muốn, quát: “Lằng nhà lằng nhằng, ngươi có còn là nam tử hán thế!”

Tiết Niệm Chung bị Hoắc Truy Ân làm cho nghẹn họng, còn gì để , chỉ đành chiều theo , uống từng bát từng bát , hết hơn nửa vò. Hoắc Truy Ân cảm thấy chuyện có gì ổn, dù có là nước lãuống nhiều như thế cũng đủ no rồi, sao cẩu quan... chẳng có chút phản ứng gì cả!

‘Phu nhân, nàng uống ít chút.” Thái độ của Tiết Niệm Chung rất đỗi chân thành.

Hoắc Truy Ân có phần sửng sốt, tửu lượng của bản thân xem như tồi, hơn nữa lại uống ít hơn cẩu quan, cẩu quan cố gắng gượng hay là thế nào? “Ta uống nửa bát, ngươi uống bát!” Thấy Tiết Niệm Chung gật đầu vô cùng thoải mái, Hoắc Truy Ân có thứ cảm giác bản thân vừa làm ăn lỗ vốn, vội bảo: “ được, ta, ta...”

“Nàng chén, ta bát”, Tiết Niệm Chung đỡ lời, đưa cho cái chén xinh.

Hoắc Truy Ân kinh hãi, bóp chặt chén rượu kia, cảm giác sâu sắc rằng bản thân bị đối phương sỉ nhục. Bàn rượu tựa như chiến trường, nghĩ xem đường đường là thiếu chủ của Dật Long sơn trang, khi nào bị người ta xem thường như thế?

ngờ Tiết Niệm Chung lại , “Phu nhân, ra tốt nhất là đừng uống nữa, sớm nghỉ ngơi ”.

Tuy rằng Tiết Niệm Chung, người ra câu ấy, chẳng có ý gì khác cả, thế nhưng vào tai Hoắc Truy Ân lại như vậy. Từ “nghỉ ngơi” liên tưởng tới chung giường, lại liên tưởng sang chuyện vợ chồng ân ái, mẹ kiếp, ta phải thiến tên cẩu quan nhà ngươi! “Uống tiếp!”

Nửa canh giờ sau, Hoắc Truy Ân phá cửa lao ra ngoài, ngồi thụp xuống cửa mà nôn thốc nôn tháo. Tiết Niệm Chung rất lo lắng, lại dám tiến lên, chỉ đành đứng cạnh đó hỏi thăm.

“Phu nhân, ta bảo uống tiếp say mà, thế mà nàng cứ nghe”, Tiết Niệm Chung bất đắc dĩ thở dài tiếng .

Hoắc Truy Ân thần trí mơ màng, tay chân bồng bềnh hết cả, loạng choạng đứng dậy, lĩu lưỡi hỏi: “Ngươi, sao ngươi lại có việc gì?”.

“Ta? Ta sao đâu.” Tiết Niệm Chung hiểu nỗi nghi hoặc trong lòng , liền giải đáp: “Phu nhân có điều biết, những người trong quan trường như chúng ta, tiệc rượu lớn phải tham gia nhiềuđếm xuể. Hơn nữa chức quan của ta lại thấp, gặp ai cũng cần kính rượu, tửu lượng sớm luyện thành.”

Hoắc Truy Ân choáng váng đến độ còn sức để kêu ca chửi rủa gì nữa, nếu phải có nội lực chống đỡ, sớm lăn kềnh ra đất rồi. Đến lúc này mới hiểu, ra phải Vương quản gia dốc sức, mà làuống đến ngất . Đột nhiên cảm thấy bản thân bị đối phương lừa gạt, nếu có thể dùng sức muốn dạy cho cẩu quan bài học nhớ đời. Có điều vào giờ phút này, so với việc đánh cẩu quan, còn có thứ cảm giác sâu sắc hơn kích thích , khiến Hoắc Truy Ân tài nào chịu được.

Tiết Niệm Chung thấy sắc mặt Hoắc Truy Ân rất tệ, liền tự quyết định bước tới đỡ , chẳng ngờ lại bị Hoắc Truy Ân hung hăng đẩy cái, giận dữ nạt: “Cút ra!” Sau đó Hoắc Truy Ân lảo đảo lao ra ngoài, còn quay đầu lại quát rằng: “Cấm ngươi theo”.

Tiết Niệm Chung quả thực lớn gan tới mức dám chống lại mệnh lệnh của Hoắc Truy Ân, nhưng dù sao đó cũng là phu nhân của y, dù cho nàng võ công cái thế, còn rất căm ghét mình, thế nhưng thân làm trượng phu sao có thể yên tâm để phu nhân của mình chạy ra ngoài lúc nửa đêm như thế? Bởi vậy y liền gấp rút đuổi theo sau.

Kỹ xảo bám đuôi của Tiết Niệm Chung rất tệ, nếu là ngày thường. Hoắc Truy Ân nhất định phát ra, thế nhưng hôm nay uống quá nhiều, cả người rơi vào trạng thái lâng lâng, đầu óc nặng trĩu, suy nghĩ rối bời, để ý được nhiều như vậy. phi thân qua bức tường bao quanh quán trọ, sau khi chạm đất liền dựa người vào tường, hóng chút gió mát, cả người vẫn mơ mơ màng màng, sau đó quay người đối mặt với bức tường, chậm chạp vén váy lên, tháo đai lưng ra... Uống cả đống rượu như thế, nếu xả ra ngoài phen nghẹn chết mất!

Thế là, Tiết Niệm Chung bám đuôi đuổi tới trông thấy phu nhân của mình, Hoắc gia đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, quay lưng lại với y, “giải quyết nỗi buồn” trong tư thế đứng. Cho dù chỉ trông thấy bóng lưng, thế nhưng thân làm nam nhân, động tác ấy với y quen đến thể quen hơn, huống gì còn có tiếng nước chảy tồ tồ phụ họa! Đêm khuya thanh vắng, tiếng côn trùng kêu còn ràng như thế, tiếng nước chảy liên tục ngừng kia tiến thẳng vào tai Tiết Niệm Chung, mãi đến khi thanh đó dừng lại y mới hoàn hồn.

Y, Tiết Niệm Chung, rùng mình cái.

Hoắc Truy Ân giải quyết xong, lập tức cảm thấy cả người thư thái, gian nan buộc lại cái váy, sau đó loạng choạng mò về. Ban nãy trong cơn nước lửa nên mới sử dụng được khinh công, giờ thân thể nhõm, chỉ hận thể lăn ra đánh giấc ngay, quả dậy nổi chút sức lực nào. Đợi đến khi tìm đúng được phòng mình, mới phát Tiết Niệm Chung thành ngồi ở bên trong.

“Phu nhân, nàng...” Tiết Niệm Chung thấy bước vào liền đứng bật dậy, lại lắp ba lắp bắp, cả nửa ngày cũng thốt ra được câu hoàn chỉnh: “Còn, còn uống nữa ?”

“Uống cái đầu ngươi!” Hoắc Truy Ân thều thào mắng câu, lê bước tới bên giường, ngã vật xuống. Cuối cùng thân thể cũng được thả lỏng, cơn mệt mỏi cuốn ngay lấy , mí mắt tức díp chặt với nhau. Có điều vẫn quên trong phòng còn người khác, quát lên: “Dám làm xằng mai ta chém!”.

Tiết Niệm Chung tiếp lời, lẳng lặng gài cửa phòng lại, sau đó đưa mắt nhìn sang thấy Hoắc Truy Ân ngủ say như chết rồi. Y tài nào hình dung được tâm tình tại của mình, cứ cho là mình hoa mắt , vậy đến nỗi tai cũng nghe lầm chứ? Y dè dặt bước tới bên giường, quan sát Hoắc Truy Ân kỹ, càng nhìn... càng thấy đây là vị nam tử khí khái ngút trời.

phải chứ? Y cảm thấy cách nghĩ này rất vớ vẩn, nhạc phụ sao có thể gả nam nhân cho y được? Cũng có thể... chỉ là phu nhân thích đứng để giải mà thôi? Cảm thấy cách giải thích này còn vu vơ gấp bội, y quyết định bất chấp nguy cơ bị chém, tự mình kiểm chứng lần.

“Phu nhân?” Y tới sát bên Hoắc Truy Ân, gọi tiếng, đối phương có phản ứng gì, sau đó y vươn tay tới, khựng lại giữa trung. Nội tâm y giằng xé vô cùng, thân là người có học, sao có thể làm ra thứ hành vi của vè lũ Đăng Đồ Tử 1 thế này? Nhưng rồi y lại nghĩ, nếu phu nhân là phận nữ dù gì cũng gả cho y rồi, y có động chạm phu nhân của mình cũng là thuận theo lẽ thường, còn nếu là nam tử, vậy sờ chút càng phải chuyện to tát gì.

(1. Đăng Đồ Tử: là nhân vật xuất trong bài phú “Đăng Đồ Tử háo sắc” của Tống Ngọc nước Sở thời Chiến Quốc. Trong bài phú ấy Tống Ngọc có viết rằng “Vợ người này đầu bù tóc rối, hàm răng lởm chởm, còng lưng, mụn ghẻ khắp người lại còn bị trĩ”, vậy mà Đăng Đồ Tử vẫn thích, còn có với nhau đến năm con. Đến nay vẫn ai xác định được nhân vật này có hay , thế nhưng mọi người đều dùng hình tượng Đăng Đồ Tử làm đại biểu cho hạng người háo sắc.)

Sau khi thuyết phục bản thân mình xong, y rất bình thản đặt tay lên ngực Hoắc Truy Ân, thấy nhấp nhô. Hoắc Truy Ân thà chết cũng độn ngực, thế nên đương nhiên phải phẳng lỳ rồi! Cũng có thể... vốn dĩ chỗ ấy của phu nhân rất ? Y lại an ủi bản thân mình lần nữa, chưa bỏ cuộc mà tiếp tục dời tay về giữa hai chân Hoắc Truy Ân.

Tiết Niệm Chung vô cùng căng thẳng, còn căng thẳng hơn cả lần đầu tiên khoác quan phục lên người, sau đó y sờ thấy nó, cái thứ bảo bối yên bình ngủ say, cả hình dạng lẫn xúc cảm đều rất được.

“Trời ạ...” Hai chân Tiết Niệm Chung nhũn ra, ngồi sụp xuống nền nhà, đờ người nhìn Hoắc Truy Ân say ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.