Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 8: Chương 8: Ngộ ra chân lý




Hoắc Truy Ân ngủ biết trời trăng gì mãi đến khi bị Quế Viên gọi dậy. Đêm qua Hoắc Truy Ân say quá, búi tóc xổ tung, váy cũng nhàu nhĩ. Quế Viên vừa cằn nhằn về bộ dạng chẳng ra thể thống gì của , vừa giúp chỉnh trang lại.

“Thiếu gia, cậu gả cho người ta rồi, phải chú ý chút.” Sau khi búi tóc xong, Quế Viên đổi cho Hoắc Truy Ân chiếc váy màu mật ong, dài quét đất, nàng ngồi sụp xuống nền nhà chỉnh lại vạt váy. Hoắc Truy Ân cảm thấy mặc loại y phục này cả đến lại cũng bất tiện, nhịn được mà xách váy lên, “Thiếu gia!” Quế Viên đành lòng thấy chiếc váy đẹp như thế bị chà đạp, tức giận kháng nghị: “Cậu để hở chân như thế mà thấy ngượng à?!”

Hoắc Truy Ân chỉ đành ngoan ngoãn buông tay, đôi chân nam nhi của bị ép xỏ vào đôi giày thêu hoa, quả thực khó coi muốn chết. “Cẩu quan đâu rồi?”

“Cẩu... Thiếu gia, sao cậu có thể gọi gia như thế chứ!” Quế Viên hung hăng quấn thắt lưng chặt, : “Gia và Thanh Bình ca dậy từ lâu rồi, chờ trong xe.”

“Thanh Bình ca? Ngươi quen hoàn cảnh mới nhanh đấy, ôi cha, nới lỏng chút coi!” Hoắc Truy Ân bị thắt đến thở ra hơi, hỏi: “Ngươi có trông thấy cẩu quan ngủ chỗ nào ?” Quế Viên lắc đầu, Hoắc Truy Ân rất là sầu muộn, nghĩ nát óc cũng ra đêm qua cẩu quan ngủ ở chỗ nào, giường hay dưới đất? Nếu là dưới đất cho qua, còn nếu ở giường... Chém y! thể chém chết được, vậy chỉ mượn đỡ cánh tay thôi, nếu lão già khốn kiếp kia có hỏi cứ bảo bị sơn tặc chặt mất rồi.

“Thiếu gia, đến cả hoàng hoa khuê nữ cũng so đo từng tí như cậu” Quế Viên trang điểm cho Hoắc Truy Ân rực rỡ hẳn lên, liếc nhìn qua chỉ thấy tha thướt vô chừng.

Hoắc Truy ÂN quay đầu lại trừng mắt nhìn nàng, trong lòng nghĩ sao ta so đo cho được, cái tên cẩu quan đó nhận được bảo vệ của Hoắc đại thiếu gia ta là có phúc mấy đời.

Sau khi sửa soạng tương đối rồi, Hoắc Truy Ân liền cùng Quế Viên ra khỏi quán trọ, lên xe ngựa. Tiết Niệm Chung ngồi chờ trong xe cả nửa ngày trời, thấy người ra liền khách khí gọi tiếng phu nhân. Hoắc Truy Ân vẫn thèm đáp lại, có điều phát sắc mặt cẩu quan mệt mỏi vô cùng, ánh mắt có phần mờ mịt, thế nhưng đó phải là trọng điểm, trọng điểm là cẩu quan ngồi ở vị trí nên thuộc về , thấy tới rồi mà vẫn hoàn toàn có ý nhường lại chỗ ngồi!

“Phu nhân ăn chút điểm tâm .” Tiết Niệm Chung phát ra ánh nhìn hung ác của Hoắc Truy Ân, lại hoàn toàn để ý, y đưa món bánh điểm tâm được làm cực kỳ khéo sang cho .

Hoắc Truy Ân vô cùng bực bội, giận dữ liếc xéo Hoắc Truy Ân, phẫn hận chụp lấy điểm tâm nhét vào trong miệng. Nếu nhanh nhanh lấp miệng mình lại, chắc chắn nhịn được mà chửi bới cả nhà đối phương lên mất.

Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, hành trình rảnh rỗi đến phát chán lại mở màn. Tiết Niệm Chung nhờ Quế Viên lấy bàn cờ và quân cờ ra, với Hoắc Truy Ân: “Phu nhân, ta hầu nàng đánh mấy ván giải sầu nhé”.

Hoắc Truy Ân cảm thấy hôm nay cẩu quan hơi kỳ lạ, lại được kỳ lạ ở chỗ nào, dù sao bản thân cũng rảnh rỗi đến phát điên, liền đồng ý. Chẳng ngờ mới đánh được vài ván kìm được cơn cáu kỉnh. ràng cẩu quan chĩa mũi dùi vào , nước nào nước nấy đều đuổi tận giết tuyệt! Bất kể chơi quân trắng hay quân đen, đều bị ép vào đường cùng, thất bại thảm hại.

giống Hoắc Truy Ân, Tiết Niệm Chung chẳng hề nóng nảy, từ đầu đến cuối vẫn giữ nét mặt ôn hòa, thắng cũng chỉ lẳng lặng nhặt quân cờ về, sau đó bày ván mới, quả thực cứ như ngườinhững nước hung ác tàn độc bàn cờ phải là y vậy.

Quế Viên cũng nhìn ra gia “ức hiếp” phu nhân, trong lòng buồn bực hiểu hôm qua hai người lại có chuyện gì? Tính tình Hoắc Truy Ân vốn cam lòng chịu thua kẻ khác, bị cái người hoàn toàn chẳng để vào mắt như cẩu quan hạ nhục liên hồi, lại có khả năng đánh trả, nhất thời trong lồng ngực phừng phừng lửa giận, dẫn đến kết cục là: lật úp hũ đựng xuống đất, quân cờ rơi lạch cạch. làm vậy khiến Thanh Bình lái xe giật nảy cả mình, vội vàng dừng xe lại. Thanh Bình vén rèm xe lên, vừa đúng lúc trông thấy phu nhân chỉ tay vào mặt chủ tử, quát ầm lên.

“Cẩu quan, nếu ngươi có ý kiến gì ra ngoài, ta với ngươi đánh trận, đừng có dùng cái ta thạo để bắt chẹt!” Hoắc Truy Ân lạnh lùng trừng mắt, chỉ hận thể lao tới dùng tay chân chuyện.

“Phu nhân hiểu lầm rồi, ta nào có ý kiến gì đâu.” Tiết Niệm Chung vẫn giữ nguyên thái độ nhàng, cúi người xuống nhặt quân cờ.

Cẩu quan càng thản nhiên bao nhiêu, thất bại của càng có vẻ thê thảm bấy nhiêu. Hoắc Truy Ân bụng lửa giận, nghĩ xem đường đường là trang nam nhi thân cao bảy thước lại bị ép giả làm nhi nữ, gả cho người ta, còn bị người ta thầm lẫn công khai sỉ nhục. Mẹ nó chứ, ai thích gả mà gả, ông đây làm nữa! vung tay nhảy xuống xe, sải bước về, Quế Viên vội vã đuổi theo, bám sát sau lưng , gọi phu nhân, phu nhân liên hồi.

Thanh Bình thấy thế liền kinh hãi, mới thành thân có hai ngày chọc cho phu nhân tức giận bỏ về nhà mẹ đẻ, chuyện này mà truyền về huyện chủ tử còn mặt mũi nào gặp người đời nữa? “Gia, ngài làm thế này...”

Tiết Niệm Chung lại lấy tay đỡ trán mà cười, than thở rằng: “Đây là lần đầu tiên nhìn thẳng vào ta”. Thanh Bình nghe mà hiểu ra sao cả, lại thấy Tiết Niệm Chung bảo: “Quay đầu xe ngựa, đuổi theo đón phu nhân trở lại, ta nghĩ thông rồi.”

Thanh Bình đương nhiên hiểu được Tiết Niệm Chung nghĩ thông chuyện gì, gã vừa nhận lệnh liền quay đầu xe ngay tức khắc. Hai người kia vẫn chưa được bao xa, Hoắc Truy Ân tuy rằng biết khinh công, thế nhưng bị Quế Viên quấn lấy, căn bản thể thi triển được, bởi vậy chẳng mấy chốc xe ngựa chặn được hai người lại.

Tiết Niệm Chung xuống xe, chắn trước mặt Hoắc Truy Ân chắp tay hành lễ, : “Xin phu nhân chớ tức giận, Niệm Chung biết sai rồi”. Thấy Hoắc Truy Ân vênh mặt cao, y lại : “Mời phu nhân lên xe, Niệm Chung nhất thời hồ đồ, mong phu nhân thứ lỗi cho, chỉ cần phu nhân hết giận có đánh mắng thế nào Niệm Chung cũng xin nhận hết”.

Hoắc Truy Ân liếc y cái, lầm bầm hừ tiếng, sau đó quay đầu leo lên xe. Người ta đến nước này mà còn cố tình gây nữa thành làm bộ làm tịch mất rồi. Hơn nữa đây cũng phải chuyện gì to tát, nếu chỉ vì chuyện này mà bỏ về nhà mẹ đừng hòng lão già chết tiệt kia mở cửa cho vào.

Xe ngựa tiếp tục lên đường, Hoắc Truy Ân chiếm lại ghế , suốt dọc đường Tiết Niệm Chung cố gắng lấy lòng , hết rót trà lại dâng bánh điểm tâm, khiến Hoắc Truy Ân cho rằng cẩu quan bất bình thường. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Trước đó quả Tiết Niệm Chung rầy rà gây . Đêm hôm qua y trằn trọc, lật qua lật lại cả đêm, rối bời đến độ ngủ yên giấc, cứ nghĩ mãi tại sao phu nhân lại là nam nhân được nhỉ? Sao nhạc phụ lại phải lừa gạt y? Y chỉ là tên quan thất phẩm tép riu, gia đình lại giàu có sung túc, mỗi năm chỉ có chút bổng lộc mà thôi, nếu nhạc phụ chê bai y, có thể từ chối chuyện hôn nhân này, cớ gì phải để phu nhân về làm vợ y? Nhạc phụ có lời gì khó ra hay chỉ đùa cợt y thôi? Y nghĩ mãi, nghĩ đến tận khi trời sáng vẫn ra được nguyên cớ nào, cơn giận ứ đầy trong bụng, được dịp xả ra bàn cờ.

Thế nhưng đợi đến khi cơn tức qua rồi, y lại đột nhiên nghĩ thông mọi việc, nghĩ thông xong lại càng thể kiềm chế được, cả người hưng phấn hẳn lên. Hoắc Truy Ân là người thế nào? là đại thiếu gia của Hoắc gia, là con trai trưởng! Con trai trưởng là ai? Là nhân vật cực kỳ quan trọng, là trong những người được chọn để kế thừa nghiệp gia đình, là huyết mạch quý giá nhất trong gia tộc! Giờ đây nhạc phụ đem con trai trưởng gả cho y, phải là người con trai bất kỳ nào đó mà là con trưởng. Điều này có nghĩa rằng nhạc phụ vô cùng xem trọng y, xem trọng đến độ có thể giao con trai trưởng cho y, hành động này còn có ý nghĩa trọng đại hơn cả việc trao cho y tòa Dật Long sơn trang nữa! Tiết Niệm Chung y phải chỉ là tên quan thất phẩm nhoi, y cũng đồng thời là đấng nam nhi thuần giáo dục tư thục, quanh năm bị quan niệm “Chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó giáo dưỡng” 1 đầu độc. Nam nhân khác biệt, dù là thiên kim tiểu thư cao quý cỡ nào cũng bì được, mà nhạc phụ đại nhân lại gả cho y nam nhân, đây là tín nhiệm ông dành cho y, càng là cho y thách thức. Y lao lực cả đời là vì cái gì? Vì làm nhục danh tiếng của phụ thân, được thế nhân thừa nhận, hành động cảu nhạc phụ chính là lời giải thích ràng nhất cho thừa nhận của ông đối với y! Y tuyệt đối thể phụ tín nhiệm của nhạc phụ, cũng tuyệt đốithể làm chuyện có lỗi với phu nhân buông bỏ cả gia nghiệp khổng lồ để lặn lội đường xa về làm vợ y, nhất định y phải cố gắng ngừng, tiếp tục tiến lên!

(1. Nguyên văn cả câu: “Chỉ có phụ nữ và hạng tiểu nhân là khó giáo dưỡng, gần họ khinh nhờn, xa họ oán hận”. Xuất phát từ thiên Dương Hóa - Luận Ngữ của Khổng Tử.)

Quế Viên ngồi bên cạnh nhủ thầm, sao gia lại thay đổi thái độ với phu nhân nữa rồi? giống dè dặt lúc ban đầu, cũng chẳng phải thái độ bạt kiếm giương cung khi nãy, thân mật mà mất tôn trọng, săn sóc lại thiếu lễ nghi, dù cho bị xem thường vẫn tươi cười vui vẻ. Còn thiếu gia trước sau như , phải căm hờn là lãnh đạm, sắc mặt phiền chán càng lúc càng ràng. Hai người nàyđúng là cặp oan gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.