Nhớ Mãi Không Quên

Chương 62: Chương 62: Gối nước Giang Nam




Tần Vũ Dương đứng ở trên cầu, ngắm nhìn cổ trấn Giang Nam này, cầu nhỏ, sông nước, con người, các kiến trúc truyền thống tinh tế tao nhã trải qua hàng trăm năm mưa gió, vẫn còn được bảo tồn hoàn hảo như trước, Vũ Hạng [1], thư quán, Song Kiều [2], khắp nơi tràn ngập hơi thở ôn nhu.

Nhà nghỉ [3] rải rác ở hai bên nam bắc bờ sông, thuần một sắc tường xám ngói xanh, tràn ngập nồng đậm phong tình Giang Nam, Tần Vũ Dương mới vừa bước vào ngưỡng cửa nhà nghỉ, liền có một đôi vợ chồng trung niên nhiệt tình chào đón.

"Tần tiểu thư, phải không?" Bà chủ cười hỏi.

Tần Vũ Dương không tự chủ mỉm cười, "Gọi cháu Tần Vũ Dương là được rồi ạ."

Ông chủ chất phác đón lấy hành lý trong tay cô, "Nào dẫn cô đi xem gian phòng thôi."

Giường gỗ chạm hoa văn và tấm đệm lớn làm cho Tần Vũ Dương cảm giác bản thân giống như trở về cổ đại, cô nhìn chiếc chìa khóa dài bằng đồng ở trong tay, cảm thấy mới lạ.

Trong tiếng nước chảy róc rách Tần Vũ Dương chìm vào giấc ngủ, một đêm mộng đẹp.

Ngày hôm sau, lúc dương quang còn bị chặn ở bên ngoài cửa sổ, Tần Vũ Dương liền bị tiếng mái chèo đong đưa mà tỉnh ngủ, rửa mặt xong cô sảng khoái tinh thần mở cánh cửa gỗ rất nặng của nhà nghỉ ra, cổ trấn ngàn năm giống như bức tranh thuỷ mặc hiện ra ở trước mặt, cô nhìn ngắm, mỉm cười, hít thật sâu.

Liên tiếp vài ngày đều là như thế, ở cạnh bờ sông, dưới ánh mặt trời, ngồi ở trên ghế nằm bằng trúc, vừa uống trà bạch cúc, vừa xem sách.

Quyển sách đặt ở trên mặt bị cầm lấy, Tần Vũ Dương híp mắt đón ánh mặt trời nhìn về phía người trước mặt.

Trình Húc mặc một cái áo lông màu trắng, quần jean màu lam, quay lưng với dương quang màu vàng cúi đầu nhìn xem cô, khóe miệng cong lên, cái lúm đồng tiền nho nhỏ kia như ẩn như hiện, ăn mặc như một sinh viên.

"Anh khỏe không? Tôi rất khỏe, hôm nay thời tiết ở Ô trấn [4] rất đẹp, tôi ngồi ở trong phòng mình, trên giấy đều là ánh dương quang của Ô trấn [5]." Cô đứng lên không tự chủ mà nói lên một đoạn văn trong quyển sách vừa rồi.

Trình Húc ngây ngẩn cả người, Tần Vũ Dương cười lên ha ha, chỉ vào quyển sách trong tay anh, "Đoạn đó trong quyển sách."

Trình Húc cúi đầu nhìn quyển sách trong tay, "Tự thủy niên hoa [6]? Nói về cái gì?"

"Trên thế giới có hai loại tình cảm có thể được xem là lãng mạn, một loại được gọi là tương nhu dĩ mạt [7], một loại khác gọi là tương vong vu giang hồ [7]. Quyển sách này nói về cái thứ hai. Đúng rồi, sao anh lại ở Ô trấn?"

"Sở hành chính tổ chức, tôi cũng đến góp vui, còn em?"

"Anh không biết sao, Ô trấn thường là giấc mộng trong lòng của mỗi một cô gái. Tôi cũng không ngoại lệ, lúc còn đi học đã muốn đến đây, sau này làm việc cũng không có thời gian, gần đây đột nhiên nhớ tới, liền tới thôi."

Cách đó không xa, Cố Mặc Hàm lẳng lặng nhìn một lúc, sau đó xoay người rời đi.

Anh nhớ khi ở đại học, Tần Vũ Dương đã nói, lúc du lịch tốt nghiệp muốn tới Ô trấn, thế nhưng vẫn không thực hiện được, hiện tại cô đến đây, anh cũng tới, coi như đã thực hiện rồi đi.

Ngày hôm sau, Trình Húc gõ cửa phòng Tần Vũ Dương.

"Đừng ở mãi trong phòng vậy, đi ra ngoài dạo bộ đi."

Tần Vũ Dương duỗi lưng một cái, "Không đi, tôi là dân mù đường, ngày đầu tiên đi ra ngoài chưa đi được bao xa thì đã bị lạc đường, cuối cùng hỏi rất nhiều người mới đi về được."

Trình Húc nén cười, "Yên tâm đi, tôi dẫn em đi, khẳng định không lạc được đâu."

Tần Vũ Dương suy nghĩ một chút, "Được rồi!"

Ra khỏi nhà nghỉ mới biết được, thì ra ngoài Trình Húc, còn có một đám người của sở hành chính.

"Trình Húc, người đẹp kia là ai vậy?" Một người đàn ông thân hình cao lớn cười hì hì hỏi.

"Đúng vậy, luật sư Trình, như thế nào không giới thiệu một chút?" Một đám người phụ họa.

Trình Húc lần lượt giới thiệu, Tần Vũ Dương cười chào hỏi.

Một đám người không có ác ý đùa giỡn nên không khiến Tần Vũ Dương cảm thấy bất kỳ áp lực nào, chỉ ngoại trừ một cô gái nhỏ tên là Lâm Lâm.

Một đám người ngồi trên chiếc thuyền đang nhịp chèo, lúc lên thuyền, Trình Húc chìa tay vịn chặt Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương rõ ràng cảm giác được mũi nhọn ở lưng.

Thuyền đi qua đường sông, từng chiếc cầu nhỏ san sát trôi qua trên đỉnh đầu. Tần Vũ Dương đụng vào người bên cạnh, ánh mắt không chút dấu vết nhìn về phía cô bé kia, sau đó tiến đến bên tai Trình Húc, "Cô bé kia có ý gì với anh phải không?"

Trình Húc cũng tiến đến bên tai Tần Vũ Dương, "Em nghĩ quá nhiều rồi."

Đầu hai người sáp lại thật sự gần, trên mặt đều hiện ra sự vui vẻ, với những người khác xem ra, thật sự là nồng tình mật ý.

"Các cậu xem, hai người rất xứng đôi nha!"

"Đúng a đúng a, đi chơi mà cũng có thể gặp được, rất có duyên đó."

Lâm Lâm cau mày nhìn sang, cắn chặt môi dưới.

"Các cô đừng nói bậy, nói không chừng bọn họ chỉ là bạn bè bình thường."

Vài người mỉm cười mà không nói.

Xuống thuyền, một đám người đi rồi dừng lại, rạp chiếu phim ngoài trời, sân khấu cổ xưa, còn có Hoa cổ hí [8] và Bí ảnh hí [8]giống như đúc, hình ảnh sinh động, hình tượng giống như thật.

Tần Vũ Dương xem Bí ảnh kí một hồi lúc quay người lại phát hiện bên cạnh đều là những người không quen biết, cô vội vàng xuyên qua đám người.

"Nơi này." Một đạo thanh âm ôn nhu vang lên.

Tần Vũ Dương theo thanh âm thì thấy Trình Húc đang đứng ở nơi không xa nhìn cô, "Đi sao cũng không gọi tôi?"

"Gọi em rồi, kêu vài tiếng cũng không phản ứng, tôi liền để cho bọn họ đi trước, sao em giống đứa nhỏ vậy, thấy thú vị thì đi không đặng."

"Anh mới là đứa nhỏ đó!"

Sau đó Tần Vũ Dương lôi kéo Trình Húc vào một nhà xưởng thủ công, chứng kiến vải bông in hoa màu xanh, hai mắt Tần Vũ Dương liền tỏa sáng. Chọn lấy một đống lớn vải bông in hoa màu xanh làm đồ trang trí, cô từ một đống khăn trải bàn, tạp dề và miếng lót chén tìm ra một vật trang trí đưa cho Trình Húc.

"Này, tặng cho anh, có nhiều cái đặc sắc lắm đó! Trở về có tiền cũng mua không được đâu."

Trình Húc nhận lấy, nhìn cô hưng phấn vẻ mặt tươi cười, lẩm bẩm lặp lại, "Đúng a, có tiền cũng mua không được."

Tần Vũ Dương nhìn anh ta, "Anh đang nghĩ gì thế?"

Trình Húc hoàn hồn, "Không có gì. Đi thôi."

Đúng lúc xế chiều, bầu trời màu lam trở nên đậm rực rỡ, những ngọn đèn chiếu sáng từ từ được thắp lên, làm cái trấn nhỏ này phác hoạ một cách óng ánh trong suốt, ngọn đèn hoà lẫn nhau, đèn lồng màu đỏ của nhà nghỉ quán rượu tô điểm trong đó, hiện ra vẻ đẹp phá lệ.

Trải qua một ngày đi dạo, Tần Vũ Dương thu hoạch rất nhiều đồ vật kỳ lạ cổ quái.

"Đói bụng không? Chúng ta ăn cơm xong rồi hãy về."Trình Húc hỏi.

Tần Vũ Dương gật đầu, "Tôi biết một quán ăn địa phương đặc biệt ngon, bà chủ nhà nghỉ giới thiệu tôi, tôi dẫn anh đi."

"Được."

Gà quê vùng sông nước, thịt dê kho tàu, cá bạc, từng món ăn được đưa lên, hơi nóng lượn lờ, hơn nữa rượu gạo mới ủ, mùi thơm ngào ngạt, dư hương không dứt, Tần Vũ Dương hít sâu một hơi,"Nhanh ăn đi, đói bụng quá rồi."

Lúc này di động Trình Húc vang lên, mơ hồ nghe được một người nữ sinh.

"Alô."

"Ừ, cô ấy với tôi đang ở cùng chỗ."

"Không cần, mọi người ăn trước đi, chúng tôi ăn xong rồi sẽ về."

"Được, cứ như vậy đi."

Tần Vũ Dương dùng chiếc đũa chống cái cằm, "Là trợ lý Lâm kia của anh?"

Trình Húc gật gật đầu.

Tần Vũ Dương vẻ mặt cười xấu xa, "Anh vẫn không nhìn ra cô ấy có ý với anh sao?"

Trình Húc để đũa xuống, ánh mắt sáng rực nhìn cô, "Tần Vũ Dương, em thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu?"

Tần Vũ Dương còn nhớ vừa mới đây Bạch Ngưng hình như cũng nói những lời tương tự với cô. Cô bị Trình Húc nhìn có điểm mất tự nhiên, "Trình Húc..."

Bên trong đèn lồng tỏa ra ngọn đèn màu hồng chiếu sáng lên gương mặt anh tuấn của anh, thỉnh thoảng khe khẽ lay động, ánh mắt anh chân thành mà kiên định.

Người đàn ông có tình có nghĩa như vậy, cũng đáng phó thác cả đời đi. Tần Vũ Dương nghĩ.

Nhưng mà, vì sao trái tim của cô vẫn cảm thấy rất trống rỗng chứ?

Nửa đêm, trong một ngôi biệt thự, trong ngoài đều được bố trí đầy những người đàn ông mặc tây trang màu đen. Trong phòng, sáu người đang kiểm tra súng ống.

"Cậu lại đi xem Tần Vũ Dương ?" Thạch Lỗi lau súng trong tay.

Cố Mặc Hàm gật đầu, sau đó đem súng đặt ở bên hông, "Đã chuẩn bị xong chưa?"

Lý Thanh Viễn chuyển súng trong tay, "Ừ, cũng gần xong. Các cậu nói, nếu người trong nhà biết chúng ta như vậy, có đặc biệt hối hận trước đây đã tống chúng ta đi bộ đội không nhỉ?"

Năm đó, sáu người còn trẻ gàn bướng, trải qua trao đổi với người nhà, tất cả được đưa đi bộ đội rèn luyện, thân thủ và thiện xạ đều là trong thời gian đó mà học được, ngay cả khi mấy năm nay đã nghỉ ngơi, thân thủ mỗi người vẫn còn tốt.

Vài người cười cười.

"Tớ nói này, bác sĩ Hà, đôi tay cứu sống người của ngài hôm nay lại phải đại khai sát giới, tớ thật sự là không đành lòng nhìn nha!" Lý Thanh Viễn nhìn đôi bàn tay thon dài kia chế nhạo.

Hà Văn Hiên liếc anh một cái, "Rốt cục cũng chịu nói chuyện với tớ?"

Lý Thanh Viễn có chút mất tự nhiên, "Ách, cái đó... Cậu cũng biết, súng đạn không có mắt, vạn nhất... đúng không?"

Hà Văn Hiên khóe miệng từ từ nhếch lên, bàn tay mang găng tay da màu đen xoa lên đầu Lý Thanh Viễn, giọng nói ôn nhu, "Yên tâm, tớ sẽ bảo vệ cậu."

Lý Thanh Viễn vẻ mặt chán ghét tránh né.

Truyền đến tiếng đập cửa, một gã đàn ông đi vào, "Các anh em đã chuẩn bị xong."

Lý Thanh Viễn lập tức hưng phấn nhảy dựng lên, "Vậy chúng ta đi ngay đi."

Vài người nhìn nhau, cùng nhau đi ra ngoài.

Vài ngày sau, hơn một nửa trong giới đều loan truyền màn bắn nhau kia, sáu thiếu gia Phong Hoa ở trong hắc đạo đánh một trận thành danh, không ngừng mở rộng lãnh thổ.

Lúc này Cố Mặc Hàm đang đứng trong thư phòng, vẻ mặt nhàn hạ.

Cụ ông Cố vừa mới bắt đầu còn rất nhàn nhã uống trà, về sau chén trà thẳng tắp bay đến hướng Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm tránh cũng không tránh.

Gân xanh trên mặt cụ ông Cố nổi lên, cơn tức giận che cũng che không nổi, "Rốt cuộc cháu muốn làm gì? Không muốn đi học viện quân đội, theo ý cháu, không muốn vào giới chính trị, theo ý cháu, muốn kinh doanh, cũng theo ý cháu, hiện tại cháu cũng dám... còn có cái gì cháu không dám làm nữa hả?"

Cố Mặc Hàm thẳng thắn nhìn ông.

"Chuyện này ông xem như không biết, cháu nắm chắc thời gian thu tay lại."

Cố Mặc Hàm nhàn nhạt phun ra hai chữ, "Không ạ."

"Cháu! Chỉ vì một người phụ nữ? Vì một người phụ nữ, cháu mặc kệ tiền đồ của mình, thậm chí không tiếc rẻ tính mạng? !"

Đối với sự kích động của cụ ông Cố, Cố Mặc Hàm vẻ mặt bình tĩnh, "Đúng, chỉ vì Tần Vũ Dương."

"Cháu, cút ra ngoài!" Cụ ông Cố chỉ vào cánh cửa.

"Ông nội, cháu không muốn chống đối ông, nhưng ông không muốn giúp cháu, cháu chỉ có thể dựa vào mình, chỉ là như vậy thôi." Cố Mặc Hàm nói xong rời khỏi thư phòng.

Ngay sau đó, buôn bán vũ khí và địa bàn ở Đông Nam Á cũng bị Phong Hoa chia một nửa chén, người trong giới đều nói, sáu thiếu gia Phong Hoa có đầu óc, có táo bạo, có dũng có mưu, thật sự là tuổi trẻ tài trí hơn người.

Một đêm, Tần Vũ Dương từ trong mộng bừng tỉnh, tim đập thình thịch. Cô mơ thấy rất nhiều đạn bay về phía Cố Mặc Hàm, sau đó anh ngã trên mặt đất, toàn thân đều là máu. Cô lau mồ hôi trên đầu, mặc quần áo vào đi ra ngoài.

Mọi âm thanh trong trấn nhỏ đều yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy róc rách, ánh trăng sáng rõ trên sông, Tần Vũ Dương hít thở bầu không khí lành lạnh, tim vẫn đập rất nhanh như trước.

Mình phải nghe một chút giọng nói của anh, biết rõ anh không có việc gì là được rồi. Tần Vũ Dương lấy di động ra, chợt nhớ tới cái gì, đi về phía ánh đèn sáng ở đại sảnh.

Bà chủ đang dọn dẹp cái bàn, "Vũ Dương, còn chưa ngủ à."

Tần Vũ Dương gật gật đầu, "Chị, em muốn dùng điện thoại một lát."

"Ah, dùng đi. Chị đi ngủ trước, lát nữa em tắt đèn là được rồi."

"Vâng, cảm ơn chị."

Tần Vũ Dương bấm mấy con số đã nhớ kỹ trong lòng, sau đó thanh âm tu tu vang lên, cô có thể rõ ràng nghe được tiếng tim mình đập.

"Alô." Là thanh âm trầm thấp quen thuộc, không quá thanh tỉnh, hẳn là mới vừa bị đánh thức.

Trước mặt Tần Vũ Dương bỗng nhiên mơ hồ lại, thì ra cô vẫn đang lừa gạt bản thân, cô vẫn chưa hết hi vọng.

Đối với một người không hết cảm giác lưu luyến, cho dù anh ta có đối tốt với cô đi nữa thì cũng không có cách nào đi vào lòng cô được.

Cố Mặc Hàm đang nhắm mắt chợt mở ra, mắt nhìn số điện thoại, "Vũ Dương? Là em sao?"

Tần Vũ Dương lập tức tắt điện thoại, che miệng ngồi xổm trên đất.

Cố Mặc Hàm ngồi dậy, gọi lại, nhưng không người nào nghe lấy, gọi di động Tần Vũ Dương, kết quả giống nhau.

Cố Mặc Hàm gọi một cú điện thoại khác, "Giúp tôi tra một cú điện thoại, cần gấp."

Chưa tới vài phút, điện thoại vang lên, "Cố tổng, là điện thoại của một nhà nghỉ ở Ô trấn."

Cố Mặc Hàm ngồi bên giường châm một điếu thuốc, buồn ngủ hoàn toàn không còn.

Xem ra có chút kế hoạch cần phải thực hiện trước thời hạn.

_______________

[1] Vũ Hạng: con hẻm mưa phùn.

[2] Song Kiều: Song Kiều được xây dựng hơn 400 năm trước, gồm một nhịp cầu cong và một nhịp cầu vuông bắc qua hai con sông giao nhau Yinzhi - Nanbeishi, nối với nhau theo hình chiếc chìa khoá.

[3] Nhà nghỉ: nguyên văn là dân túc như B&B (bed and breakfast)

[4] Ô trấn: Ô Trấn nằm ở phía bắc tỉnh Triết Giang, giữa "tam giác du lịch" Hàng Châu, Tô Châu và Thượng Hải. Những bức tường rêu phong cổ kính và hệ thống kênh rạch chằng chịt đã biến nơi đây trở thành "Venice của phương Đông".

[5] Đoạn hồi thoại "Anh khỏe không? …. trên giấy đều là ánh dương quang của Ô trấn" trong một bộ phim “Tự thủy niên hoa”.

[6] Tự thủy niên hoa: Thời gian như nước trôi. Là một bộ phim do chính diễn viên Hoàng Lỗi làm đạo diễn. Một câu chuyện lấy bối cảnh ở Ô trấn và Đài Bắc Đài Loan, chuyện tình yêu của anh chị em cùng cha khác mẹ xa cách nhau để lại nhiều ấn tượng trong lòng khán giả.

[7] Tương nhu dĩ mạt, bất nhược tương vong vu giang hồ.(Trích trong Trang tử, Thiên vận)

Điển cố: Chuyện kể rằng có hai con cá bị sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn, hai con cá nhỏ dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảnh như thế làm cho người cảm động. Nhưng sinh tồn như thế không phải là bình thường, thậm chí là tội nghiệp. Đối với hai con cá mà nói, lý tưởng nhất là chúng bơi được ra biển rộng lớn vô tận, mỗi con có nơi thuộc về riêng bản thân chúng. Cuối cùng, bọn chúng quên mất vùng nước cạn kia. Mỗi con ở một phương, sống hạnh phúc, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày sống dựa vào nhau.

Lời bình: Con cá quên được, có khi có thể sống bình yên. Còn nếu như trong hai có một con không quên được thì sao ? Con người đối với tình cảm cũng như thế…”Tương nhu dĩ mạt”, có lúc cần thiết cho sinh tồn, không còn cách nào khác. “Tương nhu dĩ mạt” làm người cảm động nhưng “tương vong vu giang hồ” – quên hết chuyện trước kia cũng là cần thiết.

Có thể lãng quên, có thể bỏ qua cũng là một hạnh phúc.

(Chú điển cố và lời bình tìm thấy trong Tiên sở)

[8] Hoa cổ hí: kịch hoa cổ; kịch trồng hoa (một loại kịch địa phương lưu hành ở Hà Bắc, Hồ Nam, An Huy... Trung Quốc phát triển từ điệu múa Hoa Cổ mà thành. Hoa Cổ là điệu múa dân gian, một nam một nữ, một người gõ thanh la, một người gõ trống cùng múa.

Bí ảnh hí: (kịch đèn chiếu) là một loại nghệ thuật tương tự như múa rối của Trung Hoa, dùng ngọn đèn chiếu hình ảnh của các nhân vật được cắt từ da (bì) hoặc giấy các tông lên một tấm lụa mỏng. Nội dung kịch thường là các câu chuyện dân gian. Người biểu diễn vừa điều khiển nhân vật vừa hát một làn điệu đặc trưng của từng vùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.