Nhóc Yêu, Cho Anh Xin Lỗi!

Chương 147: Chương 147




Nồi nước đã sôi mà sao mẹ của Quân đi chợ vẫn chưa về nhỉ? Thằng Tuấn cứ réo í ới hoài làm Quân cũng khá nôn nóng, cu cậu làm như là từ đó tới giờ chưa chụm nồi củi bao giờ thì phải:

– Nước sôi quá trời rồi nè, tính sao đây ông Quân? Nồi cháo cũng sôi ùng ục rồi nè…

Sau khi cho mớ rau đã rửa vào rỗ cho ráo nước Quân chạy ra bếp coi thằng nhóc mần ăn ra sao, thấy Quân nó cười le lưỡi, trên trán hãy còn nhễ nhãi mồ hôi, thậm chí trên mặt anh chự còn quệt quạt lấm lem vết lọ nồi. Quân nhìn nó mỉm cười:

– Làm như từ đó giờ chưa xuống bếp chơi với ông Táo lần nào hả nhóc? Chắc toàn xài bếp gas không hả?

Tuấn lắc đầu:

– Ông nghĩ sao dzạ? Tui chưa bao giờ bò xuống bếp chứ ở đó mà phân biệt bếp gas với bếp củi..

Quân tiến tới, khẽ lấy tay lau mặt hắn rồi cậu lại hôn lên đó. Cảm giác hôn nhau mọi lúc, mọi nơi bao giờ cũng thật tuyệt vời, nhất là những lúc làm lén lút mà có thêm ai đó xung quanh. Ông bà mình nói thiệt là chính xác ghê: “Nhất chùa, nhì trộm” quả là không sai. Quân hôn nhẹ nhàng bao nhiêu thì tên nhóc ấy lại vồn vã và ngấu nghiến bấy nhiêu. Mà cái tật xấu nhất của hắn là lúc hôn lại thích sờ soạng và rờ mó làm Quân vừa nhột vừa mắc cở chết đi được. Cũng hên là nhà giờ chẳng có ai, mà mẹ có về bắt gặp chắc cũng không sao cho nên… Quân để mặc cho hắn tự tung tự tác trên cơ thể mình.

Thằng Kỳ Trương tằng hắng một cái khiến hai thằng Quân và Tuấn bối rối buông nhau ra. Khi phát hiện ra kẻ phá rối cuộc vui là thằng Kỳ Trương, Tuấn nhào tới, ôm Quân lại và định bụng sẽ làm coi như không có mặt nó ở đó. Nhưng thằng Quân đã nhanh chân hơn tránh được và ra dấu Tuấn im lặng: “Đừng manh động!” Quân gãi đầu bẽn lẽn cười với thằng Kỳ Trương:

– Tới nhà sao hổng kêu cửa mậy? Kiếm tao có gì không?

Kỳ Trương sực nhớ lại mục đích đến đây của nó, nó hét vào mặt thằng Quân:

– Mày là thằng ngu, rất ngu Quân àh?

Tuấn sấn tới:

– Mày nói gì? Nói lại coi!

Kỳ Trương nhào tới, đấm vào mặt thằng Tuấn rồi hét lên:

– Giờ này mà mày còn ở đây giỡn hớt với thằng chó này được hả? Ba nó và con Quyên mướn người tông xe mẹ mày ngoài chợ kìa, sáng mắt mày ra chưa hả Quân?

Không khí bổng nhiên chùng xuống. Tuấn bị đấm vào mặt một cú khá đau, nó định trả đũa nhưng lời thằng Kỳ Trương nói khiến nó chưng hửng chỉ kịp phản ứng lại bằng một giọng khá tức tối:

– Thằng khốn, mày sủa cái gì vậy hả?

Kỳ Trương không thèm nhìn mặt thằng Tuấn nữa, nó cứ canh ngay thằng Quân mà mắng té tát. Quân như trời trồng, môi nó mấp máy vì hình như nó vừa nghe phải một điều gì đó, điều gì đó mà không kịp hiểu ra hay không muốn chấp nhận:

– Mày… mày.. vừa nói gì vậy Kỳ Trương?

Kỳ Trương sốc tay nó ra khỏi nhà:

– Theo tao lên bệnh viện thị trấn xin giấy chuyển viện cho mẹ mày ngay! Ba thằng Tuấn cho người tông xe mẹ mày!

Tuấn nóng máu hét lên:

– Thằng khốn kia? Có phải mày chủ mưu không hay sao mà rành quá vậy? Quân, có chuyện gì vậy? Tui đi với ông nha!

Kỳ Trương mỉa mai:

– Mặt mũi nào mà mày có thể gặp mặt mẹ thằng Quân được nữa vậy hả? Mà cũng không có xe chở mày đâu!

Quân hình như đã nghe rõ, nó như người mất hồn. Nước mắt ở đâu tự nhiên trào ra, nó đứng trời trồng dù thằng Kỳ Trương cứ kéo tay nó lôi đi mãi. Thấy thằng Quân khóc, Tuấn đâm ra phát hoảng, nó lay lay người thằng Quân:

– Quân! Ông làm gì vậy? Đừng làm tui sợ nha. Tui sẽ đi với ông!

Quân nói:

– Thôi, nhóc ở nhà coi chừng nhà đi. Có gì anh điện thoại về báo! Anh đi với thằng Kỳ Trương!

Tuấn cự nự:

– Thôi! Cho thằng đó ở nhà đi, tui đi với ông hà!

Quân hét lên:

– Tôi nói cậu có nghe không hả? Cậu ở nhà đi! Kỳ Trương đi!

Quân lôi thằng Kỳ Trương đi trước đôi mắt ngỡ ngàng của Tuấn. Quân vừa gắt gỏng với nó, nó thấy mắt mình cay xè, nó cũng đứng yên dù biết rằng bước chân mình đang sắp không vững, tại sao có quá nhiều chuyện đang xãy ra với nó vậy chứ. Ba nó.. ba nó vừa làm cái chuyện khủng khiếp gì nữa vậy chứ hả.

Quân xách tay thằng Kỳ Trương ra tới đầu ngõ, vừa định leo lên xe bổng hình như nó nhớ cái gì đó, nó nói:

– Mày đứng đây chờ chút xíu, tao vào lấy đồ một cái rồi ra liền.

Quân chạy vào nhà là lúc mắt thằng Tuấn đã ướt nhòe, Quân chạy đến ôm nó vào lòng và vỗ vào vai hắn trấn an:

– Anh xin lỗi nhóc, anh nóng tính quá! Tại anh lo cho mẹ! Nhóc ở nhà coi nhà nha! Anh đi!

Rồi cậu gạt nước mắt quay ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.