Nhóc Yêu, Cho Anh Xin Lỗi!

Chương 148: Chương 148




Thằng Tuấn ở nhà một mình bất giác sự cô đơn và hoảng sợ lại ùa về khiến nó như muốn hét lên. Trong lúc Tuấn đang thẩn thờ đứng ngoài gõ trông ngóng mẹ con thằng Quân về thì có tiếng chó sủa kèm theo tiếng xe chạy vào. Con Quyên xuất hiện, vừa thấy con nhỏ đó Tuấn nhào tới lớn giọng:

– Cô kia, mẹ ông Quân có thù oán gì với cô đâu mà cô lại có thể làm cái trò bẩn thỉu đó hả? Đừng tưởng có tiền rồi muốn làm gì thì làm nha! Tôi sẽ tố cáo cô!

Con Quyên cười khẩy:

– Chuyện tới nước này mà anh cũng còn ngoan cố quá nhỉ? Tôi sẽ không đầu lụy anh nữa đâu! Và tôi cũng sẽ không buông tha cho bất cứ ai muốn cản ý định của tôi. Anh phải là của tôi!

Tuấn lầm bầm không thèm nhìn mặt nó, cậu thay đổi cách xưng hô:

– Mày muốn gì kệ bà mày chứ con điên! Cút khỏi đây mau!

Quyên đứng chống nạnh cười, mắt cô đanh lại, trợn lên trông thật dữ tợn:

– Mày nghĩ sao nếu sau mẹ nó sẽ tới lượt nó hả?

Tuấn vung tay lên, cậu định cho con nhỏ này biết thế nào là lễ độ nhưng phước đức cho nó là cậu cũng chợt nhớ ra rằng nó là con gái:

– Mày dám… lúc đó thì tao không còn nể mày là ai đâu!

Quyên cười ha hả lên như điên dại:

– Ha ha ha, muộn rồi Tuấn ơi! Rượu mời không uống mà mày thích uống rượu phạt thì tao phải chìu ý mày thôi! Mày nghĩ mày có thể chống lại được tao sao?

Tuấn thiết nghĩ con nhỏ này đúng là không đáng để nó nói chuyện mà, cậu cất bước vô nhà để lại sau lưng lời hăm dọa của con Quyên:

– Tốt nhất mày nên tránh xa cái nhà này ra nếu như không muốn hai mẹ con nó bị liên lụy! Mà không phải chỉ có một mình tao chống hai đứa bây đâu đâu!

Tuấn biết con nhỏ này đang ám chỉ đến thằng Kỳ Trương đồng bọn của nó, tự nhiên cậu cảm thấy tức tối vô cùng, phải làm sao đây? Hình như cậu đang bị dồn vô đường cùng thì phải, nếu hai đứa khốn nạn kia có làm gì cậu thì cũng đỡ đằng này chúng lại đem hai mẹ con ông Quân ra hăm dọa thì đúng là… đê tiện thật. Nhất là thằng Kỳ Trương, đã vậy mà nó còn đạo mạo tới làm anh hùng nữa chứ! Con Quyên ra lệnh:

– Sao suy nghĩ xong chưa anh yêu? Có chịu theo em về hay là còn muốn coi phim hay nữa?

Tuấn hét lên:

– Mày cút đi! Từ nay tao không bao giờ muốn thấy mặt mày nữa!

Bổng nhiên lúc đó điện thoại của nó reo lên. Bên kia là giọng hốt hoảng của mẹ nó:

– Tuấn ơi! Con đang ở đâu vậy? Về nhà gấp ngay, ba con… ba con…

Tuấn thoáng hốt hoảng:

– Ba thế nào hả mẹ?- Ba con… bị người ta bắt rồi!

Tuấn quýnh quáng lên, chả lẽ mọi chuyện lại diển biến nhanh đến như vậy sao:

– Nhưng tại sao bị bắt hả mẹ? Có phải tại vụ nhà ông Quân không?

Mẹ Tuấn vừa nghẹn ngào vừa nói:

– Nhà thằng Quân gì ở đây? Con đang ở đâu, về nhà ngay đi! Có gì mẹ sẽ nói sau…- Dạ, con về liền!

Con Quyên nhìn thằng Tuấn lật đật chạy vào nhà xách cái ba lô mà mỉm cười:

– Có cần cho quá giang không?

Tuấn sau khi khóa cửa nhà thằng Quân rồi lao ra ngoài ngõ, nó trả lời con Quyên:

– Có chết tao cũng không cần!

Con Quyên vẫn bình tĩnh đến lạ, nó dựa người vào chiếc xe, khoanh tay nói dõng dạc, giọng có lẽ đã chùng xuống một ít, cách xưng hô cũng ít nhiều thay đổi:

– Đi xe buýt thì biết chừng nào tới nhà! Lên xe chở tôi về đi! Tôi nói vì sao ba anh bị bắt cho mà nghe!

Tuấn khựng người, quay đầu lại, nó đang lo sợ rằng ba nó có dính líu tới vụ tai nạn của mẹ ông Quân, nếu quả thật mà như thế thì mọi thứ sẽ trở nên vô cùng rắc rối, có thể thù hận sẽ nối tiếp thù hận. Rồi chuyện của nó và ông Quân có thể trở nên rối rắm nhiều hơn…

– Mẹ thằng Quân bị xe tông không liên quan tới ba anh đâu đừng có lo!

Con Quyên tuyên bố khiến Tuấn nhẹ đi đôi phần, bây giờ có lẽ không thể cương lại với con khùng này được rồi, nó nhướng lên hỏi:

– Vậy chứ tại sao ba tôi bị bắt?- Công an đã điều tra ra vụ làm ăn bê bối của công ty ba anh rồi nên bị bắt là lẽ đương nhiên! Nếu không có tiền chạy chọt thì tôi e là…

Tuấn chợt nhớ đến hoàn cảnh hiện tại của gia đình mà lòng bổng nhiên trở lại nặng trĩu, một cục đá to vừa được nhấc ra khỏi người thì nhanh chóng bị một tảng đá khác nặng hơn đè lên. Cậu mím môi im lặng một lát rồi làu bàu:

– Đó là chuyện của gia đình tôi, không can dự gì đến nhà cô!

Con Quyên cười thật nhẫn tâm:

– Anh nở để ba mình ở tù sao? Rồi gia đình anh sẽ như thế nào? Tôi không tin là anh sẽ bỏ mặc tất cả…- Cô muốn gì?

Con Quyên không vội trả lời, nó như đang mở cờ trong bụng, thật không ngờ chiêu bài của thằng Kỳ Trương bày cho lần này lại lợi hại đến thế, lần đầu tiên nó thấy thằng Tuấn có vẻ co ro, khiếp sợ dù trong ánh mắt vẻ ngang tàng vẫn đang yếu ớt toát ra:

– Anh tính bám theo thằng Quân để cho mẹ con nó sống không yên mà chết cũng không được àh?

Tuấn đang rất cố gắng bình tỉnh, nó hít một hơi thở thật sâu và lặp lại câu hỏi:

– Bây giờ cô muốn gì thì nói thẳng ra đi!

Con Quyên tươi như hoa:

– Đầu tiên thì chở em về nhà anh cái đã, sau đó có lẽ…- Có lẽ sao?

Tuấn như không còn kiên nhẫn:

– Có lẽ… anh phải gặp anh Kỳ Trương thương lượng! Chuyện này ảnh làm rành hơn em!

Tuấn phun nước bọt xuống đất khi nghe tới tên thằng Kỳ Trương và hét lên thật to:

– Hai đứa bây thật là một lũ rắn rít! Hóa ra tụi bây thông đồng để hại tao! Nhưng mà mày làm vậy để được cái gì?

Quyên chăm chút nhìn vào các ngón tay của mình như có điều gì đó rất hấp dẫn trên đấy:

– Để được cảm giác chiến thắng đó anh biết không? Tôi bây giờ tự nhiên muốn được làm mẹ của con anh!- Cô điên rồi!

Tuấn thiết nghĩ có lẽ tốt nhất đừng để nó ở gần con Quyên thêm một giây phút nào nữa thì tốt hơn! Cậu mỉm cười với nó:

– Ok! Lên xe đi tôi chở cô về!

Thấy thằng Tuấn tự nhiên thay đổi giọng điệu, Quyên mừng húm, cô ta leo xuống xe tíu tít như một đứa trẻ rồi trao chìa khóa cho thằng Tuấn. Sau khi hai đứa yên vị trên xe thì chiếc tay ga bắt đầu lăn bánh với hình ảnh con Quyên ôm chặt eo thằng Tuấn vô cùng tình tứ. Nhưng chỉ được một quảng thì xe khựng lại, thằng Tuấn bối rối:

– Chết, rớt chiếc dép anh rồi! Em chạy xuống lụm dùm anh coi!

Con Quyên cảm thấy được người yêu sai khiến chính là một niềm hạnh phúc lớn, nó leo xuống xe và thi hành ngay nhiệm vụ như thể sợ ai đó giành mất phần công trạng của mình. Nó vui vẻ nhặt chiếc dép thằng Tuấn lên và trân trọng xem như báu vật. Khi cô nàng vừa quay người lại ngẫng đầu lên thì chỉ thấy một tí khói bụi của xe mình…. từ rất xa. Có bao nhiêu ga thằng Tuấn đã phóng đi hết mà không mảy may ngoái đầu lại….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.