Như Nguyệt Như Thu

Chương 60: Chương 60




Nguyệt Thu Triệt ngồi xuống, thản nhiên nhìn chăm chú nam tử diện mạo thanh tú trước mặt mình, “Tìm ta có chuyện gì?” Nói thật, Nguyệt Thu Triệt tuyệt không muốn một mình cùng Liễu Thanh Vân ở chung, chính là hắn nhờ người nói muốn gặp mình hơn mười lần, Nguyệt Thu Triệt cũng không thể không biết xấu hổ mà cự tuyệt, chỉ có thể đến Đông Lãnh sương gặp mặt. Mà lúc này, bọn hắn đang ngồi ở một hoa viên nhỏ bên hồ của Đông Lãnh sương.

Ánh trăng rơi, mặt nước gợn sóng, khung cảnh thập phần yên tĩnh hài hoà.

Nhưng Nguyệt Thu Triệt một chút cũng không có tâm tư thưởng thức, hắn rất ít khi bước vào Đông Lãnh sương, chỉ hy vọng người trước mắt có thể nhanh đem sự tình nói xong, rồi trở về Tuyết Triệt chờ Tuyết. Nói không chừng, Tuyết đã trở lại, nghĩ vậy, trong lòng càng thêm vội vàng.

Đối với thái độ lãnh đạm của Nguyệt Thu Triệt, Liễu Thanh Vân có vẻ nhiệt tình hơn, rót đầy ly rượu trước mắt đưa cho Nguyệt Thu Triệt, “Ngẫm lại ta cùng phụ thân quen biết nhau tới nay, hai huynh đệ chúng ta không có hảo hảo tán gẫu qua, cho nên mới muốn ngươi lại đây uống một chén.” Cũng không biết vì nguyên nhân gì, Liễu Thanh Vân cố ý xem nhẹ việc Nguyệt Như Tuyết cảnh cáo, cấm hắn gọi “Phụ thân”.

Thấy Nguyệt Thu Triệt không có phản ứng, Liễu Thanh Vân lơ đểnh, cứ thế nói xong, “Mấy ngày trước, ta vừa mới cùng phụ thân tán gẫu qua, hắn hy vọng chúng ta có thể thoải mái một chút mà!”.

“Ngươi cùng phụ thân gặp nhau?” Nói đến Nguyệt Như Tuyết, Nguyệt Thu Triệt cuối cùng có điểm phản ứng, chẳng thể trách Tuyết mấy ngày nay vội vàng như vậy!

“Đúng vậy, kỳ thật cũng không có cái gì, chúng ta dù sao cũng là phụ tử a, liền cùng hắn nói sự tình trước đây của ta, phụ thân cũngt giống như có bộ dáng hứng thú, kiên nhẫn nghe xong.” Nói đến người này, trên mặt khó có thể ức chế lộ ra vui sướng tươi cười, khiến ánh mắt Nguyệt Thu Triệt xuất hiện bi thương.

Nguyệt Thu Triệt cảm thấy mắt sáp sáp , tựa hồ có cái gì đó không thể khống chế muốn chảy ra, vội vàng che dấu, uống rượu trên bàn. Liễu Thanh Vân lập tức rót tiếp lại rót tiếp một ly.

“A, đúng rồi, ngươi cảm thấy mẹ ta thế nào?”.

Đầu Nguyệt Thu Triệt chóang váng, cảm thấy mình giống như bất tri bất giác đã uống rất nhiều, mới ba chén đã say sao. A, kỳ quái, tại sao người kia lại nói những lời đáng ghét như vậy mà, “Mẹ ta là một trong võ lâm tam đại mỹ nữ, ta nghĩ cùng phụ thân hẳn là xứng đôi, đương nhiên ta cũng hy vọng ngươi có thể cùng ta cùng với mẹ ta hảo hảo ở chung…… A, ngươi say, ta đi gọi người đến……” A, đáng ghét, không muốn nghe thanh âm đáng ghét của ngươi, chán ghét, hắn nói lời khó nghe như vậy làm chi a… …

————————————–

“Ha ha ~ ha ha ~” Tiếng cười thỉnh thoảng truyền đến khiến Lam Vân Thiên dừng cước bộ, nhíu mày nhìn theo phương hướng thanh âm truyền đến, Dương Vũ Phong, hắn tại sao lại ở chỗ này? Trong đầu đã tràn ngập nghi vấn, cước bộ không tự chủ được hướng người kia đi đến.

“Dương Vũ?” Nhẹ nhàng hô một tiếng, “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”.

“Ân?” Lười nhác ghé vào trên bàn đá, Nguyệt Thu Triệt nghe được thanh âm, chậm rãi nâng đầu lên, hai mắt mông lung nhìn về phía người mới tới.

Lam Vân Thiên hít một hơi, dù là bình thường định lực kinh người, cũng khó dấu kinh diễm, ánh trăng tràng lên thân thể xinh đẹp đang bán khai, lộ ra làn da trắng nõn, hai gò má ửng đỏ, hai mắt mông lung ướt át. Không thể tưởng được tuyệt sắc thiên hạ này còn có lúc phong tình như vậy, tay không kìm được sờ lên khuôn mặt non mịn kia, yêu thích không buông tay. Đắm chìm trong cảm giác tốt đẹp, không có nhận thấy được phía sau hắn Liễu Thanh Vân lặng lẽ rời đi.

Cảm nhận được ôn nhu như thế, Nguyệt Thu Triệt lắc lắc đầu, đứng thẳng dậy, cố gắng nhìn người trước mắt là ai, bất đắc dĩ đầu cháng váng mờ mịt , cước bộ lảo đảo, thiếu chút nữa ngã xuống, thuận thế ngã vào trong lòng người nào đó.

“Không có việc gì chứ?” Lam Vân Thiên lo lắng hỏi, cũng kinh ngạc hành vi của mình.

“Tuyết… Tuyết…” Nghe được tiếng nói ôn nhu như thế, chỉ có Tuyết mới đối với chính mình như vậy, chỉ có Tuyết mới ôm mình như vậy. Đúng rồi, hiện tại người ôm mình là Tuyết mà, là Tuyết mình yêu nhất, “Tuyết… Tuyết…” Không ngừng thì thào , tay cũng sờ trên mặt người kia, hôn lên đôi môi phát ra thanh âm ôn nhu như thế.

Ôm mỹ nhân trong lòng , mỹ nhân lại mị thái như thế, Lam Vân Thiên cũng không phải quân tử, người trong lòng vẫn không ngừng làm loạn, khó có khi mỹ nhân chủ động, mình lại không hề động thì không có đạo lý mà?

Tuy là trạng thái mơ hồ, Nguyệt Thu Triệt vẫn là ý thức được một chút không thích hợp, không phải mùi hương của Tuyết. Lập tức, cả kinh, muốn đẩy ra người đang ôm chặt mình, nhưng vì sao thân thể một chút khí lực cũng không có.

“Triệt nhi!” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng lại mang phẫn nộ ngập trời cắt ngang cái ôm gắt gao của hai người, vừa dứt lời, Nguyệt Thu Triệt liền rơi vào một cái ôm ấm áp hiện tại đang bừng bừng lửa giận. Nguyệt Thu Triệt không biết nên nói cái gì, nên làm cái gì, làm sao bây giờ, Tuyết thấy , Tuyết thấy tất cả , thấy chính mình hôn người khác, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, Tuyết có thể hay không không cần chính mình , Tuyết có thể hay không không hề yêu chính mình ? Nghĩ đến đủ loại có thể, cả người không khỏi run rẩy, tâm giảo khó chịu.

“Nguyệt…Cung chủ?” Lam Vân Thiên lúc này cảm thấy mờ mịt, không biết nên nói cái gì, nói chính mình nhất thời khó kìm lòng nổi, mới có thể đối thiếu cung chủ như thế sao?

Một chút cũng không nghe Lam Vân Thiên giải thích, theo tay vung lên, một đạo kiếm khí liền hướng Lam Vân Thiên đánh tới, ôm chặt người đang run rẩy phi thân rời đi, không hề nhìn lại Lam Vân Thiên miệng phun máu tươi ngã trên mặt đất cùng Liễu Thanh Vân theo sau mình.

“Không hỗ… Là Nguyệt… Thanh Cung Nguyệt… Như Tuyết.” Đứt quãng nói xong mấy câu nói đó, lại phun một ngụm máu tươi, vẫn đoán rằng Nguyệt Như Tuyết võ công lợi hại vô cùng, nhưng không ngờ đã đạt đến cảnh giới lấy khí ngự kiếm , thương thế của mình chỉ sợ hơn nửa năm mới có thể khỏi hẳn, hơn nữa người kia còn chưa xuất sử toàn bộ công lực, ngẫm lại thật sự là dọa người a, đành thất tha thất thểu trở về phòng của mình.

Trong đầu Liễu Thanh Vân hiện lên bộ dáng mang sát khí cùng tức giận vừa rồi của Nguyệt Như Tuyết khiến kẻ khác không rét mà run, cùng với lúc gần đi thản nhiên thoáng nhìn, sợ hãi lập tức dâng lên, thân mình phong phanh dưới ánh trăng lại lạnh run. Vừa rồi Nguyệt Như Tuyết thật là khủng khiếp, thật là khủng khiếp, nhớ tới trong lòng còn sợ hãi, sát khí kia giống như muốn phá hủy hết thảy. Chính mình chỉ có thể đứng tại chỗ, một cử động cũng không dám, chỉ có thể lăng lăng nhìn Nguyệt Như Tuyết ôm Nguyệt Thu Triệt vào lòng, lăng lăng nhìn Lam Vân Thiên bị đánh bay, miệng phun máu tươi, lăng lăng nhìn Nguyệt Như Tuyết ôm Nguyệt Thu Triệt rời đi.

“Vân nhi, sự tình thế nào?” Liễu Tương Vân tìm được Liễu Thanh Vân đang đứng ngơ ngẩn, vẻ mặt vui mừng hỏi.

Liễu Thanh Vân hít sâu một hơi, mới đáp: “Ta đã làm theo nương phân phó chuốc say Nguyệt Thu Triệt, đợi nương đưa Lam Vân Thiên tới, cùng hắn dây dưa, kêu phụ thân đến, phụ thân thấy được hai người bọn họ … hôn môi, phụ thân cũng thực… Thực sinh khí… …”~.

“Ngươi xác định Nguyệt Như Tuyết chứng kiến nghiệt chủng kia cùng lam Vân Thiên hôn môi?”.

“Vâng… Đúng vậy.” Tuy rằng không rõ ràng lắm nương vì cái gì muốn cho phụ thân thấy cảnh tượng Nguyệt Thu Triệt cùng nam nhân khác phát sinh quan hệ, nhưng hắn vẫn trả lời.

“Tốt lắm, ngươi lần này làm tốt lắm, ha ha ~ Vân nhi, xem ra ngày tốt của chúng ta còn không xa … Con của mình cùng người tà giáo vướng mắc, hơn nữa còn là cái nam nhân, ha ha……” Liễu Tương Vân nghĩ đến bộ dáng Nguyệt Thu Triệt bị Nguyệt Như Tuyết vứt bỏ, càng nghĩ càng đắc ý, nhịn không được nở nụ cười.

“Nương…” Nhìn thấy người trước mắt tựa hồ lâm vào ảo tưởng, Liễu Thanh Vân không khỏi hoài nghi người trước mắt thật sự là nương mình sao, tại sao mình cảm giác chính mình đối nương càng ngày càng xa lạ. Nhớ tới cảnh tượng vừa rồi, lại là một cái rùng mình, nhịn xuống lời nói sắp buột miệng nói ra “Chúng ta có phải hay không đã sai lầm mà?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.