Nữ Chủ Nữ Phụ Văn

Chương 36: Chương 36: TG3: Vì nàng trầm luân(12)




“Khụ khụ….” Hàn Vân Nhược dùng sức đẩy hắn ra, khi nhiệt thiết được rút ra, dịch trắng nóng bỏng còn lại đều bắn hết lên mặt nàng, ngay cả tóc tơ cũng bị làm ướt đến lầy lội một mảnh.

Nhìn bộ dáng chật vật ho khan của nàng, Dạ Trầm Nhạc không khỏi đau lòng. Lúc nào cũng vậy, chỉ cần chạm vào nàng, hắn đều bị mất đi khống chế, hiện tại hắn giống như còn làm tổn thương nàng.

Dạ Trầm Nhạc nhẹ nhàng ôm lấy thân thể yêu kiều vào trong lòng, dịu dàng mút lấy dịch trắng trên môi nàng. Đầu lưỡi hắn tiến vào thăm dò hơi thở thơm ngát hương sen xen lẫn với mùi vị ái dịch cuồng dã vừa rồi.

“Ưm…” Hàn Vân Nhược rất tự nhiên mà đáp lại nụ hôn của hắn, đầu lưỡi mềm mại cùng hắn dây dưa, khóe miệng chảy ra tơ bạc dâm mị.

Thời điểm hắn dẫn dắt nàng hôn sâu, tay hắn dùng sức tháo ra y phục trên người nàng, khi không còn gì ngăn trở, hắn nắm tay bắt lấy một bên ngũ thịt no đủ của nàng, dùng sức nắn bóp vuốt ve.

Cánh môi hai người vẫn triền miên dính chặt ấy nhau, nụ hôn kịch liệt làm nước miếng không kịp nuốt xuống chảy ra thấm ướt môi cùng cằm, mãi cho đến khi nàng không thể hô hấp được nữa, Dạ Trầm Nhạc mới đem nàng buông ra.

“Ưm, chàng bắt nạt ta…” Hàn Vân Nhược ủy khuất nói, thanh âm mềm mại tựa không xương. Bàn tay Dạ Trầm Nhạc lại dùng thêm chút sức đem đẫy dà của nàng bóp thành đủ loại hình dáng. Nhìn nàng vì động tình mà khuôn mặt đỏ lên, đôi mắt đào hoa ướt át phiếm hồng, Dạ Trầm Nhạc thỏa mãn hôn lên đôi môi sưng đỏ của nàng lần nữa.

“Không phải nàng thích sao?”

“Xấu xa… a!” Hàn Vân Nhược khẽ kêu rên một tiếng, trước ngực vừa đau vừa ngứa khiến thân thể nàng nhũn ra. Dạ Trầm Nhạc đem một tay đỡ lấy nàng, một tay khác vẫn không ngừng xoa nắn bầu ngực. Hai ngón tay tiến đến đỉnh nụ hoa, lôi kéo ma sát.

Dưới sự hành hạ của hắn, khoái cảm không ngừng truyền đến đại não. Nụ hoa hồng nhạt bị trêu chọc đến mức đỏ tươi đứng thẳng, thật giống một quả hồng nhỏ ngon miệng.

Trải qua mấy trăm năm tồn tại, hắn không phải chưa từng biết đến những thứ này, bất quá trước kia hắn luôn cảm thấy thứ dục vọng này chỉ khiết con người trầm mê, bất quá hiện tại, hắn cảm thấy bản thân giống như thật sự bị hãm sâu trong dục vọng, hơn nữa hắn không cách nào thoát khỏi.

Ánh mắt Dạ Trầm Nhạc chất đầy dục vọng, hắn buông ra môi lưỡi nàng, nụ hôn chuyển đến trên đỉnh hồng mai, dùng sức hấp mút, hưởng thụ xúc cảm tươi non của thiếu nữ.

Ngón tay nam nhân chậm rãi lần xuống phía dưới, đi tới quần lót mỏng manh của nàng. Hai ngón tay qua lớp vải cùng nhau cọ sát miệng huyệt, thỉnh thoảng lại đâm nhẹ vào múi thịt bên trong.

“A…Ưm…” Khi hắn mơn trớn, dịch mật ướt át chảy ra nhiều hơn, dạ thịt trắng nõn của thiếu nữ được phủ lên một màu hồng nhạt như mật đào, diễm lệ không gì bì kịp.

“A Nhạc…” Hàn Vân Nhược không tự chủ được mà mở ra hai chân, nhiệt tình khẩn cầu hắn xoa mạnh hơn, rong mắt mông lung ánh nước: “Ta muốn chàng…”

Không một nam nhân nào có thể kháng cự được lời mời gọi đầy dâm đãng kia. Hơn nữa trước mắt còn là nữ nhân mà Dạ Trầm Nhạc hắn yêu nhất. Dạ Trầm Nhạc nhanh chóng đem quần lót nàng kéo xuống, để cấm địa tuyệt mĩ bày ra ngay trước mắt. Xung quanh hoa huy*t đã loang loáng ánh nước, tỏa ra hương thơm dụ hoặc lòng người.

Bàn tay nóng rực của hắn men theo xương mu sạch sẽ của nàng lần tìm hoa hạch mẫn cảm. Ngón tay đưa vào vuốt ve hoa hạch đỏ tươi, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng kéo ra hạt đậu nhỏ.

“Ưm a…” Dưới động tác kích thích của nam nhân, Hàn Vân Nhược thấy một trận tê dại từ bên trong thân thể dâng lên, miệng nhỏ không nhịn được bật ra tiếng rên rỉ.

Hai ngón tay thon dài của nam nhân di chuyển xuống dưới, mơn trớn cánh hoa hồng nộn, dựa vào chất dịch bôi trơn mà ngón tay dễ dàng tiếng vào thăm dò tiểu huyệt chật hẹp của thiếu nữ.

Ngón tay nam nhân thon dài khớp xương rõ ràng, thời điểm tiến vào tiểu huyệt chật hẹp của nàng, Hàn Vân Nhược có thể cảm nhận rõ ràng khớp xương của hắn.

“A!” Hàn Vân Nhược không nhịn được ưỡn cong người khoái cảm tê dại từ giữa hai chân lan tỏa ra tàn thân, mật dịch tràn ra thấm ướt cả ngón tay hắn.

“Thật nhiều nước.” Dạ Trầm Nhạc khàn thanh nói vào trong tai nàng, thanh âm này giống như ma chú khiến Hàn Vân Nhược càng cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn.

Nàng vặn vẹo cơ thể, bàn tay túm chặt lấy vải trải giường phía dưới, bên trong thân thể truyền đến một khoái cảm ê ẩm khiến nàng run lên từng đợt.

“A Nhạc…rất ngứa…cho ta…”

Dáng vẻ dâm đãng của nàng cùng cảm xúc được bao bọc chặt chẽ của ngón tay, kết hợp với hương thơm ngát của mật dịch truyền đến khiến Dạ Trầm Nhạc nhịn không được cúi đầu xuống, dùng môi lưỡi tiếp tục trêu chọc nàng.

Đầu lưỡi trơn ướt nhẹ nhàng liếm láp cánh hoa đã ướt đẫm, thỉnh thoảng còn cắn nhẹ vào hoa hạch đa cứng như trân châu. Hai ngón tay vẫn còn thăm dò trong hoa huy*t chọc vào rụt ra không ngừng, mài mạnh vào vách tường non mẫn cảm.

Hàn Vân Nhược không thể chịu được hành động vuốt ve hành hạ như vậy, bộ dáng xuân tình đầy phóng đãng. Tê dại truyền đến từ khe huyệt khiến nàng bất giác vặn vẹo cơ thể trần trụi, rên rỉ không ngừng.

“A… đừng như vậy…” Mặc dù Hàn Vân Nhược buông lời từ chối, bất quá bàn tay vẫn vô thức luồn vào mái tóc đen dài của nam nhân, đem đầu nam nhân càng vùi sâu vào giữa hai chân nàng.

“A Nhược, nàng thật ngọt…” Dạ Trầm Nhạc thấp giọng nói, trong khi thưởng thức hương vị ngọt ngào của nàng, lửa dục trong cơ thể hắn cũng đã sớm bùng phát giống như chỉ chực đem hắn nổ tung.

Hắn tham lam nuốt từng ngụm từng ngụm mật dịch thơm ngọt vào trong bụng, không ngừng dùng đầu lưỡi liếm nơi mẫn cảm của nàng. Thỉnh thoảng còn lấy chóp mũi mài vào hoa hạch, dá miệng dùng sức mút mạnh, cắn nhẹ thịt mềm bên trong.

Mà ngón tay liên tục kéo ra đưa vào, đùa bỡn hoa huy*t mềm mại hành hạ nàng cả người phát run, chỉ có thể không ngừng rên rỉ.

“A! Nhạc…” Toàn thân Hàn vân Nhược chỉ còn lại cảm giác tê dại, dục hỏa đã cháy lớn khơi dậy ham muốn tình dục nguyên thủy nhất trong cơ thể của nàng.

“A Nhạc, mau, đừng để nguyên âm của ta lãng phí.” Hàn Vân Nhược đột nhiên nhớ tới, hổn hển thở gấp nói ra. Mà Dạ Trầm Nhạc lúc này mới nhớ đến nàng thân thể vốn là trời sinh lô đỉnh. Nghĩ tới, hắn đột nhiên dừng lại động tác đứng lên.

“Trầm Nhạc, chàng…” Hàn Vân Nhược đang trong cơn khoái cảm thì bị dừng lại giữa chừng có chút bất mãn trừng mắt nhìn hắn.

Dạ Trầm Nhạc nhìn nàng dục cầu bất đạt, mị nhãn như tơ, ánh mắt lập tức lóe lên tia cười. Hắn nhẹ hôn lên môi nàng một cái, khàn giọng nói: “Đợi ta một chút.” Sau đó liền lắc mình ly khai.

Hàn Vân Nhược nhìn hắn toàn thân trần trụi rời khỏi, có chút vô ngữ.

PS: Chương ngắn xíu, chương sau vẫn là thịt thơm

Hạ Hà Truy Nguyệt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.