Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 161: Chương 161




Ha ha, thì ra Tuấn Hạo ở trong phòng thí nghiệm thật! Ôi chà làm sao đây, Quách Tiễn Ni tôi quá thông minh mà, quá thông minh, ha ha, ha ha ha ha… “HOHO, Tuấn Hạo, thì ra anh ở đây! Anh chắc chưa ăn cơm tối đúng không? Em phần cho anh cơm ngon lắm đây, thế nào? Xúc động quá hả? He he, vậy bây giờ anh mau mau ăn đi cho nóng”. Tôi đặt cơm hộp xuống trước mặt anh. Anh kinh ngạc ngước lên nhìn tôi, trong đôi mắt vẫn còn vẻ bi thương chưa tan hết. Nhìn tôi một lúc rồi anh mới sực tỉnh nói câu “cảm ơn”, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào xem những y cụ mà tôi không hiểu. “Nhân lúc cơm còn nóng thì anh ăn đi, lát nữa nguội sẽ mất ngon đấy!”. Tôi mở hộp cơm ra, đưa đến cho anh. “Cám ơn em, nhưng bây giờ anh thật sự không muốn ăn”. Anh đón lấy hộp cơm rồi lại đặt sang bên, tiếp tục vùi đầu vào nghiên cứu. Cái tên này, sao lại thế? Thật không giống tác phong thường ngày của anh tí nào! Tôi hơi tức tối, “Thân Tuấn Hạo, anh đang làm quái gì thế hả? Người đáng phải tức giận là em chứ!! Em vất vả làm cơm cùng mọi người rồi đợi anh đến, còn hảo tâm gọi điện nhắc anh, mà anh lại cúp máy???” “…” Không nói??? “Thân Tuấn Hạo khốn kiếp! Bây giờ em vất vả cực nhọc chạy đến đưa cơm cho anh, nhưng anh lại nói anh không muốn ăn! Anh đúng là người không biết ga-lăng nhất mà em từng thấy!” “…” Vẫn không nói? Phù phù phù, tức chết đi thôi! “Thân Tuấn Hạo, anh có biết là một người con trai chỉ biết giận dỗi con gái là mất mặt lắm không?” “Tiễn Ni… em hiểu lầm rồi, anh không giận!” Phù, cái tên đáng ghét này, cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi cơ đấy. “Vậy tại sao anh lại lạnh nhạt với em? Từ lúc em vào tới giờ anh không hề cười với em, trước kia anh có thế đâu”. “Em chắc biết nguyên nhân mà”. “Nguyên nhân? Nguyên nhân gì? Hừ… chẳng lẽ em làm cơm không ngon à?” “Tiễn Ni”. Tuấn Hạo đột ngột chụp lấy vai tôi, đôi mắt anh đỏ hoe, “Xin lỗi, anh thực sự xin lỗi. Anh luôn cố gắng phối hợp với Thuần Hy… nhưng, nhưng vẫn không thể giúp gì cho em. Tiễn Ni, anh…” “Tuấn Hạo? Anh đang khóc à? Hi hi… con trai mà khóc thì mất mặt lắm!” Tôi cười hi hi ôm lấy anh, “Anh ngốc quá, anh đã giúp em rất nhiều, rất nhiều mà. Cho dù em có đi thì cũng sẽ nhớ anh! Sao anh lại khóc? Đừng quên, em đến một nơi rất đẹp mà, là Thiên Quốc đó, ở đó có người mẹ mà em yêu nhất! Hơn nữa… dù đến Thiên Quốc rồi, em cũng sẽ nhìn thấy mọi người mà! Anh ngẩng nhìn lên trời, có lẽ sẽ nhìn thấy em đó, he he…” “Anh không cần!!!”. Tuấn Hạo đột ngột ngẩng lên, hét lên với tôi, “Anh không muốn em đến Thiên Quốc! Anh không muốn em bỏ anh đi!!!” “He he, Tuấn Hạo, em không thích anh nói thế đâu, như vậy chả giống anh tí nào~”. “Tiễn Ni, nếu em đã không thích anh nói thế thì đừng ra đi nữa! Chúng ta, mỗi một người, sẽ không cho em đi đâu! Chỉ cần cố gắng thì kỳ tích sẽ xuất hiện!!!”. Tuấn Hạo nhìn tôi chăm chú, ánh mắt lấp lánh ánh sáng kiên định vô cùng. “Ừm~!!”. Tôi nở nụ cười rạng rỡ với anh, “Sau này em không nói nữa. Em cũng tin rằng kỳ tích sẽ xuất hiện, nhất định là thế, he he”. Nhưng, trong lòng tôi luôn vẽ nên một dấu hỏi: Kỳ tích… liệu có xuất hiện thật không??? Thôi đi, Tiễn Ni, lừa dối mọi người, dối cả chính mình cũng được, dù sao như vậy cũng tốt hơn là khiến cả nhà cảm thấy nặng nề chứ? He he… “Vậy bây giờ ăn cơm được chưa? Cơm sắp nguội rồi!”. Tôi đẩy hộp cơm đã mở sẵn đến. “Ừ”. Anh mỉm cười gật đầu. Yeah, tuyệt quá! Tôi vội vã hào hứng giới thiệu món ăn cho anh biết: “Tuấn Hạo, anh nhìn này! Đó là món tuyệt chiêu của Thuần Hy - bạch ngọc lăng giác đó~, còn món kia, đó là món sở trường của bố em - sóng biển lạnh lẽo…”. “Ủa? Tiễn Ni? Sao không thấy món sở trường của em?” Tuấn Hạo mỉm cười, “Em có nói em đích thân xuống bếp mà?” “Hử… à… cái đó…” Trời ạ! Tôi quên bẵng mất mình đã nói phải thể hiện tài bếp núc của mình, ai ngờ anh lại nhớ. “Sao vậy? Anh rất mong được nếm tài nghệ của em đó!”. Tuấn Hạo nhã nhặn đẩy hộp cơm ra xa, ánh mắt đẹp long lanh nhìn tôi vẻ tiếc thương. Trời ơi! Trong tích tắc Quách Tiễn Ni tôi đã đỏ mặt!! Tôi chưa bao giờ căng thẳng và do dự như thế, thậm chí còn có chút xấu hổ… Bởi vì, tôi thực không dám tưởng tượng Tuấn Hạo nhìn thấy kiệt tác của tôi sẽ tỏ ra thế nào… “Ủa? Hộp nhỏ kia là gì thế???” Tuấn Hạo phát hiện ra còn có một chiếc hộp khác. “ Đừng mà!!!” Nhưng Tuấn Hạo đã mở ra rồi. Trời ơi, gì thế này, thứ cháy đen thui đang tỏa mùi khét trong đó khiến tôi vội vàng bịt chặt mũi. Tuấn Hạo hơi nhăn mày lại hỏi tôi, “Tiễn Ni, đây là…” Tôi xấu hổ ngại ngùng cúi đầu, … Cái đó… chính là ‘món trứng Tiễn Ni’ mà em làm. Nhưng bất cẩn cho dầu hơi nhiều, hơn nữa, hơn nữa chất lượng cái nồi không tốt tí nào, lại bị cháy… Thế nên, thế nên em không dám đặt nó lên bàn… Em vốn định mang ra ngoài lén lút đổ đi, nhưng, nhưng cuống quá lại quên… Này này… anh anh… Tuấn Hạo đang ăn cái “món trứng Tiễn Ni” đen thui trong hộp! Anh ăn rất ngon lành, mặc cho hàng lông mày nhíu chặt lại, nhưng vẫn mỉm cười đưa ngón tay cái lên, “Ngon lắm, xem ra tài bếp núc của Tiễn Ni rất có tiến bộ”. Tôi nhìn Tuấn Hạo, lại nhìn cái món đen sì trong hộp, bỗng có cảm giác muốn khóc. “Ừ, anh nghĩ cả Thuần Hy cũng chưa ăn, đúng không?” “…” “He he, ăn món Tiễn Ni làm khiến anh nghĩ sự nghiệp nghiên cứu của anh và Thuần Hy nhất định sẽ có tiến triển mới…” “ …” “Đúng rồi, Tiễn Ni. Có lẽ anh sẽ ăn hết…” “Đừng ăn nữa! Khó nuốt lắm!!!” Tôi không nhịn được nữa, lao đến túm chặt lấy tay cầm đũa của anh, “Em biết em làm rất tệ, anh đừng ăn nữa!!!” “Không mà, Tiễn Ni, anh thích ăn”. “Tuấn Hạo!!!”. Nước mắt tôi rất yếu hèn, lại rơi ra, thấy Tuấn Hạo đưa tay định gắp, tôi không kịp nghĩ gì nữa, quơ tay gạt chiếc hộp “món trứng Tiễn Ni” đen sì xuống đất… “Binh…”. Không ngờ vì dùng sức quá mạnh mà cùi chỏ của tôi vô tình đụng vào một ống nghiệm thủy tinh đựng máu phía sau. “Tang…”. Ống nghiệm rơi xuống vỡ tan tành, dịch thể màu xanh đen văng ra ngoài. “ Tiễn Ni… cẩn thận!!!” Tuấn Hạo hoảng sợ kéo tôi lại. “Không sao, không sao!!!” Tôi ngượng ngùng cười, lúc nãy thì hét lên với anh, rồi hất đồ ăn đi, bây giờ… còn hại cả phòng thí nghiệm của anh rối loạn, nhưng người dễ tính như anh vẫn không chút tức giận. Thật là, Quách Tiễn Ni, mi lại phạm sai lầm rồi! Mi đừng nghĩ Tuấn Hạo dễ tính rồi xem như không có việc gì xảy ra! Mi luôn tự nhận là mỹ nữ dũng cảm mà? Vậy còn đợi gì nữa? Làm sai phải có can đảm nhận lỗi chứ? Tôi tự phá hoại thì để tôi ra tay thu dọn vậy! Thế là tôi vội chuẩn bị chổi quét các loại. “Tiễn Ni, đợi đã… đừng đụng vào…” Tuấn Hạo nhìn đống dịch thể trên đất, như đang nhìn vật cưng vậy, hoảng loạn ngăn tôi lại. “Yên tâm, Tuấn Hạo~! Em không ốm đến nỗi không cầm được cả chổi đâu!” Tôi hấp háy mắt đùa. Nhưng… nhưng tôi đúng là kẻ ngốc xui xẻo nhất thế gian! Tôi đã bất cẩn đạp lên “món trứng Tiễn Ni” đen sì mà lúc nãy tôi gạt phăng xuống đất… “A…”. Thảm rồi, cả cơ thể tôi đang chúi xuống đất mẹ thân yêu. Hu hu hu… bó tay rồi, đành nhắm mắt tuân mệnh trời vậy… Đột nhiên một cánh tay ôm lấy tôi, là Tuấn Hạo, anh ôm tôi từ phía sau! “Rầm…”. Tôi cùng Tuấn Hạo ngã phịch xuống đất, tôi ngồi trên người anh, không tổn hại gì. “Hả? Hả… Tuấn Hạo… xin lỗi anh… em… em lại…” “…” … Hu hu hu… Tuấn Hạo phớt lờ tôi! Người dễ tính như anh cũng giận tôi rồi! Quách Tiễn Ni! Mi có lòng tốt đến đưa cơm cho Tuấn Hạo, nhưng lại gây bao thứ rắc rối cho anh! Tại sao mi chỉ luôn phá hoại vậy? Hu hu hu… Quách Tiễn Ni! Tuấn Hạo luôn vất vả ở trong phòng thí nghiệm, ống nghiệm mi làm vỡ lúc nãy chắc chắn là thành quả nghiên cứu của anh! Không chừng còn là thành quả của toàn bệnh viện!!! Là thành quả nghiên cứu cho những người mắc chứng bệnh nan y cũng nên!!! “Tuấn Hạo???” “…” Hu hu hu… Tuấn Hạo, sao anh không nói gì? Sắc mặt anh sao trắng bệch như thế? Trời ơi! Chẳng lẽ anh giận em đến mức ấy? Quách Tiễn Ni! Mi tiêu rồi! Tuấn Hạo giận thật rồi… Hu hu hu… Quách Tiễn Ni, lần này mi đã phạm sai lầm không thể tha thứ rồi… Tôi nhìn Tuấn Hạo phía dưới, anh cắn chặt môi, trán lấm tấm mồ hôi, có vẻ rất đau. Đúng rồi, chắc chắn là mảnh vỡ, anh vì cứu tôi mà đã nằm lên những mảnh vỡ thủy tinh… Trời ạ, anh không nói gì~, nhất định là rất đau, rất giận rồi! “Dậy nhanh…” Tuấn Hạo đang bị tôi đè lên bỗng nói một câu. Cuối cùng tôi cũng phản ứng, bật dậy, đưa tay định đỡ anh. Nhưng Tuấn Hạo bỗng tránh sang một bên, “Đừng đụng vào anh!” “ Tuấn Hạo…” Tôi lóng ngóng nhìn anh. Trời ơi, sao sắc mặt anh lại tệ như thế? Còn tái nhợt hơn lúc nãy nữa~, nhất định là giận quá đây mà! Máu tươi đang từ cánh tay anh rỏ tí tách, trong tích tắc, áo trắng đã bị máu nhuộm đỏ… Tim tôi run lên bần bật, tôi vội vàng định đỡ lấy anh, nhưng anh lại ôm cánh tay hét lên, “ Đã bảo đừng đụng vào anh!!!” Tôi giật bắn mình, đờ đẫn đứng tại chỗ nhìn anh, lúng túng. “Tuấn Hạo, em chỉ muốn xem vết thương của anh, em thật sự không cố ý mà. Tuấn Hạo, anh giận thật sao? Giận thật à??? Xin lỗi, xin lỗi, do em không tốt, em không tốt, xin lỗi…” Nhưng… nhưng tại sao lần này anh lại cáu kỉnh như thế? Thật không giống anh tí nào. Trước kia anh là người dịu dàng mà, như một thiên sứ hoàn mỹ mà, dù thế nào anh cũng không giận em, sao bây giờ lại gầm lên với em như thế…? “Nhanh lên!” Không ngờ Tuấn Hạo vẫn quát lên với tôi, “Ra ngoài!!! Ra ngoài mau!!! ” Gì thế? Tuấn Hạo anh không muốn thấy em nữa sao? Vì… vì em mắc sai lầm nên anh không muốn nhìn thấy em nữa ư? Tuấn Hạo, em luôn cho rằng anh là người khoan dung nhất, quan tâm đến em nhất, nhưng, nhưng bây giờ em mới nhận ra là không phải thế!!! Chắc anh nhẫn nhịn quá lâu giờ mới bùng nổ… Nếu… nếu đã thế… “Thân Tuấn Hạo!!! Em đã cố gắng sửa sai rồi! Mà anh không cho em cơ hội nào hay sao???” “Đúng…” Đúng??? Anh lại nói là đúng? Trời ơi là trời… Hừ~! Nếu đã thế thì chẳng còn gì để nói nữa! Tôi tức giận bừng bừng hét lên, “ Thân Tuấn Hạo, anh là đồ xấu xa! Nếu anh đã ghét em như thế thì xem như… chúng ta chưa từng quen biết nhau!!!” Nói xong, tôi lao ra khỏi phòng thí nghiệm, vừa chạy nước mắt vừa trào ra, trong tích tắc gò má tôi ướt đẫm… Gương mặt tái nhợt vì giận của Tuấn Hạo cứ hiện ra trước mắt tôi, tôi đau lòng quá, thật sự là rất đau… Hu hu hu… Quách Tiễn Ni, mi đúng là đồ vụng về phá hoại, đến người tốt như Tuấn Hạo cũng giận mi rồi… Hu hu hu… Quách Tiễn Ni, người bạn tốt như thế mà cũng đánh mất, mi đúng là đồ đại ngốc, đại ngốc, một kẻ ngốc vô dụng, hu hu hu hu… hu hu hu hu hu......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.