Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 160: Chương 160: Có phải anh rất vô dụng?




“Tiễn Ni!!! Quách Tiễn Ni!!! Đến đây nhanh lên, mọi người sắp ăn hết rồi!!!”. Tú Triết rống lên ngoài kia.

“Biết rồi, em đến ngay đây!”. Tôi vội vã gào lên đáp lại.

Ra phòng khách, mọi người đang cười hí hí nhìn tôi, cảm giác thật ấm áp. Ngay cả Tiểu Thuần Hiến luôn không ưa tôi hôm nay dưới ánh nhìn “băng giá” của bác gái, cũng bĩu môi thừa nhận, “Chị Quách Tiễn Ni là chị dâu của em, chị Tiễn Ni là mỹ nữ có đầu óc”; ha ha ha, càng vui hơn là, đến cả anh bạn đẹp trai “đầu nhím” Long Nhật Nhất của Tịnh Mỹ hôm nay cũng tỏ ra khác thường, nhìn rất ấm áp dịu dàng.

~︵o︵~ Hi hi… nếu những tháng ngày như thế cứ tiếp tục mãi mãi thì tốt quá… Ôi chao ơi~! Xem kìa, tôi lại nghĩ linh tinh rồi!

Có điều dù thế nào đi nữa thì bữa cơm này cũng thật vui, đặc biệt là Nguyên Nguyên rất thú vị, lúc nào cũng dính lấy Tú Triết gọi “anh Tú Tú”, “anh Tú Tú”, he he, mọi người đều gọi theo cô bé, khiến Tú Triết rất ngượng ngùng, he he.

Đã lâu quá rồi không thấy nụ cười thoải mái của mọi người như vậy, tôi thấy rất được an ủi, thật sự là thế.

Đúng rồi, mọi người còn chụp chung rất nhiều ảnh, ai cũng cười rạng rỡ như hoa nở, he he.

Có điều, thời gian trôi qua nhanh thật, chớp mắt đã ăn cơm xong. Mọi người lại phải chia tay.

Không biết vì sao mà tôi càng lúc càng sợ chia tay. Cho dù là chia tay tạm thời nhưng tôi cũng rất sợ hãi… Mà, Tuấn Hạo một mực không xuất hiện, bây giờ chắc anh đau buồn hơn tôi nhỉ?

Một mình anh đang ở đâu? Chỉ một mình… chắc là rất cô đơn!

Hơn nữa… làm sao một chàng trai lại nhịn cơm cho được? Không ăn cơm tối sẽ không cao được (tuy hiện giờ anh đã cao hơn tôi cả cái đầu)!! Không được, không được!!! Tôi phải đi tìm anh!! Nhất định phải bảo anh ăn cơm! Phải biết thương xót bản thân chứ!!

“Bố ơi, con đi tìm anh Tuấn Hạo!!!” Thấy bố tất bật dọn rửa trong nhà bếp, tôi nhấc hộp cơm lên lao ra ngoài.

Khoan đã, khoan đã… Tuấn Hạo đang ở đâu? Tôi phải tìm anh ở đâu?

Ừ, đúng rồi, lúc nãy gọi cho Tuấn Hạo, bên anh vang đến tiếng lọ thủy tinh va chạm vào nhau? Ừ! Chắc chắn là ở phòng thí nghiệm!

Yeah~! Tôi vui sướng tự tán thưởng, Quách Tiễn Ni!

Mi đúng là đại mỹ nữ cực kỳ thông minh!! Nếu đến Thiên Quốc thì chắc chắn mi sẽ là thiên sứ đại diện cho Thiên Quốc đấy~, \(^o^)/ HOHO~, he he!

Tôi ôm hộp cơm phóng nhanh đến phòng thí nghiệm. Đúng lúc tôi đang đi đến chỗ rẽ hành lang thì bất cẩn đâm sầm vào một người, suýt nữa thì tim ngừng đập.

HOHO~, ngoài cái anh Kim Thuần Hy dọa chết người không đền mạng thì còn là ai được?!

“Này, anh có thể đừng xuất hiện đột ngột như hồn ma được không? Như thế sẽ làm người ta chết khiếp đó, anh có biết không?”. Tôi vuốt vuốt lồng ngực, xoa dịu trái tim còn đang đập thình thịch, kêu lên với anh.

“Có phải anh rất vô dụng?”. Anh không có chút phản ứng nào, đến mắt cũng không chớp, chỉ đờ đẫn nhìn tôi với vẻ đau thương vô hạn.

“⊙_⊙ Hả? Gì ạ???”. Em nói anh giống hồn ma, mà anh lại bảo anh vô dụng, có cần nhạy cảm quá thế không?

“Lâu như thế mà chẳng nghiên cứu ra được gì!”

Ồ~, thì ra là nói đến chuyện nghiên cứu cách chữa trị cho bệnh ung thư não của tôi, tôi cứ tưởng là gì chứ.

“Nếu nghiên cứu ra thì anh có thể là Thượng đế rồi! Bệnh của em đến cả những bác sĩ giỏi nhất thế giới còn phải lắc đầu mà~! Thế nên… đừng lãng phí thời gian ở cái phòng thí nghiệm này nữa!! Mấy ngày còn lại ở bên cạnh em đi!! Đừng lãng phí thời gian!!” Tuy vui vẻ nghịch ngợm nói thế, nhưng thấy Thuần Hy đau buồn như vậy, trong lòng tôi cũng không vui vẻ gì.

Thuần Hy đứng im, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt rất đẹp, woa~, không phải chứ? Tôi lại nói sai gì à? Sao sắc mặt anh tái xanh vậy?

“Này, Thuần Hy, anh không gật đầu thì em giận đấy! Này, này, này~, anh có biết không? Gần đây anh và Tuấn Hạo chẳng đến chơi với em~, em buồn quá~! Biết rõ em không còn nhiều thời gian nữa mà sao không đến? Thuần Hy, Kim Thuần Hy! Có nghe thấy không? Rốt cuộc anh có nghe em nói không vậy? Em muốn anh ở bên em!!! p(>o

Nhưng Thuần Hy chỉ lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì, đôi mắt sâu như đầm nước ánh lên nỗi đau thương và buồn bã vô hạn…

┯︵┯^… Trái tim tôi như bị thứ gì đó bóp nghẹt, tôi run lên không kiềm chế nổi…

Thuần Hy, đừng thế có được không? Đừng như thế mà! Đừng!!! Thuần Hy…┯︵┯^… Em không muốn thấy anh đau khổ, những ngày cuối cùng, em chỉ muốn anh ở cạnh em… vui vẻ ở bên em thôi…

“Thuần Hy, sắc mặt anh còn tệ hơn WC nữa đó~!

~^O^~ Hi hi, cười một cái, cười một cái!”. Tôi làm mặt hề chọc cho anh cười.

“-_- Ngốc!!!”. Nhưng anh lại sa sầm mặt ném lại cho tôi một câu “ngốc” cực kỳ kinh điển.

Thật là! Biết rõ tôi sắp đến Thiên Quốc rồi mà bản tính vẫn chẳng thay đổi!!!

Hừ hừ hừ~, cứ đợi đấy, Kim Thuần Hy, mai sau em đến Thiên Quốc rồi, nhất định sẽ phạt anh trở thành một người cứ nghe thấy chữ “ngốc” là ngất xỉu cho biết!!!

Tôi nhìn theo bóng Thuần Hy dần xa, hậm hực đi vào phòng thí nghiệm với tâm trạng rất ư là buồn bực.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.