Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 270: Chương 270: Xuất sư chưa tiệp bị bắt được




Bóng đêm mù mịt, ánh trăng như nước chiếu lên đầu đường, một mảnh trong trẻo, hơn mười bóng dáng từng bước ép sát, dồn một nam một nữ kia đến một góc chết.

Tương Nghi giữ chặt vạt áo Gia Mậu, thấp giọng nói: “Gia Mậu, chúng ta cùng bọn họ nói rõ ràng, trốn không thoát coi như xong, chúng ta trở về đi, ta không thể để cho chàng mất danh tiếng.”

“Tương Nghi, danh tiếng thì có gì quan trọng? Chẳng lẽ còn so ra kém tự do tự tại của chúng ta? Nàng mặc kệ đi, ta liều mạng với đầu mục một phen, nếu là có thể đánh thắng được hắn, vậy nói không chừng chúng ta còn có một con đường ra.” Gia Mậu vừa quan sát phó tướng tiến tới gần kia, trong nội tâm âm thầm vừa nghĩ, nếu có thể bắt giữ hắn, dùng dao nhỏ kề vào cổ của hắn, bắt hắn đưa mình và Tương Nghi ra khỏi thành, đây mới là biện pháp tốt nhất.

Tương Nghi quay đầu lại nhìn nhìn Phương tẩu, thấy nàng đứng đó không nhúc nhích, trong lòng có vài phần lo âu, thoạt nhìn phó tướng này là có vài phần công phu trong người, Gia Mậu đi đấu với hắn, không khác lấy trứng chọi đá, chỉ là chuyện tới nước này, đây là biện pháp duy nhất.

Phó tướng kia nhảy một cái qua tới, Gia Mậu mới bắt lấy tay của hắn, chuẩn bị vặn hắn té ngã trên đất, vài người sau lưng chạy vội tới, mọi người một phen vặn vẹo bắt được Gia Mậu, sắc mặt Tương Nghi trắng bệch, nhào tới, bắt lấy tay của một người dùng sức lay: “Các ngươi buông tay, buông tay, mau mau buông tay!”

“Buông tay? Ngươi cũng đừng nghĩ chạy!” Một quân sĩ dễ dàng níu lấy Tương Nghi: “Đi, cùng tình lang của ngươi về binh mã tư đi, có lời gì, thì đến đó mà nói!”

“Chớ có đụng vào!” Phó tướng kia quát lớn một câu, hai người này ăn mặc thoạt nhìn, là công tử tiểu thư gia đình lớn, chắc chắn sẽ có người tới tìm , vạn nhất thủ hạ của mình tay chân vụng về làm thương tổn bọn họ, ngược lại không được tốt - - trong kinh thành khắp nơi đều là người làm quan , trên Phong Nhã lầu bên Kim Minh trì rơi xuống một tấm ván gỗ, đập chết mười người, nhất định là có sáu là quan viên trên tứ phẩm.

Thủ hạ nghe phó tướng kia quát bảo ngưng lại, vội vàng ngừng tay, lúc này Gia Mậu mới thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Tướng quân, chỉ cần ngươi không làm thương hại nàng, như thế nào cũng có thể.”

“Hai người các ngươi theo ta về binh mã tư trước, ta không phải là người vô duyên vô cớ hành hình lung tung, dù sao cũng phải lên tiếng hỏi thân thế hai người các ngươi, mời người trong nhà tới đón các ngươi hồi phủ.” Phó tướng xoay người lên ngựa: “Mang đi.”

“Đại nhân, bên kia vốn còn có một người, giờ đã không thấy!” Một quân sĩ chợt nhớ tới người thứ ba kia, quay đầu nhìn lại, dưới mái hiên rỗng tuếch, chỉ có ánh trăng tịch mịch đầy đất.

Tương Nghi xoa xoa mắt, lúc nãy còn thấy Phương tẩu ở đây, lúc này bên kia lại không thấy bóng dáng.

Phương tẩu... Đêm nay giống như rất cổ quái, Tương Nghi đi theo những quân sĩ kia từ từ đi về phía trước, trong lòng đột nhiên có vài phần nghi hoặc, Phương tẩu không nên là như thế này, đến tột cùng có chuyện gì xảy ra?

Trong phòng ánh sáng tắt hết, trên mặt Dương lão phu nhân có một tia tươi cười: “Quả nhiên là bị ngũ thành binh mã tư bắt đi ? Vận khí nọn họ cũng thật sự tệ, sao vừa ra cửa đã gặp tuần tra ban đêm .”

Dung đại phu nhân lại không có tâm trạng tốt như Dương lão phu nhân, nàng lo lắng trùng trùng: “ Mẫu thân, trong đại lao ngũ thành binh mã tư cũng không phải là chỗ người ở, sao Gia Mậu có thể qua đêm ở chỗ đó? Mẫu thân, mau mau đón hắn về đi.”

Dương lão phu nhân liếc nàng một cái: “Gấp cái gì? Người trẻ tuổi, chịu chút khổ cũng phải, nói sau nếu hắn dễ dàng, làm sao đi thuyết phục hắn hồi tâm chuyển ý?”

Dung đại phu nhân mím môi, run giọng nói: “Con không cần hắn hồi tâm chuyển ý, hắn muốn kết hôn ai thì cưới người đó, còn xin mẫu thân hỗ trợ, đi cầu xin Hoàng thượng, thu hồi ý chỉ của Hoàng hậu nương nương lại.”

“Ta thấy, con chỉ là bức bách bất đắc dĩ, căn bản không phải bởi vì thấy chỗ tốt của Tương Nghi mà thành tâm tiếp nhận nàng. Mạn Nương, ta đã nói với con rồi, nhất định phải làm cho con thấy được Tương Nghi tốt thế nào, thấy nàng suy nghĩ cho Gia Mậu cỡ nào, giờ con đừng hoảng hốt, việc chúng ta phải làm thì phải làm toàn bộ, cũng chỉ là chuyện mấy ngày thôi, con cứ ở bên cạnh mở to hai mắt xem thật kỹ, Tương Nghi là một cô nương thích hợp với Gia Mậu bao nhiêu, đến lúc đó con mới có thể thương tiếc nàng, thích nàng, sau khi nàng gả đến, con mới có thể chân tâm thật ý tiếp nhận nàng.” Dương lão phu nhân cười nhìn nhìn Phương tẩu: “GIờ ngươi lấy lệnh bài của ta đi ngũ thành binh mã tư, bắt bọn họ không được bạc đãi Gia Mậu và Tương Nghi, ngày mai tự có người đi dẫn bọn họ trở lại.”

Phương tẩu lập tức cầm lệnh bài của Dương lão phu nhân đi ngũ thành binh mã tư, thấy lệnh bài của Dương lão phu nhân, mặt Lưu phó tướng kia biến sắc, liên thanh chịu tội, vội vàng hô quân sĩ thả người.

“Tướng quân không cần căng thẳng như vậy, lão phu nhân nhà chúng ta nói , hôm nay sắc trời đã tối, hai người bọn họ lại bị kinh hãi, đừng chuyển đến chuyển đi ngược lại không tốt, đêm xuân còn có hàn khí, cẩn thận bị phong hàn, vì vậy cho bọn họ ở chỗ này một buổi tối, chỉ là mong tướng quân đừng bạc đãi hai người bọn họ, ngày mai tự nhiên có người đến dẫn.”

Phó tướng kia nào dám nói nửa chữ không? Liên tiếp hô quân sĩ đến, dọn gian phòng của mình và một vị phó tướng khác ra, để cho cho Gia Mậu và Tương Nghi vào ở, còn cho quân sĩ ở ngoài phòng bọn họ thay phiên canh chừng, sợ bọn họ muốn cái gì lại không có người hầu đáp ứng.

“Đại nhân, hai người kia là ai?” Một quân sĩ thấy Lưu phó tướng thế nhưng nhường phòng của mình ra, thà rằng cùng bọn họ ngủ giường lớn, con mắt cũng trợn tròn: “Chúng ta chọc phủ nào?”

“Chớ có nói nữa!” Miệng Lưu phó tướng đóng vững vàng, bỏ trốn chính là chuyện trơ trẽn lớn của thiên hạ, nếu mình không biết phân biệt nói ra ngoài, chỉ sợ Dung gia và Dương gia sẽ không tha cho mình, thật vất vả bò nhiều năm như vậy mới đến chức phó tướng, cũng sẽ bị miệng mình gieo họa mất.

Sáng sớm hôm qua, Dương lão phu nhân thu thập thật chỉnh tề, mặc trên người một đôi giày màu đỏ khảm gợn sóng nhạt màu trắng bằng vải bồi, người mặc xiêm y lông thú, giữa đai buộc đầu, khảm một viên hồng sắc bảo thạch này lớn chừng ngón cái, tỏa sáng lấp lánh, vừa nhìn chính là bộ dáng muốn ra cửa.

Dung đại phu nhân đứng ở nơi đó, thấp giọng nói: “Mẫu thân, ngài muốn đi đón Gia Mậu về ?”

“Ngũ thành binh mã tư kia bên cạnh, tự nhiên là con đi.” Dương lão phu nhân cười cười: “Ta muốn đưa Liên Kiều tiến cung.”

“Con...” Tâm trạng Dung đại phu nhân hơi phức tạp, nàng tự nhiên muốn đi đón Gia Mậu về, nhưng nàng lại không biết nên đối mặt Tương Nghi thế nào. Mặc dù Dương lão phu nhân lúc nào cũng nói nàng ta tốt, nhưng trong mắt mình, nàng thật không phải xứng đáng với Gia Mậu - - ít nhất nàng ta vậy mà khuyến khích Gia Mậu bỏ trốn với nàng ta!

Nếu không phải nàng ta mở miệng, làm sao Gia Mậu sẽ đêm khuya bỏ chạy với nàng ta? Lúc chạng vạng, Gia Mậu còn đỡ nàng vào viện, liên tục phụng dưỡng ở bên người nàng kìa!

“Con như thế nào ? Vì sao quyết giữ ý mình như vậy, không chịu đổi biện pháp nhìn vấn đề chứ?” Dương lão phu nhân khoát tay áo: “Mạn Nương, đúng là gần gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, con ngây ngốc ở Dung gia đã lâu, nên giống y như mẹ chồng của con, lòng dạ hẹp hòi, mắt chỉ thấy ba tấc đầu. Ngươi chỉ cần đi đón hai người về, sau đó theo ta nói đi làm, xem xem Tương Nghi đến tột cùng có thể vì Gia Mậu mà dễ dàng tha thứ đến mức nào!”

“Dạ, mẫu thân.” Dung đại phu nhân mặt đỏ tới mang tai, không dám lên tiếng, nàng xem thường mẹ chồng Dung lão phu nhân, chỉ cảm thấy bà chanh chua lại keo kiệt, nhưng bây giờ đối mặt phê bình của mẫu thân, nàng lại cảm thấy tựa như đúng là có cảm giác như vậy, mình sáng sủa rộng lượng của trước kia đi đâu rồi?

Nàng phảng phất thấy mình năm đó, chạy trốn cùng mẫu thân trên đường nhỏ ở giữa núi rừng, trong vườn lưu lại bao nhiêu tiếng cười khoan khoái của nàng. Nhưng theo thời gian trôi qua, từ từ, nàng càng ngày càng thế tục, chỉ tính toán chi li nhà nhỏ của mình đến tột cùng có bao nhiêu tiền lời, lại mất đi cái gì.

Mọi thứ đều bị nàng đặt trên một cái cân, cố gắng tìm xem có thể đạt được chỗ tốt lớn nhất hay không, trong sự cân nhắc này, nàng mất đi bản tâm, chỉ nhìn thấy ích lợi, nhìn không thấy chân thiện mỹ trong cuộc đời nữa.

Dung đại phu nhân có vài phần xấu hổ, nàng nhẹ giọng hô một câu “Mẫu thân”, mà lúc này Dương lão phu nhân đã được Ngọc Trúc Ngọc Mai nâng đỡ từ từ đi ra ngoài. Bà không quay đầu lại, chỉ là nhàn nhạt nói một câu: “Mạn Nương, có một số việc, nghĩ thông suốt là tốt rồi, mẫu thân biết rõ con là người nhiệt tình hào phóng, sẽ không không tha cho con dâu tương lai của con, về sau vợ chồng son bọn họ còn cần con chăm sóc.”

“Mẫu thân...” Dung đại phu nhân kinh ngạc nhìn bóng lưng Dương lão phu nhân, trong lòng chua xót từng đợt.

Chỉ huy sứ Ngũ thành binh mã tư thấy quân sĩ đưa lệnh bài vào, quá sợ hãi: “Mau chút ít, mau chút ít mời Dung đại phu nhân vào.”

Cháu dâu Hoàng hậu nương nương, con gái cưng của Dương lão phu nhân, lai lịch này đúng là lớn, mình đâu có thể đắc tội nàng!

Một góc xiêm y màu tím nhạt xuất hiện cạnh cửa, Dung đại phu nhân kích động đi tới một bước, giữ chặt Gia Mậu tay: “Gia Mậu, Gia Mậu!”

Gia Mậu nhìn Dung đại phu nhân một cái, trên mặt không có vẻ mặt gì: “Tương Nghi đâu?”

Dung đại phu nhân ngừng một hồi, mới thấp giọng nói: “Nàng đã được Phương tẩu đón về Dương phủ.”

“Oh.” Gia Mậu nhàn nhạt đáp một tiếng: “Đi thôi.”

Dung đại phu nhân nhìn Gia Mậu trước mặt, trong nội tâm khổ sở một trận, Gia Mậu bây giờ đã không còn nhu thuận nghe lời như trước đây, hắn có chủ kiến của hắn, sẽ không còn ngàn y trăm thuận - - kỳ thật, Gia Mậu trước đây cũng không có ngàn y trăm thuận, chỉ cần là gặp chuyện của Lạc Tương Nghi kia, hắn sẽ quyết giữ ý mình.

Chẳng lẽ đây là nghiệt duyên kiếp trước, kiếp này nhất định phải có đau khổ này?

Ngồi ở trong xe ngựa, Dung đại phu nhân chỉ cảm thấy mặt đường hết sức không bình thản, một đường lắc lư, nhìn nhìn qua Gia Mậu bên cạnh, rất không biết tư vị, nàng đưa tay đụng Gia Mậu một cái: “Gia Mậu, con đừng như vậy, mẫu thân nhìn bộ dạng này của con, thực rất đau lòng.”

“Mẫu thân, con cũng không muốn ngài đau lòng, nhưng sao ngài không thể thông cảm nhi tử vậy?” Mặt Gia Mậu không còn sức sống, trong giọng nói tựa như không có tức giận, ngữ điệu nói chuyện bình thản, khiến Dung đại phu nhân càng thêm khó chịu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.