Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Chương 96: Chương 96: Tìm quả cầu pha lê (5)




“Còn hơn mười ngày nữa cơ mà, tự nhiên sẽ lành thôi, mẹ đừng lo lắng quá.”

“Đúng rồi, Tiểu Miên à, hôm trước con đến nhà họ Kiều thế nào? Nhà bọn họ có phải vô cùng đẹp và sang trọng không? Bọn họ đối xử với con ra sao? Có làm khó dễ gì con không? Con có bị tủi thân gì không đấy?”

Mẹ Mạch nóng lòng truy hỏi cô tới tấp.

Đúng là chạy trời không khỏi nắng mà.

Mạch Tiểu Miên cười khổ, đáp: “Nhà bọn họ rất đẹp, đối xử với con cũng tốt lắm, con không có bị tủi thân gì cả, mẹ cứ yên tâm đi!”

“Thật sự không có loại kịch bản máu chó kiểu khinh thường gia cảnh người khác giống như trên phim truyền hình sao?”

Mẹ Mạch không tin lắm hỏi lại.

“Mẹ à, đó là trên tivi, cố ý dùng mâu thuẫn xích mích các kiểu để phát triển tình tiết thôi. Mẹ đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

“Được rồi, được rồi, được rồi, mẹ sẽ không suy nghĩ nhiều nữa. Nhưng mà trông sắc mặt con kém quá, không được, mẹ phải gọi điện thoại cho lãnh đạo của con, yêu cầu bọn họ cho con nghỉ phép. Con cũng sắp kết hôn rồi mà còn phải đi cả ngày lẫn đêm để đối phó với những vụ án giết người đó. Chuyện này thật sự không tốt đâu!”

Mẹ Mạch kêu la.

“Mẹ, nếu như mẹ còn thế này con sẽ không kết hôn đâu!”

Mạch Tiểu Miên ghét nhất là khi mẹ gây khó dễ công việc của cô.

“Rồi rồi rồi! Mẹ không nói, mẹ không nói nữa. Nhưng con phải kết hôn cho mẹ đấy nhé!”

“Được.”

Mạch Tiểu Miên ngồi xuống ghế sô pha, hỏi về chuyện học hành của Đồng Đồng.

“Chị ơi, hôm nay ở trên đường em nhìn thấy anh Quang Hiển đi cùng với một người phụ nữ khác.”

Mạch Đồng Đồng đột nhiên nhìn cô, giọng điệu có chút kỳ lạ nói.

“Hử?”

Mạch Tiểu Miên không hiểu sao cô bé lại nói như vậy.

“Anh Quang Hiển không phải nói thích chị sao? Tại sao anh ấy lại còn muốn cặp kè với những người phụ nữ khác ạ?”

“Ôi, Đồng Đồng à, giữa Quang Hiển và chị không có chuyện gì đâu. Cũng không thể bởi vì anh ấy nói thích chị thì không được ở bên cạnh những người phụ nữ khác. Anh ấy cũng phải có cuộc sống của riêng mình mà.””

Mạch Tiểu Miên cười xoa đầu Đồng Đồng, nói: “Những chuyện này đều không nằm trong phạm vi em cần quan tâm đâu, em đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

“Em không thích anh ấy ở cùng một chỗ với những người phụ nữ khác!”

Mạch Đồng Đồng ủ rũ nói.

“Hửm?”

Mạch Tiểu Miên nghi hoặc nhìn Mạch Đồng Đồng, cảm thấy lúc cô bé nói đến Phùng Quang Hiển có chút kỳ quái.

Tuy nhiên, cô cũng không nghĩ nhiều về điều đó, chỉ cho rằng Đồng Đồng là vì cô nên không thích thế.

Cô lại nghĩ đến Lãnh Kiều Thi hôm nay gặp trong thang máy.

Hai người không yêu nhau, cứ như vậy mà bị buộc phải bước vào cuộc sống hôn nhân, cũng không biết sau này Phùng Quang Hiển sẽ sống như thế nào.

Nhưng mà, chính bản thân cô còn tệ hại hơn, còn phải sống một cuộc sống hôn nhân giả tạo.

Chó chê mèo lắm lông ấy mà.

Đúng lúc này, điện thoại di động của cô chợt vang lên, là Phùng Quang Hiển gọi đến. Đúng là nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo đến.

“Tiểu Miên, em có nhà không?”

“Có.”

“Mọi người đã ăn tối xong chưa?”

“Vẫn chưa ăn.”

“Vậy anh đến ăn tối nhé!”

“Hử?”

“Không chào đón sao?”

“Chào đón, chào đón chứ, để tôi đi nói với mẹ!”

“Vậy bây giờ anh đi ngay đây.”

Sau khi Phùng Quang Hiển cúp điện thoại, Mạch Tiểu Miên bèn nói với mẹ mình.

Khi mẹ Mạch nghe tin Phùng Quang Hiển đến dùng cơm, bà lập tức vui vẻ chạy vào bếp bận rộn ngay.

“Chị ơi, anh Quang Hiển muốn đến chơi sao?”

Vẻ mặt Mạch Đồng Đồng có hơi căng thẳng.

“Ừ, chuẩn bị đến đây ăn tối.”

Mạch Đồng Đồng liếc nhìn bộ đồ ngủ đang mặc trên người mình, nói: “Vậy em trở về phòng thay quần áo đây!”

Nói xong, cô bé cũng nhanh chóng đóng sách vở bài tập lại, trở về phòng.1

Mạch Tiểu Miên nhìn theo bóng lưng của cô ấy, luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Nhưng vấn đề ở nơi nào, cô lại không nói ra được.

Có lẽ vừa rồi Phùng Quang Hiển đứng ở cổng tiểu khu gọi điện thoại, cho nên chưa đến mười phút sau, anh đã gõ cửa bước vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.