Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

Chương 73: Chương 73: Bánh ngọt




Khán giả khách mời của của chương trình “Vừa lòng 100%” kỳ này là một cậu học sinh tiểu học.

Là một nam sinh còn chưa dậy thì, cao 1,5 mét, so với bạn cùng lứa cũng tính là cao, nhưng bộ dáng cậu mũm mĩm, mặc áo khoác cũng không che được cái bụng tròn của mình, mặt cũng tròn vo đầy thịt, thoạt nhìn có thể khẳng định cậu nặng hơn 100 cân.trên cái mũi nho nhỏ của cậu là chiếc mắt kính gọng kim loại màu xanh đậm, tròng kính của chút dày, chắc khoảng hai ba độ.

Người dẫn chương trình Mạc Khôn đưa microphone cho cậu bé, tươi cười thân thiệnnói: “Em trai nhỏ, hãy giới thiệu đơn giản về mình đi.”

Cậu bé nghiêm trang trả lời, dáng điệu thật giống lúc phát biểu khi chào cờ, có chút khẩn trương: “Chào mọi người, em là La Tuấn Vũ, năm nay 11 tuổi, học lớp 6.”

Mạc Khôn ấn theo kịch bản hỏi: “Em có thích xem tiết mục của bọn chị không?”

La Tuấn Vũ gật đầu: “Thích ạ.”

Mạc Khôn cười hỏi: “Vì sao em thích?”

La Tuấn Vũ có chút ngượng ngùng: “Vì có rất nhiều món ăn ngon a, bình thường đềukhông thấy được, khi xem TV sẽ đỡ thèm.”

“thì ra là một bạn nhỏ ham ăn nha, trách không được bụng tròn tròn như thế.” Mạc Khôn tiếp tục phỏng vấn, “Hôm nay sẽ không chỉ được nhìn để giải thèm, mà còn được chân chính ăn món ngon được nấu vì em, em có chờ mong không?”

La Tuấn Vũ lộ ra hàm răng không đều, “Rất mong ạ!”

Mạc Khôn xoay người quay trở lại đài thi đấu, “Bây giờ chúng ta sẽ công bố thông tin của thực khách La Tuấn Vũ cho lôi chủ và người khiêu chiến, xin mời quý vị nhìn lên màn hình lớn…”

Vì để khảo nghiệm năng lực chọn lọc tin tức của người thi đấu cũng như mê hoặc người xem, ekip chương trình đưa ra tư liệu vô số, thượng vàng hạ cám đều có, ví dụ những thông tin vô dụng như nhóm máu, chòm sao, giấc mơ sau này… để tăng thêm tính hài hước cũng như tung hỏa mù cho mọi người.

Đối với một đầu bếp chân chính thì thông tin chỉ cần vài thứ, đầu tiên cần phải nhớ là phải xem thực khách có bị dị ứng món gì không, ngoài ra còn xem thực khách thích món gì, không thích món gì, muốn được ăn món gì trong chương trình, ngoài ra còn cómột vài thông tin đặc biệt, có một vài đầu bếp tưởng đã nắm được hết thông tin màkhông chú ý đến điểm này, tự mình vui vẻ, sau đó tập trung toàn bộ tinh thần vào tin tức đó, kết quả là sai lầm, vì bắt một phiến lá rụng mà bỏ qua cả rừng cây.

Ví dụ như có một vị đến khiêu chiến, nhìn thấy trên thông tin chương trình đưa ra có ghi thực khách thích nhất là màu cam, vì thế dùng hết toàn lực làm món ăn có màu da cam, hoàn toàn phiến diện theo đuổi “Màu”, tạo sự mất cân bằng, rất khó chu toàn “Hương” và “Vị”, cuối cùng làm ra đồ ăn rất khó ăn, bị Vương Bỉnh phê bình một trận.

thật ra trong một loạt tin tức đưa ra, còn có một phần là thực khách miêu tả món ăn mình muốn ăn; ở những số phát sóng trước, yêu cầu của thực khách cũng không có gì đặc biệt, nhưng La Tuấn Vũ là một đứa trẻ có rất nhiều ý tưởng, tỏ vẻ muốn ăn bánh ngọt, còn ghi rõ ba dấu chấm than phía sau.

Vì thế, Mộ Cẩm Ca và Chu Diễm đều tính toán làm bánh ngọt.

Tuy là cùng làm bánh ngọt, nhưng nguyên liệu hai người chọn lựa hoàn toàn khác nhau – Chu Diễm y theo hướng dẫn của hệ thống đưa ra thực đơn, chọn chocolate và các nguyên liệu cần thiết làm bánh. Còn Mộ Cẩm Ca lại lựa chọn nguyên liệu có phần khác lạ so với cách làm truyền thống – bột mì, bơ ít béo và trứng gà.

Ngoài dự kiến của tất cả mọi người, cô không giống Chu Diễm, lựa chọn những món La Tuấn Vũ thích ăn, mà lại lấy khổ qua, cà rốt và cần.

– ba loại rau này đều là món mà La Tuấn Vũ ghi rõ là “món không thích”!

Vì để bảo trì sự bất ngờ của món ăn, ban giám khảo và khán giả khách mời đều phải đưa lưng về sân khấu, chỉ có MC và người xem mới có thể xem quá trình lựa chọn nguyên liệu và nấu nướng của đầu bếp.

Hai người dẫn chương trình, một người sẽ theo một vị đầu bếp, nam nữ đối xứng, Mạc Khôn với Chu Diễm, Lang Hoàn với Mộ Cẩm Ca.

Vừa rồi Lang Hoàn cũng đọc tư liệu của La Tuấn Vũ rất kỹ, cho nên lo lắng hỏi: “Mộ tiểu thư, cô lựa chọn những nguyên liệu này, có phải có chút không thích hợp không?”

Mộ Cẩm Ca cúi đầu làm việc, thản nhiên trả lời: “Tôi thấy vô cùng thích hợp.”

Lang Hoàn khó mà nói thẳng ra được, đành phải đổi giọng trêu chọc: “Vạn nhất bạnnhỏ La Tuấn Vũ không ăn, thì phải làm sao bây giờ?”

Mộ Cẩm Ca: “không phải cậu ấy là khách mời sao?”

Lang Hoàn bị cô hỏi có chút sửng sốt: “Đúng vậy.”

Mộ Cẩm Ca nói: “Là một chương trình bình luận ẩm thực, không phải khán giả khách mời phải ăn thử mỗi món ít nhất một miếng sao?”

Lang Hoàn: “…”

Nếu không phải lo lắng hiện tại còn đang ghi hình, Lang Hoàn rất muốn lắc mạnh bả vai của Mộ Cẩm Ca mà hô to: cô em ah! cô không cần vừa mới bắt đầu đã muốn buông tha thi đấu a! Ngay cả đối thủ là Chu Diễm cũng không cần sợ! Làm ơn, cô nên lựa chọn món mà khách mời thích mới đúng a!

Nhưng anh ta không có cơ hội thức tỉnh kẻ “chấp mê bất ngộ” là Mộ Cẩm Ca, còn bị người ta vô tình đuổi đi: “anh có thể tạm thời không cần nói chuyện với tôi không? Thời gian có chút vội, thật ngại.”

Lang Hoàn: “…”

Bốn mươi phút sau, cả hai bên đều đã hoàn thành xong món ăn, giám khảo và khán giả khách mời quay lại hướng sân khấu.

trên bàn giám khảo, vị trí của Vương Bỉnh lúc trước giờ do Cố Mạnh Du ngồi; hôm naycô mặc một bộ âu phục đơn giản, vì phải lên hình nên cô còn đặc biệt đi nhuộm tóc thành màu rượu đỏ, trang điểm tinh tế, đôi bông tai vàng, càng làm tôn lên vẻ quê mùa của Lưu Tiểu San ngồi bên cạnh, tất cả máy quay rất ít khi lấy hình Lưu Tiểu San và Lâm Quyết, phần lớn là quay Cố Mạnh Du và vị giám khảo ngồi bên cạnh cô.

Nghe nói vé chương trình “Vừa lòng 100%” của số này đã hoàn toàn được bán hết nhanh chóng sau khi ekip chương trình thông báo danh sách ban giám khảo, tái hiệnlại hiện tượng sôi nổi của số thứ 2, khi có sự xuất hiện của diễn viên tiểu thịt tươi đến làm giám khảo, chẳng qua khi đó người mua vé chủ yếu là các cô gái dưới 25 tuổi, khi vào hiện trường còn vụng trộm đem poster cỡ lớn vào, chờ khi MC giới thiệu tiểu thịt tươi, thì tất cả lấy ra, còn sử dụng cả cây huỳnh quang lớn, hô hào khẩu hiệu, khiến cho MC và các giám khảo khác vô cùng xấu hổ, cuối cùng nhân viên không thể khôngtịch thu các thứ của các cô, để MC hoàn thành phần giới thiệu các giám khảo còn lại,một lần nữa hoàn thành tiết mục.

Nhưng lần này, tỷ lệ người xem vô cùng đồng đều, tuổi tác cũng phân bố dàn đều,không giống các fan cuồng lần trước.

Dù sao ngồi bên cạnh Cố Mạnh Du hôm nay chính là Sào Văn.

Từ khi xuất đạo đến nay, anh chỉ lăn lộn với mảng phim điện ảnh, không đi gameshow cũng như đóng phim truyền hình, quả thật có thể nói là Cao Lãnh chi hoa trong giới, rất khó để mời anh xuất hiện trên chương trình truyền hình, mà cuối tháng Tư Quách đạo diễn sắp quay phim “Tiểu nhân vật”, anh lại phá lệ trước khi quay phim đến làm giám khảo một chương trình ẩm thực, thật sự như là mưa đỏ giữa trời.

Người trong đài đồn rằng người chịu trách nhiệm chương trình này – Sách Hoa, cùng người đại diện Lương Hi của Sào Văn là có giao tình cũ, từ khi Lương Hi còn dẩn dắt Vinh Vũ Đông thì đã quen biết, cho nên Lương Hi cũng coi trọng tiết mục này, ra tay tương trợ, cho một vị đại gia đến trợ trận, mà nhóm fan cuồng đâu cần nghĩ nhiều như vậy, cơ hội trăm năm khó gặp, đừng nói là đây là tiết mục làm đồ ăn, dù là tiết mục coi mắt, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua.

Sào Văn mặc bộ âu phục màu đen, thần sắc đạm mạc, rõ ràng là khuôn mặt anh tuấn tựa điêu khắc, lại khiến Cố Mạnh Du ngồi bên cạnh luôn nhịn cười không được –

cô nói Hầu Ngạn Lâm tìm một người mặt Bao Công đến, kết quả tên kia gọi Sào Văn đến, ha ha ha!

Chuyện này có thể khiến cô cười ha ha ha cả năm trời rồi!

Ngay lúc Cố Mạnh Du âm thầm cố gắng nhịn cười, nhân viên công tác đem món ăn Chu Diễm làm xong phân chia cho mỗi người một phần, tiếp theo giọng ngọt ngào của Mạc Khôn vang lên: “hiện tại mời các giám khảo cùng khách mời ăn thử món ăn do lôi chủ Chu Diễm làm.”

Ngửi được mùi chocolate, ánh mắt bé mập La Tuấn Vũ như phát sáng, nhanh chóng cầm dĩa lên ăn, xắn một miếng bánh, sau đó không hề chú ý hình tượng, há miệng to cắn xuống –

Nháy mắt đó, cậu cảm thấy bản thân như đang được bao bọc trong hương vị thơm nồng của chocolate, ngay cả khe hở móng tay cũng tràn đầy vị ngọt lãng mạng, thỏa mãn như ong mật đang vui vẻ bay lượn trong biển hoa.

Món bánh này của Chu Diễm dùng hình thức bánh hai tầng, hai tầng đều là chocolate nướng, mặt trên còn rắc một lớp đường vụn, hương vị chocolate nồng đậm, ăn vào mềm mại, bề ngoài giống bánh chocopi, nhưng ở giữa không có vị ngọt gắt, mà là vị ngọt thanh, tinh tế nhấm nhám có thể nhận ra vị mềm mại của bánh hoa hồng, màu sắc tươi tắn phối hợp với màu đen của chocolate vô cùng hoàn hảo, tựa như hoa hồng nở rộ trong màn đêm, tạo nên vẻ đẹp hút hồn người nhìn.

Nghe nói bánh chocolate hoa hồng được sáng tạo từ khách sạn danh tiếng Waldorf-Astoria ở New York (khách sạn được sáng lập vào năm 1893 và đóng cửa vào năm 2017 được điều hành bởi tập đoàn Anbang Insurance Group), ở những năm 50 thế kỷ trước, một nữ khách hàng thân thiết đến khách sạn ăn bánh này, thì nổi lên lòng tò mò, đến hỏi đầu bếp làm bánh ngọt của khách sạn, xin phương thức làm bánh, đối phương cũng thỏa mãn yêu cầu của cô. Nhưng không qua bao lâu, vị khách này đến khách sạn kiện cáo, nói cho cô ta công thức làm bánh chocolate hoa hồng, nhưng làm thế nào cũng không ra, vị khách này giận dữ đem công thức làm bánh công báo ra ngoài, cho nên về sau càng có nhiều người biết làm món bánh này, cuối cùng món nàykhông còn là món danh bài của khách sạn nữa.

– nếu vị đầu bép của khách sạn Waldorf-Astoria đến trường quay hôm nay, ăn món bánh chocolate hoa hồng do Chu Diễm làm ra, không biết có thể có tâm tình phức tạp hay không, cảm thán một câu “Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết ngay trên bờ cát.”

Nhưng La Tuấn Vũ không nghĩ nhiều như vậy, hắn ngay cả câu “Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết ngay trên bờ cát” bằng tiếng anh nói thế nào cũngkhông biết, chỉ cảm thấy món này ăn rất rất ngon!

Cậu nhóc ăn như hổ đói, sau khi ăn xong phần bánh của mình, hận không thể lập tức bỏ phiếu cho Chu Diễm.

Chocolate, bánh ngọt, thật ngọt… Đối với hắn từ đầu đến chân đều hợp với khẩu vị của cậu, hoàn mỹ vô cùng.

Ăn xong phần bánh, cậu vội vàng liếm khóe môi rồi trở về chỗ cũ, cũng không biết cũng đến lúc món ăn Mộ Cẩm Ca làm được mang đến.

Lần này đổi lại là Lang Hoàn đến giới thiệu: “hiện tại mời các vị giám khảo và khách mời dùng thử món ăn của người khiêu chiến, Mộ Cẩm Ca.”

La Tuấn Vũ cúi đầu nhìn, sửng sốt một chút, nhất thời thất vọng.

thật sự ứng với câu nói, không co so đo, sẽ không có thương tổn.

Chỉ thấy Mộ Cẩm Ca làm bánh theo dạng bánh trứng, làm ra từng cái bánh trứng nhỏ, mỗi người một cái. Loại bánh này chính là một loại bánh truyền thống, dùng bột mì tạo thành vỏ bánh, bện thành một cái lưới trên bề mặt, khi nướng ra tạo ra hiệu quả nhưmột quả táo trong phim hoạt hình nước ngoài.

Nhưng vấn đề là… Vỏ bánh không giống với quả táo màu vàng rực rỡ mà là màu xanh biếc.

Do có trộn lẫn nước rau vào phần bột mì, nên những chiếc bánh được nướng ra đều có màu xanh, khi được chiên trong dầu xong, màu sắc càng thêm sẫm, từ giữa còn có màu phần nhân màu xanh thẫm!

Y…

Tuy không thể không nói tay nghề Mộ Cẩm Ca tốt lắm, khoảng cách giữa các khe hở vô cùng bằng nhau, cứ như được bện bằng máy, nhưng rất khó nhìn ra màu sắc quỷ dị của chiếc bánh đến cùng là làm từ gì, làm cho người ta sinh ra cảm giác bất an, cảm thấy rất khó ăn.

trên bàn giám khảo, Lâm Quyết nói với vài phần ác ý: “Mộ tiểu thư, ăn xong món củacô chúng tôi có bị trúng độc không vậy?!”

Nhưng mà không chờ Mộ Cẩm Ca trả lời ông ta, vị giám khảo cùng bàn Cố Mạnh Du mỉm cười nói: “Nếu Lâm lão sư tiếc mệnh như vậy, tôi sẽ tự mình ăn trước, xem như là thử độc giúp mọi người, vậy tôi xin ăn trước đây.”

Sào Văn vẫn luôn ít nói, còn chưa đợi Cố Mạnh Du nói xong, đã tự mình cầm lấy mộtcái bánh ăn.

Lâm Quyết bị lời nói của Cố Mạnh Du làm cho xấu hổ, lại thấy người bên phải – Sào Văn – đã không nói lời nào mà tự mình ăn, vì thế, sau khi cùng Lưu Tiểu San hai mặt nhìn nhau, vẫn là cầm bánh lên ăn.

La Tuấn Vũ ngồi bên cạnh rất muốn nói là cậu không muốn ăn món này, nhưng cậu đã11 tuổi, biết lên TV có ý nghĩ như thế nào, cậu không thể bướng bỉnh, bằng không tổ tiết mục sẽ tìm đến mẹ cậu mắng vốn, mẹ cậu lại đi cáo trạng với ba cậu, đến lúc trở về, không cần nói nhiều, nếu làm không tốt thì sẽ thật sự buộc cậu giảm cân.

Việc này giống như những quân bài domino, một khi có một cái ngã xuống, sẽ kéo theo những cái khác cùng ngã, ảnh hưởng vô cùng lớn.

Vì thế cậu chần chờ cầm bánh lên, ngửi ngửi phần nhân màu xanh, không nghĩ tới là, lúc ngửi, cậu lại ngửi được một mùi hương vô cùng dễ chịu, khiến phần miễn cưỡng trong lòng cậu giảm đi ba phần.

Hít sâu một hơi, cắn một ngụm, tưởng tượng ra hương vị đáng sợ chưa biết tên kia, thế nhưng ngược với tưởng tượng, khi cắn vào miệng lại là một hương vị vô cùng ngon miệng chinh phục đầu lưỡi cậu!

La Tuấn Vũ ngây người sợ hãi, cậu ngẩng đầu lên, thậm chí đều quen đi sự dặn dò của các chú các dì trong tổ tiếp mục trước đó, mà là trực tiếp hỏi Mộ Cẩm Ca: “Đây là, đây là… dùng gì để làm ạ?!”

Mộ Cẩm Ca nhìn về phía cậu, hỏi ngược lại cậu: “Ăn ngon sao?”

“Ngon, rất ngon!” La Tuấn Vũ nuốt nước miếng, tò mò hỏi: “Hương vị chua chua này là thế nào ạ?”

Mộ Cẩm Ca trả lời: “Thêm chút bột cam và mơ.”

La Tuấn Vũ lại vội vàng hỏi tiếp: “Vậy những thành phần khác là gì ạ?”

Mộ Cẩm Ca cũng không thừa nước đục thả câu, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Vỏ bánh cho thêm chính rau cần, phần nhân thì cho thêm cà rốt và khổ qua.”

Cái gì?!

Này… này… này… không phải là ba loại rau cậu không thích sao?!

La Tuấn Vũ kinh ngạc nói: “Làm sao có thể?!”

Mộ Cẩm Ca lạnh nhạt nói: “Chỉ có không đi làm, không có cái gì là không có khả năng.”

Cái quỷ gì thế này, nghĩ cậu còn nhỏ mà lừa gạt sao?!

không tin những lời cô nói, La Tuấn Vũ lại cắn một miếng bánh.

– có thể chính cậu cũng không ý thức được, không giống như cách ăn như hổ đói khi thưởng thức món bánh chocolate hoa hồng, khi cậu ăn món bánh của Mộ Cẩm Ca làm đều là từng miếng từng miếng tinh tế cảm nhận, như là sợ một khi không chú ý sẽ bỏ qua gì đó, cậu ăn vô cùng cận thận, cắn một miếng phải mất hai mươi giây để nhai nuốt.

không chỉ có cậu, sau khi nghe lời Mộ Cẩm Ca nói, tất cả giám khảo cũng tinh tế ăn từng miếng một, để thưởng thức hương vị độc đáo của bánh.

Khổ qua cùng cà rốt được cắt nhỏ, xen lẫn với nhau, vị đắng của khổ qua kết hợp với vị ngọt của cà rốt lại hòa hợp một cách kỳ diệu, hình thành một loại khẩu cảm vô cùng tuyệt diệu, hơn nữa còn có vị chua từ bột cam mơ, tạo nên mùi hương thơm ngát trênvỏ bánh, khi cho vào miệng như là đang xây một tầng tháp, mỗi tầng là một tầng hương vị khác nhau, khi nhai, càng cảm nhận được từng tầng khẩu vị, mỗi một tầng đều có phong cảnh không giống nhau.

Nếu nói món ăn của Chu Diễm khiến người trầm mê không muốn tỉnh, thì món của Mộ Cẩm Ca lại khiến người ta muốn bay lên tầng cao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.