Ta thấy thân thể bà bà Tín thái phi khó chịu, nên sớm đến ăn tối chung,
rồi cùng Bích Vân, Dương, Liễu ma ma giúp đỡ hầu hạ nàng ngủ, lại trở về Mân Côi Viên an bài công việc hằng ngày, cự tuyệt thỉnh cầu hầu hạ của
Phi Hồng, Lục Ngạc, Nhã Cầm, Nhã Kỳ, chỉ một thân một mình trở lại trong phòng.
Rõ ràng trước đó Phi Hồng đã thắp đèn, không biết sao lại tắt, đã là tối đen như mực, ta lục lọi đá lửa trên bàn, vừa mới chuẩn
bị đốt cây nến, hậu tri hậu giác phát hiện, trong phòng có hơi thở nam
nhân. Ta rét, sao ám vệ không phát hiện có người tiến vào? Đang định gọi người, chỉ nghe một tiếng cườinam nhân, một đôi cánh tay mạnh mẽ đã
quấn lên vòng ep, cả người rơi vào trong một lồng ngực dịu dàng, "Tín
vương phi thật là lòng dạ độc ác, nhanh như vậy đã quên trẫm?" ‘ Xèo ’
một tiếng, đôi tay kia đã đốt nến lên, ôm chặt hơn rồi lui về phía sau
một bước, ta xoay người nhìn lại, trên mặt là nụ cười ung dung ưu nhã,
tròng mắt sáng ngời, dịu dàng, lưu luyến nhìn ta. Một khắc kia, không
chút do dự, không chút cố kỵ giương tay, phi thân, lao vào trong lồng
ngực rộng mở!
Chui đầu vào lồng ngực ấm áp này, ta buồn buồn hỏi: "Kẻ trộm ở đâu ra, cư nhiên tự ý vào hương khuê của vương phi."
Chỉ cảm thấy lồng ngực rung một cái, tựa như cười hết sức vui vẻ: "Không
phải nói bắt nhầm gian phu sao? Trẫm cho bọn họ thêm mấy cơ hội bắt kẻ
thông dâm."
Ta kinh ngạc ngẩng đầu lên, "Mấy lần? Ngươi muốn như
thế nào? Ta trên có lớn dưới có nhỏ. . . ." Mồ hôi, lý do này mặc dù
thành lập nhưng bây giờ không đầy đủ, quả nhiên nam nhân này càng cười
vui vẻ hơn, nhẹ cúi người, ấn lên đôi môi đỏ mọng: "Trẫm giúp nàng nuôi
hết."
Ta kỳ quái hỏi: "Ngươi làm sao tới đây?" Hắn ngồi vào trên
giường, kéo ta qua, "Ban đầu Phụ hoàng làm sao tới, trẫm cũng tới như
thế."
Ta không thuận theo: "Ngươi có thể tới ta cũng có thể đi, lần tới ta sẽ qua bên kia tìm ngươi."
"Tùy thời hoan nghênh." Hắn hôn mí mắt ta một cái, thở dài nói: "Ban đầu
trẫm nghĩ thế nào nhỉ? Để bảo bối như nàng, cho Dực Phong chiếm phí một
năm."
Ta cố ý tăng thêm giọng nói: "Cho nên hiện tại cái gì cũng đã muộn."
Hắn buông ta ra, chậm rãi đi tới phía trước cửa sổ, thản nhiên nói: "Tất cả đều là trẫm cho lúc nào trẫm muốn lấy về liền có thể lấy về." Hắn chỉ
tùy ý đứng, lại mang theo một loại thần thái tôn quý, giống như là vương giả trời sanh quần lâm thiên hạ, mắt ngạo nghễ nhìn xuống lãnh thổ quốc gia vạn dặm dưới chân và vạn vạn con dân.
Tuy ta bị khí thế của
hắn đả động, lại hết sức không đồng ý cái nhìn của hắn: "Hừ, ngươi cho
rằng ngươi muốn lấy về thì lấy về? Ta là Tín thân vương phi chính miệng
ngươi phong!"
Hắn cười cười, dắt tay của ta, đi tới trước bàn
ngồi xuống. "Ta không nói việc này, nàng thật tuyệt không quan tâm những tin đồn này?" Ta đang định trả lời, thần sắc hắn đột nhiên nghiêm túc, ý bảo ta nhỏ tiếng.
Không bao lâu, tiếng bước chân bên ngoài đang dần dần tới gần.
Ta không quan tâm, lại gần tai hắn, thở ra hơi thở thơm như lan: "Thế nào, gian phu cũng có lúc sợ?" Hắn cười ra tiếng, tay đưa xuống, đã ôm chầm
ta, hơi thở lại dời đến vành tai của ta, khẽ cắn mút hôn, nhất quyết
không tha. Ta cứng rắn nuốt vào rên rỉ, đồng thời bên ngoài truyền đến
thanh âm êm ái của Bích Vân: "Tiểu vương phi, Thái phi nương nương mời
ngài và vị khách quý trong phòng ngài đi qua."
"Xem đi, sớm nói sẽ bị bắt." Ta nhìn có chút hả hê vỗ tay cười nói.
Gương mặt hắn thờ ơ, tất nhiên trong lòng đã có tính toán, hứng thú dồi dào
bu lại: "Đi, trẫm sẽ đi gặp Tín thái phi trong truyền thuyết."
"Tín thái phi là người ta vô cùng tôn kính, bệ hạ ngàn vạn nể mặt một tí." Ta nhắc nhở. Hắn hơi gật đầu, coi như là biết.
Cùng nhau đi đến trước phòng ngủ Tín thái phi, hắn dừng một chút, một mình
đi vào. Ừ, lúc này mới giống nam nhân, ta thầm khen. Từ nhỏ không thích
những nam nhân sợ hãi rụt rè núp ở sau lưng nữ nhân không chịu vươn mình mà ra nhất.
Bà bà Tín thái phi xuyên qua tiên phong của ta quả
nhiên đã ngồi ở mép giường, mắt không biểu tình nhìn hắn chằm chằm. Ha
ha, hai người xuyên qua chúng ta, chính là không tốt như vậy, sống cuộc
sống ngang hàng quen, luôn không sợ hoàng đế.
Ta cũng không có
hiểu rõ, bà bà ta làm sao biết trong phòng nàng dâu nàng có nam nhân,
cũng không biết nàng muốn nói gì với hắn, nhưng tóm lại là bị bà bà biết rồi. . . . Gian tình, không phải không lúng túng.
Ta đỏ mặt đi
vào trong phòng nàng, nàng theo dõi hắn kỹ càng một hồi lâu, mới chuyển
qua quan sát ta, nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn như nàng dâu nhỏ của ta,
"Xì" cười một tiếng: "Ơ, thật là, tiểu vương phi không sợ trời không sợ
đất của chúng ta rlại đỏ mặt?" Mặt ta càng đỏ, tay không ý thức dùng sức kéo vạt áo của mình. Nghe được trong phòng an tĩnh trong nháy mắt, ta
không nhẫn nhịn được nên ngẩng đầu nhìn, hai người kia đều không nói
chuyện, đều dùng con ngươi cười như không cười dịu dàng nhìn ta, ta nỗ
lực đưa ra khuôn mặt tươi cười, hỏi Tín thái phi: "Muốn ta làm gì?"
Nàng suy nghĩ một chút: "Cũng không có chuyện gì, nếu như ngươi nhất định
muốn hỗ trợ, xin ra bên ngoài giúp ta đóng cửa lại được không?" Ta nhanh chóng ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt hỏi thăm: chuyện các ngươi nói ta
không thể nghe sao?
Nhìn thấy hai người vẫn là vẻ mặt khẳng định, ta mè nheo chuyển ra ngoài cửa, bất đắc dĩ đóng cửa, ta và Tín thái phi đều là người vô cùng yêu thích buổi tối yên tĩnh, bình thường đến buổi
tối, tất cả nha hoàn người làm đều không được đến Hương Tạ, lần này bởi
vì bệnh tình của bà bà Tín thái phi phát tác, cho nên trong Hương Tạ
chừa lại Bích Vân và Dương Liễu ma ma, đổi phiên làm việc qua đêm.
Ta phất tay ý bảo Bích Vân đi xuống nghỉ ngơi, một mình đi tới đi lui ở
trên hành lang Hương Tạ, đêm khuya yên tĩnh, mấy nhân tử cảm tính trong
xương đều lăn ra kêu gào. Rốt cuộc mệt mỏi vô cùng, đi tới trước quầy
rượu trong phòng khách, lấy một bình rượu nho và một ly Dạ Quang, đi tới sân phơi tự uống một mình.
Cũng không biết uống đến ly thứ mấy,
một cái tay duỗi tới, đoạt lấy ly rượu ta mới vừa rót đầy, thanh âm trầm nhẹ truyền tới: "Sự cô đơn trong mắt nàng là vì ai?"
Tầm mắt của ta nhìn lên theo ly rượu, Gia Tĩnh đế đã đưa nó đến môi, uống một hơi
cạn sạch. Chậm rãi đứng lên, ta nhẹ nhàng lại gần, bờ vai của hắn tráng
kiện có thể tin, đêm lạnh như nước, lồng ngực ấm áp có thể tựa sát, ta
cũng không hề khách khí, dựa vào trong lồng ngực ấm áp không lên tiến
nữa.
"Thân thể Tín thái phi đã sắp không được rồi, trẫm đã nói rõ với bà mọi chuyện, bà cũng cảm thấy vui mừng. Bà giao nàng cho trẫm
rồi." Nam nhân cọ xát tóc ta.
Ta rời khỏi lồng ngục ấm áp đó, vẫn ngồi xuống uống một ly lại một ly. Nam nhân đoạt lấy bầu rượu: "Nàng
đang sợ hãi cái gì? Trẫm không phải tiên hoàng, trẫm biết mình đang làm
gì."
Tinh thần của ta sắp hỏng mất, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn hắn một chút: "Ngươi có thể đừng tới trêu chọc ta hay không?"
"Là nàng tới trêu chọc trẫm trước, từ khi ở bên bờ hồ Phượng Hoàng sơn
trang." Hắn ngồi xổm xuống nhìn thẳng ta, trong con ngươi kia, có không
thể làm gì, cũng có chấp nhận. . . .
"Hiện tại ta không muốn trêu chọc ngươi nữa, chúng ta ai đi đường nấy." Nghĩ đến hôm nay Tín thái
phi thê lương lạnh lẽo một thân một mình nằm ở trên giường, ta lại cảm
thấy toàn thân phát run.
"Đã muộn, lúc này trẫm thật nhận thua,
bây giờ là ta muốn tới trêu chọc nàng, ta không nói buông tay, nàng
tuyệt không thể buông tay, nghe chưa?" Giọng nói dịu dàng, nhưng làm cho người ta cảm thấy không thể cãi lại.
"Hả? Vậy ngươi chuẩn bị cưng chiều ta mấy năm?"
"Trẫm đã nói, trẫm không phải tiên hoàng, trẫm biết mình muốn cái gì, trẫm sẽ không phải ngay cả nữ nhân của mình cũng không gánh nổi."
". . . . . ."
"Phụ hoàng cho rằng chỉ cần người yêu còn sống, không có ở cùng nhau cũng
không sao, nhưng trẫm thì khác, trẫm coi trọng nàng, lên trời xuống đất
đều muốn kéo nàng theo." Ánh mắt hắn kiên định, ngôn từ bình thường.
Nhưng lần tỏ tình này, đoán chừng là lần đầu tiên trong đời hắn, nhìn tuấn
nhan ửng đỏ của hắn dưới ánh trắng, mắt to đen nhánh lóe sáng, tất cả
nhu tình, đều chỉ nhằm vào một mình ta, nhất thời cảm giác say lên đầu,
ôm cổ hắn, lẩm bẩm nói: "Để cho ta ngẫm lại."
Hắn thở dài một
tiếng: "Ai, trẫm lớn như vậy, chưa bao giờ chịu thiệt. Tất cả đều bắt
đầu từ ‘ bọn họ bắt nhầm gian phu rồi !’" nhìn thấy ánh mắt hơi cảnh cáo của ta, hắn cười cười, bổ sung, "Nhưng trẫm cam nguyện."
Hôm nay có rượu hôm nay say. . . . . Không nghĩ, bất kể, tận hưởng lạc thú
trước mắt quan trọng hơn. Đưa mắt nhìn cặp con ngươi bao hàm vô hạn dịu
dàng càng ngày càng gần kia, ta chậm rãi nhắm hai mắt lại. . . .