Nước Đen

Chương 11: Chương 11




TRÁI ĐẤT THỨ HAI

(TIẾP THEO)

(@Phượng Xồ type)

Courtney nắm cánh tay Mark, kéo ra khỏi buồng kho, trở lại tầng hầm rộng lớn của nhà Sherwood. Vừa tới bên ngoài, Mark giật tay ra, hỏi:

- Bạn sao vậy?

- Mình không thể ở lại trong đó với một xác chết, xác chết của một…

- Klee. Ông ta được gọi là klee và là một Lữ khách của Eelong.

- Là gì thì cũng… ghê lắm.

- Ghê sợ là chuyện nhỏ nhất trong các vấn đề của chúng ta.

- Mark, bây giờ phải làm gì? Saint Dane đã đưa chất độc đó từ Cloral tới Eelong, mà chúng ta là những người duy nhất biết vụ này.

Courtney dồn dập hỏi. Vẻ ngoài bình tĩnh thường ngày của cô đang có dấu hiệu rạn nứt. Mark đi tới đi lui, nghĩ tới đủ thứ khả năng có thể xảy ra. Không khả năng nào tốt đẹp. Nó lo lắng lẩm bẩm:

- Sai lầm! hắn không được phép xáo trộn, đưa những thứ ở lãnh địa này tới lãnh địa khác.

- Saint Dane không được phép làm nhiều thứ, nhưng điều đó có ngăn cản hắn được đâu. Bobby phải hiểu như vậy chứ.

Bỗng Mark reo lên:

- Mình biết cách báo cho cậu ấy rồi. Có thể gửi thư cho Boon, phụ tá của Eelong. Cụ Dorney đã hướng dẫn tụi mình cách làm.

- Hay quá, nhưng… dở ẹc.

- Cái gì?

- Boon chưa là phụ tá. Tưởng bạn nhớ từng chi tiết chứ.

- Vậy thì… ai đã gửi thư cho tụi mình?

- Phụ tá của Seegen. Không phải Boon.

- Nhưng… cứ thử coi.

Mark nhặt ba lô bên ngoài cánh cửa gỗ, lấy ra cuộn sổ tay và cây bút bi. Nó lật qua cả chục trang đầy những ghi chép trong lớp (Mark rất thích ghi chép), cho đến khi tìm thấy một trang trắng. Vừa đọc lớn nó vừa viết:

“Đây là thư gửi Pendragon, thủ lãnh Lữ khách. Saint Dane đã đưa thuốc độc đột biến gien từ Cloral tới Eelong. Seegen đã chết vì thuốc độc. Xác còn trên Trái Đất Thứ Hai. Chúng tôi phải làm gì. Mark và Courtney.?

Mark hỏi:

- Có nghĩ ra điều gì khác nữa không?

Courtney lắc đầu. Mark xé lá thư khỏi sổ tay, gấp làm hai. Rút chiếc nhẫn, nó đặt xuống sàn.

Mark hổn hển nói:

- Cụ Dorney đã bảo, tụi mình chỉ việc nói tên phụ tá nào mình muốn gửi thư tới.

Cầm lá thư trên cái nhẫn, nó tằng hắng, kêu lên:

- Boon.

Không có gì xảy ra.

Mark la lớn hơn:

- Boon ở Eelong.

Hai đứa lom lom nhìn. Cái nhẫn vẫn nằm ì tại chỗ.

Mark la toáng lên:

- Gửi thư này tới Boon! Phụ tá của Eelong!

Êm ru.

Thoáng thất vọng, Mark hỏi:

- Mình có quên gì không hả?

- Có đấy. Boon chưa là phụ tá. Mình nói rồi mà.

Mark chán nản, đeo nhẫn lại vào tay:

- Vậy thì tớ cóc biết làm gì nữa.

Mark lấy lá thư từ tay Mark, đọc lại nhiều lần. Chợt nghĩ ra, cô nhẹ nhàng bảo bạn:

- Mark, hãy nghĩ kỹ trước khi bảo mình đúng hay sai. OK?

Mark gật. Courtney nói:

- Saint Dane đã nói: khi một lãnh địa sụp đổ, các lãnh địa còn lại sẽ đổ theo như những quân cờ đô mi nô, đúng không?

- Đúng, và mình đang phát bệnh vì chuyện đó.

- Từ những gì mình thấy và những gì Bobby viết, thì những dự đoán của Saint Dane đang trở thành sự thật. Veelox đã thất thủ và bây giờ những chuyện kỳ quái đang xảy ra. Chẳng hạn như những hình ảnh Bobby nhìn thấy khi bay qua ống dẫn, và cái cách tóc của Saint Dane bùng cháy. Mình nghĩ, hắn đang mạnh hơn lên, và nếu hắn chiếm thêm được một lãnh địa nữa, không thể biết chuyện gì sẽ xảy ra.

- Mình đồng ý với những gì bạn vừa nói.

- Eelong đang gặp rắc rối lớn. Có vẻ như Saint Dane đã làm cho klee sẵn sàng giết sạch loài gar.

Mark ngắt lời Courtney:

- Khoan đã. Mình nghĩ Saint Dane lầm rồi. Đúng. Nếu tất cả gar bị giết sạch, Eelong sẽ hoàn toàn rối loạn. Nhưng thực tế thì, cho dù khi săn bắt gar là hợp pháp, cũng không thể nào tiêu diệt toàn bộ một giống loài.

- Chính xác. Trừ khi có một vũ khí quá mạnh, có thể tiêu diệt hàng ngàn ngàn gar một lúc, trước khi họ nhận biết điều gì đang xảy ra.

Sức mạnh của những lời Courtney nói làm Mark chới với. Sự thật khủng khiếp trở nên thật rõ ràng.

Mark kêu lên:

- Thuốc độc từ Cloral! Saint Dane đem thuốc độc tới Eelong để tiêu diệt gar!

- Tệ hơn nữa, thử nghĩ, klee sẽ làm gì sau khi giết gar?

Lời giải đáp có ngay khi một cú đấm mạnh vào bụng Mark. Nó khiếp đảm, rên lên:

- Ôi trời ôi! Chúng sẽ ăn thịt họ. Nếu klee không biết mà ăn thịt gar bị chết vì…

Courtney la lên:

- Đúng! Klee cũng sẽ bị đầu độc. Rồi thì toàn bộ hệ sinh vật sẽ bị rơi vào thảm hoạ, và… Mark, với thứ thuốc độc này, Saint Dane thật sự có cơ hội hạ gục Eelong.

- Thật không thể nào tin nổi.

- Mình chưa nói hết.

- Còn nữa sao?

- Còn.

Courtney nói, rồi hít mạnh một hơi, cô bé tiếp tục:

- Bạn sẽ không thích khi nghe điều này đâu.

- Mình chẳng thích điều gì trong vụ này hết. Chuyện gì nữa?

- Mark, chúng ta phải du hành.

Mark lặng người. Nó không ngờ đến câu nói này.

Courtney bảo:

- Nói gì đi chứ.

- Không thể. Đó chính là điều Bobby căn dặn chúng ta đừng làm.

- Có thể Bobby lầm. Bóng đã chuyển sang phần sân của chúng ta. Bobby biết Saint Dane muốn tiêu diệt gar, nhưng chỉ chúng ta biết hắn sử dụng phương pháp nào. Hội Đồng Klee có thể đã huỷ bỏ luận cấm giết gar rồi…

- Sắc luật Bốn mươi sáu.

- Bốn mươi mấy cũng được. Vấn đề là chúng ta biết sự thật. Bạn cảm thấy gì, khi đọc trong nhật ký tiếp theo của Bobby: hàng ngàn gar bị chết một cách bí ấn? Mình không muốn là kẻ sẽ bảo với Bobby: tụi mình biết chuyện sắp xảy ra, nhưng chẳng làm gì để ngăn chặn hết.

Mark đi sâu vào căn hầm rộng. Không còn nghe gì ngoài bước chân của nó trên mặt sàn đầy sạn sỏi. Rắc rối là, nó đồng ý với tất cả những gì Courtney nói, nhưng khó tưởng tượng nó có thể làm gì ngược lại chỉ thị trực tiếp của Bobby. Căng hơn nữa là ý nghĩ phóng qua ống dẫn. Đúng, nó từng mê mẩn chuyện này. Nhưng khi kề cận mơ ước đó, nó cảm thấy không đủ “điều kiện” tham gia. Có thể Courtney hội đủ. Nó thì không. Mark sợ nó quá là… Mark.

Courtney nhẹ nhàng nói:

- Nếu bạn không muốn đi cũng được. Không sao. Nhưng mình sẽ đi.

Mark quay phắt lại. Courtney rắn rỏi đứng thẳng. Ngay lúc đó Mark nhận thấy Courtney đã quyết định. Thời gian bàn bạc đã chấm dứt. Cô sắp nhảy vào ống dẫn.

Mark cố tỉnh táo lại, nói:

- Chờ… chờ… chút. Thí dụ mình đồng ý. Thí dụ thôi đó. Không biết bạn thì sao, nhưng mình thì… chưa bao giờ phải đánh nhau với một con quig, hay tang, hay bất cứ sinh vật quỉ quái nào lẩn lút trong rừng Eelong. Hic, con mèo của má cũng làm mình sợ. Vết quào của nó là bằng chứng. Bạn nói đúng, Bobby cần phải biết những gì đang xảy ra, nhưng tới Eelong… hai đứa mình sẽ bị giết trước khi gặp được cậu ấy.

Courtney nhìn Mark, láu lỉnh cười:

- Ai bảo là chúng mình sẽ tới Eelong?

Mark trố mắt nhìn. Chính Courtney vừa thuyết phục một cách rất hợp lý: điều quan trọng là phải bỏ qua lời căn dặn của Bobby, phóng ngay qua ống dẫn để giải cứu Eelong. Giờ thì cô ta lại bảo không phải cô ta đưa ra đề nghị đó.

Nó nói:

- Bây giờ thì bạn làm tôi chẳng hiểu gì cả.

Courtney lấy sổ tay và bút của Mark, viết một thư khác. Vừa viết cô vừa đọc:

“Thư này của Courtney Chetwynde và Mark Dimond, phụ tá của Bobby Pendragon trên Trái Đất Thứ Hai. Chúng tôi tin rằng Saint Dane đã lấy thứ thuốc độc từng đe doạ Cloral, để đưa tới lãnh địa Eelong. Bây giờ các phụ ta đã có thể du hành qua ống dẫn. Chúng tôi đang tới để có được sự giúp đỡ của các bạn, tìm cách ngăn chặn chuyện này.”

Courtney xé tờ giấy khỏi sổ tay, gấp đôi.

Mark ngơ ngác hỏi:

- Gửi cho ai?

- Một phụ tá. Mình nghĩ tên chị ta là… Wu Yenza.

- Wu Yenza? Nhưng chị ta ở…

- Chính xác. Ở Cloral.

Mark thộn mặt, ngó Courtney lom khom. Cô xoè tay bảo:

- Đưa nhẫn của bạn cho mình.

Mark thẫn thờ làm theo. Courtney nhẹ nhàng đặt nhẫn xuống sàn. Cô giơ tờ giấy trên cái nhẫn, rành mạch nói:

- Wu Yenza.

Một trong mười ký hiệu lập tức sáng lên. Đó là một vạch lăn tăn như dợn sóng. Cái nhẫn run rẩy trên mặt sàn, rồi nới rộng, để lộ một đường hầm tới các lãnh địa. Ánh sáng chói loà như đèn pha của một đoàn tàu chở hàng đang tiến tới. Tiếng nhạc quen thuộc lớn dần. Courtney nháy mắt với Mark, rồi ném lá thư vào nhẫn. Tờ giấy biến mất và cái nhẫn trở lại bình thường. Courtney nhặt nhẫn lên trao lại cho Mark. Cô mỉm cười, bảo:

- Đúng là chuyển phát đặc biệt.

Mark đeo lại nhẫn vào tay. Courtney nói:

- Bạn nói đúng về Eelong. Chưa chắc chúng ta ra thoát khỏi cái cây có ống dẫn. Hơn nữa, thậm chí nếu chúng ta may mắn gặp được Bobby, cách duy nhất để ngăn chặn vụ đầu độc đó là thuốc giải, thì lại… ở Cloral.

- Bạn định đem thuốc giải độc từ Cloral tới Eelong?

- Đúng thế.

Miệng Mark khô khốc. Đề nghị của Courtney đi ngược với tất cả những gì nó biết về hoạt động của các lãnh địa.

Gần như thì thầm, nó bảo:

- Nhưng… nhưng… không được phép chuyển vận bất cứ thứ gì từ lãnh địa này qua lãnh địa khác.

- Saint Dane nói: mọi qui luật đã thay đổi. Và rõ ràng hắn chuyển đủ thứ đi khắp mọi nơi rồi đó. Mình nghĩ, không còn đường nào khác nữa đâu. Nếu chúng ta không làm gì, hắn sẽ lại chiếm được thêm lãnh địa nữa.

Mark cảm thấy chóng mặt. Nó phải giang rộng hai chân để giữ thăng bằng. Nhìn xuống đất, nó cầu xin tỉnh dậy vì đây chỉ là một cơn ác mộng thôi.

Courtney nói:

- Mình mong bạn cùng đi, nếu bạn không đi mình vẫn thông cảm.

Mark cà lăm:

- Court… Courtney, mình… bối… bối rối quá. Mọi chuyện quá… dồn dập, quá kỳ quặc… Bạn có biết thằng Andy Mitchell làm thí nghiệm khoa học cấp đại học không?

Vẻ ngạc nhiên trên mặt Courtney hài không chịu nổi. Nếu không vì quá rối trí, Mark đã hô hố cười:

- Mitchell? Thằng cả thộn hả?

- Chẳng còn gì là có lý trên thế giới này nữa.

Courtney rầu rĩ gật đầu:

- Mình hiểu bạn. Mọi sự đều cũng chẳng giống như mình nghĩ chút nào, ở mọi cấp độ. Vấn đề này, có thể mình hoàn toàn mù tịt, nhưng chuyện lớn như việc tới Cloral, có thể ít ra là điều chúng ta có toàn quyền quyết định. Mình sẽ đi. Bạn đi cùng mình chứ?

Mark nhìn vào đôi mắt xám của Courtney và thấy vẻ mãnh liệt và tự tin mà gần đây cô đã mất. Cô Courtney ngày xưa đã trở lại và sẵn sàng tiến tới.

Mark nói, giọng vẫn còn run:

- Mình hỏi bạn một câu, được không?

- Tất nhiên.

- Tụi mình sẽ… sẽ nói với ba má thế… thế nào?

Courtney cười lớn:

- Chúng ta sắp phóng qua một ống dẫn, tới một thời gian và lãnh địa khác, ở bên kia Halla, để cố gắng cứu vớt nhân loại khỏi hoàn toàn sụp đổ. Không biết ba má bạn thì sao, nhưng nếu nói với ba má mình, ông bà sẽ khoá mình dưới tầng hầm cho tới khi một đoàn chuyên gia tâm lý tới mà lục tung đầu óc mình lên, hoặc cho tới khi mình sẽ lên cơn sốt tới bốn mươi độ.

Mark cười ngượng nghịu:

- Ừa, má mình cũng ít khi cho mình tới thư viện ban đêm.

Hai đứa cười - những tiếng cười căng thẳng. Courtney bảo:

- Thôi, chừng nào về hãy tính.

Mark gật. Nó không biết điều nào đáng sợ hơn: nhảy vào ống dẫn hay việc cắt nghĩa với cha mẹ lý do nó biến mất. Tiến vào vụ này, có thể sẽ không còn đường về. Khi trở lại Trái Đất Thứ Hai, nếu hai đứa có thể trở về, chúng sẽ phải khai ra ráo trọi. Từ chuyện Bobby và cậu Press, phải thú tội với cảnh sát là đã che giấu sự thật về vụ biến mất của gia đình Pendragon, vì sợ bị nhốt vào bệnh viện tâm thần. Tất nhiên, theo Mark, sau khi khai hết những gì đã xảy ra, chúng vẫn cứ bị tống vào nhà thương điên. Đó là lý do đáng sợ nhất. Nhưng càng nghĩ, Mark càng thấy Courtney có lý. Không còn chọn lựa gì nữa. Hai đứa phải lên đường.

Tiến tới cánh cửa gỗ của kho chứa lương khô, Courtney nhìn lên ngôi sao cháy xém trên mặt gỗ, đánh dấu cổng vào ống dẫn. Cô với tay chạm vào ngôi sao, hỏi:

- Sẵn sàng chưa?

Mark hít sâu một hơi, tiến tới cửa, nói:

- Cơ hội cuối cùng để bảo mình rút lui đây.

Courtney mỉm cười, mở cửa, nói:

- Nào, cùng tới Cloral.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.